Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TỊCH DẠ VÂN SƠ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùa tuyết năm ấy, tan chậm hơn mọi năm.

Chúng ta rời trạm biên giới khi trời còn trắng xóa. Hắn bị thương, nhưng vẫn tự mình cầm cương ngựa, không cần ta đỡ.

Hắn là người như vậy — dù gãy xương cũng không để ai thấy mình yếu.

Trên đường về kinh, ta không hỏi gì. Hắn cũng không nói gì.

Chúng ta chỉ im lặng đi song song, tiếng vó ngựa lẫn trong gió lạnh.

Có lúc hắn nhìn sang, mắt đen thẳm như hồ nước đóng băng.

Có lúc ta muốn mở miệng, nhưng lại nuốt lời vào trong.

Ta tưởng... im lặng ấy là yên ổn.

Ta tưởng... sau trận gió tuyết kia, ta đã biết hắn là ai.

Nhưng ta sai rồi.

Rất sai.

Ba ngày sau, khi trở về phủ, trời vừa hửng nắng.

Ta chưa kịp thay y phục đã có người đến báo tin.

Mẹ ta — phu nhân Vân thị — ngã quỵ giữa sân khi nghe tin từ trạm dịch phía Bắc.

Ta bước vào, thấy mẫu thân cầm một bức thư niêm phong đỏ sẫm.

Chữ viết nguệch ngoạc, dính m.á.u khô.

Là thư báo tử.

Gửi từ Dạ Minh.

“Vân Tiệp, thiếu công tử Vân gia, tử vong tại trấn Giang Dự – biên cảnh phía Tây Dạ Minh.

Thi thể đã được hỏa táng tại chỗ, theo phong tục địa phương.

Truyền hoàn tro cốt về Đại An.

Người giám sát thiêu táng: thất Hoàng tử Dạ Minh – Bất Dạ.”

Tên hắn.

Rõ ràng.

In đỏ như máu.

Ta ngồi sụp xuống thềm đá.

Không khóc.

Không la hét.

Chỉ... không còn cảm giác.

Vân Tiệp là đệ đệ ta. Là đứa nhỏ từng theo ta ra thao trường, từng giấu ta lưỡi d.a.o găm, từng nằm ngủ bên gối ta suốt mùa đông đầu tiên khi phụ thân đi chinh chiến.

Nó mới mười sáu.

Chưa biết yêu ai.

Chưa từng thắng được ta ván cờ nào.

Chưa kịp trưởng thành.

Nó từng nói: “Tỷ tỷ, sau này ta lớn, ta sẽ là người bảo vệ tỷ.”

Nó chết.

Ở nơi xa lạ.

Không ai bên cạnh. Không một lời từ biệt.

Người giám sát... lại là hắn.

Ta cầm thư trong tay, đi thẳng vào tẩm viện, mở rương lấy y phục công vụ, lấy ngọc bội sứ giả mà Hoàng thượng từng ban.

Không một lời.

Mẫu thân gọi ta. Thanh Hương ngăn ta.

Ta không dừng lại.

Chỉ để lại một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tich-da-van-so/chuong-7-bong-xam-qua-khu.html.]

“Ta sẽ sang Dạ Minh. Với tư cách... đặc sứ.”

Buổi hoàng hôn, trời nhuộm đỏ như máu.

Ta đứng trước cổng thành, gió thổi tung áo choàng đen.

Không ai đi tiễn. Không ai nói gì.

Chỉ có một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trong tay ta.

Trong đó là tro cốt Vân Tiệp.

Trên đường sang Dạ Minh, ta không ngủ.

Không nói.

Không nghĩ.

Ta chỉ nhìn trời.

Rồi lại nhìn hộp tro.

Trái tim ta như có một lớp khói xám bọc lại.

Không hận.

Chỉ... trống rỗng.

Ba ngày sau, ta đặt chân đến kinh đô Dạ Minh.

Trời vẫn còn lạnh. Gió phương Bắc thổi rất mạnh.

Khi ta bước xuống xe ngựa, người đầu tiên ta thấy... là hắn.

Vẫn áo lam. Vẫn vạt dài chạm gót.

Hắn đứng ở bậc thềm phủ tiếp sứ, như thể đã chờ ta từ lâu.

Mắt hắn nhìn ta. Không vui. Không bất ngờ.

Chỉ là... rất yên.

Ta nhìn hắn.

Rồi bước đến, dừng lại ba bước trước mặt.

Không cúi đầu. Không chào hỏi.

Chỉ đưa ra hộp tro cốt.

“Đây... là thứ chàng để lại cho ta?”

Hắn đón lấy, không nói.

“Em trai ta c.h.ế.t ở đất chàng. Không lời báo, không thân nhân.

Chàng là người duy nhất có mặt... và cũng là người duy nhất để mặc nó chết.”

Gió thổi qua sân phủ, lá cờ hoàng gia tung mạnh.

Ta siết chặt bàn tay.

“Nếu cái c.h.ế.t của Vân Tiệp... có liên quan đến chàng —

Ta thề, sẽ khiến chàng trả giá.”

Hắn nhìn ta.

Rất lâu.

Rồi hắn nói, giọng khàn đi:

“Ta... không biện minh.

Vì nếu nàng đã hận ta, thì lời nào cũng vô nghĩa.”

Về sau, ta từng hỏi hắn:

“Sao lúc đó chàng không cãi, không giãy, không giải thích?”

Hắn đáp:

“Vì ta biết, mất một người thân — đau hơn mọi lời có thể an ủi.”

“Vậy chàng có hối hận không?”

“Có.

Nhưng ta sợ hơn... là mất cả nàng.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TỊCH DẠ VÂN SƠ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...