Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đám hồ bằng cẩu hữu biết Ngô Tam Xí livestream, cũng thấy tin tức đang hot hiện giờ, giễu cợt gã một phen. Ngô Tam Xí hồn nhiên không phác giác, chỉ khẩn cầu bọn họ hỗ trợ, quả thực cũng có người chịu giúp, kết quả phản hồi là kỹ thuật bên V bác tựa hồ có vấn đề, không thể xóa được tin hot đang nằm trên top đầu.

Gã thử bảo người xóa tin tóp hai thì được, top ba cũng được, thế nhưng cố tình top một lại không được.

Tâm Ngô Tam Xí lạnh ngắt, gã nghĩ, có khi nào có người cố ý muốn giữ tin này không chịu xóa vì muốn cười nhạo gã hay không...

Ngô Tam Xí hoảng hốt, cảm giác có người đang đùa giỡn mình, gã tức giận ném bay cái gối, sau đó tìm kiếm số điện thoại của Nghiêm Minh Nhân trong danh bạ.

Gã khẩn trương nuốt nước miếng, lau mồ hôi trán, sau khi nhấn nút gọi liền đi tới đi lui trong phòng, dáng vẻ đứng ngồi không yên, sợ Nghiêm Minh Nhân không chịu nghe điện thoại của mình.

Lúc nhận được điện thoại của Ngô Tam Xí, Nghiêm Minh Nhân đang cùng Tống Triết thảo luận vấn đề xây dựng trường tiểu học Hi Vọng, Tiêu Thiên ở bên cạnh hướng dẫn góp ý, khoảng thời gian này Nghiêm gia cùng Tiêu gia cùng thành lập một quỹ từ thiện chuyên dùng để làm việc từ thiện, Tống Triết cũng góp vào một số tiền lớn.

"Alo, ai vậy?" Nghiêm Minh Nhân nghe máy, tâm tư vẫn còn đặt trên chuyện trường tiểu học.

Ngô Tam Xí nghe thấy đối phương bắt máy thì thở phào, lập tức nói: "Tam thiếu, tôi là Ngô Tam Xí, là vầy, tôi có chuyện cần ngài hỗ trợ. Không biết bây giờ ngài có rãnh không?"

Nghiêm Minh Nhân theo bản năng nhíu mày: "Ngô Tam Xí? Là ai a?" Cậu căn bản không nhớ mình có biết người này hay không.

Ngô Tam Xí cầm khăn giấy lau hồ hôi, cho dù đối phương không thấy nhưng gã vẫn theo bản năng hơi khom người lộ ra tư thái nịnh nọt: "Tôi là Ngô Tam Xí thường xuyên tới K ca hát chung với ngài, lần trước ở Tiêu Kim Quật chúng ta còn cùng nhìn cô gái váy đỏ nhảy lầu."

Nói với Minh Giai Nghiêm, Nghiêm Minh Nhân lập tức nhớ tới chuyện tên khốn lợi dụng chuyện cô gái nhảy lầu để livestream câu view, cậu lập tức lạnh mặt: "Không quen." Nói xong liền cúp máy, còn kéo số Ngô Tam Xí vào danh sách đen.

Tống Triết ngẩng đầu liền thấy ánh mắt phừng phực lửa giận cùng dáng vẻ tức giận của Nghiêm Minh Nhân, liền thuận miệng hỏi: "Sao vậy?"

Nghiêm Minh Nhân thở phì phì: "Tống Triết, cậu còn nhớ chuyện Minh Giai Nghiên không?"

Tống Triết gật đầu: "Dĩ nhiên là nhớ." Cậu còn đang chờ xem kẻ đứng sau rốt cuộc muốn tung ra chiêu gì đây.

"Trong đám cùng tôi nhìn vụ nhảy lầu hôm đó có một người gọi là Ngô Tam Xí, gã này mất trí đến mức lôi chuyện này ra livestream, mấy hôm nay tôi bận quá nên chưa kịp chỉnh, kết quả gã còn tự mình tìm tới cửa cầu tôi hỗ trợ, đúng là cười muốn rụng răng."

Tống Triết đi tới phòng bếp, thuận tiện lấy mấy chai sữa chua ném cho Nghiêm Minh Nhân một chai: "Mấy người như vậy để ý chi cho mệt, sớm muộn gì nghiệp báo cũng tới thôi."

Nghiêm Minh Nhân mở bình sữa chua, ừng ực uống mấy hớp: "Đã quá! Ôi chao, không đúng, trước kia rõ ràng chỉ có uống bia mới khen đã. Sao giờ uống sữa chua mà cũng kêu đã như vậy a?"

Tiêu Thiên không uống ừng ực như Nghiêm Minh Nhân, uống xong còn liếm đi vệt sữa dính bên môi, không quản là ăn gì uống gì, cử chỉ lễ nghi vẫn luôn ưu nhã.

Tống Triết cười hì hì: "Như vậy không tốt sao? Cậu là nhóm 9x đầu tiên bắt đầu dưỡng sinh a, tôi còn chưa đưa trà cẩu kỷ cho cậu là may rồi!"

Nghiêm Minh Nhân giật mình, không khỏi rùng mình rồi chuyển ánh mắt về phía Tiêu Thiên: "Tiêu lão đại so với hai chúng ta còn lớn tuổi hơn, tôi cảm thấy ổng càng cần dưỡng sinh cùng bảo dưỡng hơn ấy."

Tiêu Thiên híp mắt bỏ sữa chua lên bàn, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Nghiêm Minh Nhân, cậu vừa nói gì vậy? Tôi không nghe rõ! Lặp lại đi."

Nghiêm Minh Nhân cảm nhận được một luồng áp lực vô hình công kích thẳng về phía mình, cậu cười hắc hắc ngây ngô, cầm sữa chua hớp vài ngụm lớn, giả ngu: "Tôi....tôi có nói gì à? À, là vầy! Tôi thấy Tiêu lão đại anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng tuấn mỹ vô song, diện mạo hệt như Phan An, cho dù là 7x thì vẫn có thể đồ sát tiểu thịt tươi 9x như tôi a."

Tống Triết bị cậu nhóc giảo hoạt Nghiêm Minh Nhân này chọc cười bò, cười đến mức nằm soài ra sô pha, nước mắt cũng ứa ra, lửa giận vốn phừng phừng trong lòng Tiêu Thiên, thế nhưng nhìn thấy Tống Triết cười vui vẻ như vậy thì không khỏi tan biến, véo véo má Tống Triết, mềm nhũn: "Sao? Vui lắm à? Anh lớn lên giống 7x giống hả?"

Tống Triết cọ cọ vào người anh, kéo tay anh lắc lắc: "Nào có, trong lòng em anh vĩnh viễn chỉ mười tám tuổi thôi a!"

Cậu đưa tay nhéo mặt Tiêu Thiên, lán bóng lại dễ nhìn, không tìm thấy chút nếp nhăn nào, đường nét thâm thúy hệt như được điêu khắc, vô cùng tuấn mỹ.

Nhìn nhìn một hồi, Tống Triết liền nhào tới hôn một cái: "Bạn trai em đẹp trai quá đi."

Lời này dỗ Tiêu Thiên vui vẻ, dè dặt ừ một tiếng rồi cúi đầu hôn một cái lên môi Tống Triết, thực ngọt, toàn là mùi sữa chua.

Nghiêm Minh Nhân tê liệt dựa vào ghế sô pha, không còn chút luyến tiếc nào nhìn hai người tú ân ái, mượn sữa chua tiêu sầu: "Đời người tịch mịch như tuyết a!"

Cậu mở di động, không muốn nhìn cặp cẩu nam nam sáp vào nhau cứ như chuẩn bị hôn hôn hít hít bên kia. Nghiêm Minh Nhân tiện tay nhấn vào V bác, lập tức nhìn thấy tin tức #App Thủy Quả - streamer sụp đổ hình tượng phú nhị đại# trên top một.

Có vẻ khá thú vị, Nghiêm Minh nhân liền click vào, sau đó liền thấy gương mặt Ngô Tam Xí.

Nghiêm Minh Nhân trợn mắt, xem đại khái một chút thì hiểu là Ngô Tam Xí ngụy tạo thân phận phú nhị đại livestream, sau khi bị lộ thì bị fan chán ghét.

Thật ra rất nhiều bình thường coi người giàu là kẻ thù, kiểu như vì sao mình thì nghèo như vậy mà họ lại có nhiều tiền như vậy. Vì thế khi hình tượng Ngô Tam Xíu sụp đổ, trừ bỏ fan cảm thấy bị lừa dối thì đại đa số là nhóm người cao ngạo thừa dịp đạp một cước.

Khó trách Ngô Tam Xí tìm cậu nhờ hỗ trợ, có lẽ là vì chuyện này đi!

Nghiêm Minh Nhân chán ghét bĩu môi, Ngô Tam Xí bị vậy là xứng đáng! Báo ứng mà Tống Triết nói có lẽ chính là cái này.

Cậu lật xem bình luận, đều là quấn chúng phẫn nộ, cứ như Ngô Tam Xí đã làm chuyện thương thiên hại lý vậy. Có người còn lôi chuyện Ngô Tam Xí livestream cô gái váy đỏ nhảy lầu trước đó ra, làm dân mạng lại dâng lên một trận mắng chửi giễu cợt mới.

Nghiêm Minh Nhân chậc chậc lắc đầu, lúc Ngô Tam Xí nói những lời như vậy, làm những chuyện như vậy với Minh Giai Nghiên, có lẽ gã không ngờ có một ngày mình phải trải nghiệm chuyện tương tự đi!

Nghiêm Minh Nhân nhìn một chút rồi thôi, không để tâm nữa.

"Tốt lắm, chúng ta tiếp tục thôi."

Tống Triết ngáp một cái, liếc nhìn thời gian: "Vậy bàn thêm chút rồi đi ngủ."

Nghiêm Minh Nhân liếc nhìn thời gian, nhìn Tống Triết đang ngáp, chính mình cũng nhịn không được ngáp một cái, quả nhiên ngáp có thể lây.

Nhớ năm đó cậu chính là tiểu vương tử cú đêm, không tới hai ba giờ sáng tuyệt đối sẽ không ngủ, thế nhưng sau khi chơi chung với Tống Triết thì bắt đầu dưỡng thành thói quen ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe.

Chẳng lẽ cậu già thật rồi sao?

"Gì đó? Sao biểu tình kinh hãi vậy?" Tống Triết nhíu mày, Nghiêm Minh Nhân rốt cuộc có bao giờ tự sờ mặt mình không vậy, dáng vẻ hoảng hoảng hốt hốt xen lẫn sợ hãi lo lắng nhìn rất khôi hài a!

Nghiêm Minh Nhân ưu sầu ngẩng lên một góc bốn mươi lăm độ nhìn Tống Triết: "Tống Triết, có phải tôi già rồi không?"

Tống Triết:...

Tiêu Thiên:...

Rốt cuộc cái người này đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy?

"Già cái gì? Mặt căng như lòng trắng trứng lấy, đầy đặn biết bao nhiêu a! Được rồi, tôi thấy không nên thảo luận nữa, về nhà tắm rửa rồi ngủ nghỉ đi! Nếu không ngủ, tôi thấy não cậu sắp rớt ra luôn rồi!"

Nghiêm Minh Nhân hiếm khi không kháng nghị, ừ một tiếng rồi dọn dẹp đồ đạc về nhà ngủ cho đẹp.

Tống Triết cùng Tiêu Thiên liếc nhìn nhau, bất đắc dĩ phì cười, cái thằng dở hơi này...

Nhiệt độ tin tức về Ngô Tam Xí trên V bác vẫn chưa hạ, rất nhanh đã có người moi ra thông tin của gã, bao gồm cả hoàn cảnh gia đình, bị xác nhận là con trai của một nhà giàu mới nổi, ở những nơi khác có thể miễn cưỡng gọi là phú nhị đại, thế nhưng ở đế đô này thì chẳng tính là gì với nhóm phú nhị đại bản xứ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...