Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?

Chương 146

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này Tống Triết cùng Tiêu Thiên đã tới địa điểm cảnh sát mai phục.

Dương Lâm Tây nói: "Tiễn Văn Thành vẫn còn trong phòng, không đi ra ngoài."

Tống Triết gật đầu: "Ừm, dẫn theo vài người vây bắt, cái này cho anh, chia ra cho nhóm đồng nghiệp của anh." Cậu lấy ra một xấp bùa hộ mạng, bảo Dương Lâm Tây phát ra cho mọi người.

Dương Lâm Tây dĩ nhiên biết đồ của Tống Triết dĩ nhiên là đồ tốt, thực cảm kích nói: "Cám ơn cậu, Tống Triết!"

Tống Triết khoát tay: "Đừng khách khí!" Cảnh sát phá án rất gian khổ, không cần thận sẽ xảy ra chuyện, chuyện này đối với cậu chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.

Sau khi bùa bộ mạng chia ra xong, Tống Triết, Tiêu Thiên, Dương Lâm Tây dẫn đầu, lặng yên không tiếng động tiến vào tòa nhà, những người khác lưu lại bên dưới đề phòng Tiễn Văn Thành từ trên lầu nhảy xuống chạy trốn. Nhà Tiễn Văn Thành đóng kín cửa, Tống Triết lấy ra bé người giấy, dặn dò nó một chút.

Dương Lâm Tây trợn tròn mắt nhìn bé người giấy chui vào khe cửa, ánh mắt đo đỏ quỷ dị của bé liếc nhìn anh một cái rồi biến mất dạng.

Ôi trời ơi, thứ đồ chơi gì đây? Còn tự đi lại được nữa chứ?

Không bao lâu sau bé người giấy đã đi ra, nó nhảy lên tay Tống Triết, cánh tay nhỏ xíu quơ quơ, Dương Lâm Tây không hiểu nó đang làm gì, thế nhưng Tống Triết hiểu.

Tống Triết bảo người giấy vào nhà kiểm tra, một là kiểm tra xem Tiễn Văn Thành có bố trí trận pháp gì trong nhà hay không, hai là muốn biết hắn đang làm gì.

Bé người giấy nói trong phòng có rất nhiều mèo chết, mà Tiễn Văn Thành đang lột da mèo, trong phòng bếp đang đun nước, thi thể mèo đang bị luộc trong nước sôi.

Tống Triết nhíu mày thu lại người giấy, sau đó trao đổi ánh mắt với Dương Lâm Tây, Dương Lâm Tây gật đầu.

Tống Triết thi pháp với ổ khóa, sau đó két một tiếng, cửa mở ra.

Tai Tiễn Văn Thành giật giật, tựa hồ nghe thấy động tĩnh gì đó, nước trong phòng bếp vẫn còn đang sôi ùng ục, hắn là người cẩn thận, rửa đi số máu dính trên tay, chuẩn bị ra ngoài kiểm tra một chút.

"Cảnh sát đây, đứng im!" Dương Lâm Tây giơ súng quát lớn.

Con ngươi Tiễn Văn Thành co rút, nhanh chóng lách người tiến vào căn phòng bên trái, đóng cửa lại. Dương Lâm Tây bắn một phát súng vào cửa, không thành công chế phục.

Tống Triết tiến tới, dựa theo phương pháp trước đó đã phá cửa để mở cửa phòng thì thấy Tiễn Văn Thành đứng giữa một trận pháp.

Xung quanh bày đầy nến trắng, trong phòng kéo kín rèm cửa sổ, không gian u ám, ánh sáng trắng bệt của nến chiếu rọi gương mặt đầy lệ khí của Tiễn Văn Thành trông cực kỳ dữ tợn đáng sợ.

Tiễn Văn Thành đang kích hoạt trận pháp, ánh nến dao động, chính giữa là một chậu máu tỏa ra mùi tanh tưởi, trung tâm chậu máu ùng ục bốc lên bọt khí. Mà Tiễn Văn Thành thì sắc mặt trắng bệch, lòng bàn tay tí tách nhỏ máu vẽ thành hình thù kỳ quái ở trước mặt.

Máu trong chậu đục ngầu đến đáng sợ, phía trên tràn đầy oán khí cùng sát khí, tựa hồ có âm hồn bị nhốt bên trong đang phát ra tiếng gầm thét oán giận như đang ở trong địa ngục.

Mặc dù Tống Triết không biết đây là trận pháp gì nhưng bóng dáng Tiễn Văn Thành lúc này đã trở nên trong suốt chứng minh hắn đã thành công.

"Mẹ ơi, hắn làm gì vậy?" Dương Lâm Tây trợn mắt há hốc.

Tiêu Thiên nhíu mày tiến tới một bước: "Tống Tống, phải làm sao đây?"

Tống Triết liếc nhìn chậu máu, tâm tư khẽ chuyển, sau đó một tay nắm tay Tiêu Thiên, tay kia bắt ấn, không bao lâu sau linh khí từ đầu ngón tay Tống Triết phun ra xông thẳng về phía chậu máu. Chậu máu bị công kích nghiêng ngã muốn đổ, âm thanh leng keng vang lên, dấu hiệu sôi ùng ục ở trung tâm chậu máu từ từ suy yếu, bóng dáng âm hồn cũng nhạt đi.

Tiễn Văn Thành hung tợn nhìn Tống Triết, sau đó nhanh chóng cầm dao rạch một vệt cắt khác trên tay mình, máu lại tí tách nhỏ ra. Đồng thời hắn còn ném bùa chú ra nhưng bị Tống Triết công kích nát vụn.

Dương Lâm Tây không biết nên làm gì, chỉ có thể vò đầu bứt tai nhìn ba người đấu pháp.

Đơn giản giao thủ một phen, Tống Triết liền biết Tiễn Văn Thành có bao nhiêu phân lượng, không nói hai lời gia tăng linh khí. Cùng lúc đó buông tay Tiêu Thiên kích phát bùa chú.

Lá bùa vây quanh chậu máu, kim quang lóe sáng. Ánh nến ở xung quanh tựa hồ không thể chống đỡ nổi nữa.

"Ba" một tiếng lá bùa nổ tung tỏa ra ánh sáng chói mắt chiếu sáng cả căn phòng. Máu trong chậu bị ánh sáng công kích, âm thanh ùng ục dần dần trở nên yếu đi, sau đó giống như một vũng nước đọng, không còn động tĩnh.

Bị kim quang thôn phệ tiêu diệt, âm hồn bị nhốt bên trong phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi tan biến thành mây khói.

Ngực Tiễn Văn Thành nhức nhối, sau đó phun ra một búng máu, hắn hung ác nhìn Tống Triết, hận không thể rút gân chặt xương bằm thây cậu: "Mày là ai? Tao với mày không thù không oán, vì sao mày lại hại tao?"

Máu trong chậu được tạo thành từ vô số máu người, là tâm huyết mười mấy năm nay của hắn, cũng là đạo cụ quan trọng nhất trong thiên di thuật* của tộc bọn hắn. [di chuyển, dịch chuyển]

Lúc này Dương Lâm Tây cuối cùng cũng có đất dụng võ: "Tiễn Văn Thành, chứng cứ cậu cùng Ninh Nhiên dùng xác mèo hoang đe dọa Ninh Ưu vô cùng xác thực, đừng hòng chống chế. Còn nữa, trên người cậu đeo một mạng người."

Một mạng người?! Tiễn Văn Thành đầy lệ khí nhìn ba người trước mặt, làm sao chỉ có một mạng người được chứ? Chẳng qua hắn hành động kín đáo như vậy, cảnh sát làm sao tra ra được?

Nghĩ vậy, Tiễn Văn Thành liền nhìn về phía Tống Triết, người này rốt cuộc là ai? Sao lại có thể dễ dàng phá hủy trận pháp của tộc bọn họ như vậy?

Tống Triết bấm pháp quyết khống chế tay chân Tiễn Văn Thành rồi để Dương Lâm Tây tiến tới khống chế. Cậu cẩn thận quan sát trận pháp mà Tiễn Văn Thành bố trí, đồ án ở trung tâm mà hắn vẽ cậu chưa từng thấy trước đó, máu của Tiễn Văn Thành đã nhuộm đỏ phân nửa đồ án, nửa còn lại chưa hoàn thành.

Tống Triết thuận tay chụp hình lại, dự định tìm Hoàng đại sư nghiên cứu một chút.

"Mày rốt cuộc là ai?" Tiễn Văn Thành không cam lòng, hắn khổ tâm tu luyện nhiều năm như vậy sao có thể bị một kẻ không tên không tuổi phá hỏng?

Tống Triết cũng tò mò về Tiễn Văn Thành: "Vậy cậu là ai? Trận pháp này là ai dạy cho cậu?"

Tiễn Văn Thành ngậm miệng không nói, chỉ dùng ánh mắt âm ngoan sắc bén nhìn chằm chằm Tống Triết. Tiêu Thiên tiến tới một bước chắn trước mặt Tống Triết, lạnh lùng nhìn Tiễn Văn Thành. Tiễn Văn Thành sửng sốt, đồng thời ẩn ẩn cảm thấy lòng mình run rẩy. Sát khí trên người Tiêu Thiên hung hăng giương nanh múa vuốt, chút sát khí trên người Tiễn Văn Thành so với Tiêu Thiên rõ ràng là đụng trúng đá tảng.

Tống Triết cảm thấy có chút hài hước.

Chuyện thẩm vấn tự nhiên do cảnh sát giải quyết, Dương Lâm Tây dẫn Tiễn Văn Thành đi, Tống Triết cùng Tiêu Thiên lưu lại tìm xem nhà Tiễn Văn Thành có manh mối gì hay không. Trận pháp này rất đơn giản, không có tính công kích. Mới đầu Tống Triết không rõ đó là gì nên mới thả luôn sát chiêu, thực không ngờ Tiễn Văn Thành lại yếu như vậy, dễ dàng bị cậu chế phục.

Bất quá may mà gặp trúng người có bản lĩnh như cậu. Bằng không cảnh sát chưa chắc sẽ bắt được Tiễn Văn Thành, mà cho dù Tiễn Văn Thành không có thuật pháp thần kỳ thì vẫn là đối tượng làm cảnh sát đau đầu, bởi vì hắn là ác ma giết người như ngóe.

Tống Triết nhìn mấy thứ trong phòng mà cảm khái.

Trong nhà Tiễn Văn Thành oán khí rất nặng, trên tấm thớt ở phòng bếp chất đầy xác mèo chết, chúng mở ánh mắt mờ mịt, chết không nhắm mắt.

Tống Triết mím môi, tâm tình đặc biệt không tốt, Tiêu Thiên ôm lấy cậu: "Không thoải mái thì đừng nhìn. Để nhóm cảnh sát bên ngoài vào xử lý đi!"

Tống Triết lắc đầu: "Không được, nhóm cảnh sát kia không hiểu về phương diện huyền học."

Tiêu Thiên hôn nhẹ lên mi mắt Tống Triết, nắm tay cậu, im lặng cùng cậu đối mặt.

Trong lòng Tống Triết vô cùng ấm áp, ngửi khí tức của anh, trong lòng cũng thoái mái hơn.

Phòng bếp là hiện trường giết chóc vô cùng đáng sợ, phòng bên trái cũng vậy.

Tống Triết nhìn thấy rất nhiều oan hồn trong phòng bên trái, diện mạo rất dữ tợn, họ gầm thét cào cấu, bị nhốt trong một cái hũ, không thể nào thoát thân.

Mà trong hũ là một cái đầu người bị ngâm formalin.

Gương mặt ảm đạm, biểu tình dữ tợn, con ngươi vẫn còn chuyển động, âm hồn bị ký thác trên đầu lâu, ánh mắt ảm đạm tràn đầy oán hận cùng sát khí nhìn trừng trừng Tống Triết.

Bọn họ bị giam cầm ở nơi này, sớm đã mất đi thần trí, mà trong mỗi chiếc hũ đều được bày trận pháp.

Vô số đầu người nằm trong vô số chiếc hũ nhìn Tống Triết cùng Tiêu Thiên, sắc mặt tái nhợt, biểu tình dữ tợn, hung ác gào thét, oán khí dày đặc, hắc khí lan rộng, không qua bao lâu nữa, nơi này sẽ trở thành địa ngục nhân gian.

Tống Triết nhìn trận pháp ở trung tâm, nơi đó thiếu một cái đầu người, nói cách khác, chờ đầu người cuối cùng bị đặt ở đó thì trận pháp này cũng thành công.

Đây là trận pháp gì? Tống Triết chưa từng thấy qua.

Cậu ghi chú lại trận pháp rồi bảo Tiêu Thiên canh cửa, không cho cảnh sát tùy tiện tiến vào.

Cùng lúc này cậu ngồi xuống chiếu bắt đầu làm phép, miệng mặc niệm chú ngữ tay kết ấn giải phá trận pháp phóng thích âm hồn.

Âm hồn vừa được thả ra, khí tràng trong phòng lập tức thay đổi, rèm cửa sổ không gió tự lay động, trong phòng cũng tối đen, từng trận từng trận tiếng quỷ kêu la thê lương vang vọng.

Mí mắt Tiêu Thiên không bôi máu của Tống Triết nên không thấy được dáng vẻ của nhóm quỷ hồn. Thế nhưng anh thấy được biến hóa trong phòng, im lặng lo lắng nhìn Tống Triết. Anh là hậu thuẫn lợi hại nhất của Tống Triết, đám quỷ hồn này không thể tổn thương được anh, Tống Triết cũng không cần phân tâm.

Số quỷ hồn kia quả thực không dám tới gần Tiêu Thiên, chúng không ngừng lùi ra xa, thế nhưng lại muốn ăn thịt Tống Triết. Mà Tống Triết thì không dễ bị ăn như vậy.

Nháy mắt thả quỷ hồn ra ngoài, trận pháp cũng được bố trí xong, một nguồn sức mạnh không biết tên kéo nhóm quỷ hồn vào trận pháp, bọn họ thét lên thê lương, mắt chảy ra huyết lệ, móng tay nhọn hoắt muốn xé toạt da thịt Tống Triết, đáng tiếc là không thể thành công.

Tất cả quỷ đều bị hút vào trận pháp, Tống Triết nhanh chóng bắt ấn, biểu tình nghiêm nghị, bắt đầu niệm chú siêu độ.

Thần chú kéo dài không dứt không ngừng phát ra từ miệng Tống Triết, quỷ hồn mới đầu xao động bất an kêu rên thảm thiết dần dần an tĩnh, hoảng hoảng hốt hốt. Tống Triết tốn nửa tiếng mới có thể tiêu trừ toàn bộ oán khí trên người bọn họ, thần trí của nhóm quỷ cũng dần dần khôi phục.

Bọn họ quỳ xuống, lệ rơi đầy mặt cám ơn Tống Triết đã cứu giúp.

Tống Triết nói Tiêu Thiên tìm giấy bút để ghi chú lại tên của bọn họ. Có vài quỷ hồn đã chết rất lâu rồi, có vài quỷ hồn thì mới bị nhốt trong hũ mà thôi. Thế nhưng không quản là loại nào cũng không có cơ hội được thấy người thân.

Trước khi Tống Triết đưa bọn họ tới địa phủ đầu thai, bọn họ muốn gửi lại vài lời với cha mẹ và bạn tốt của mình.

Tống Triết cùng Tiêu Thiên ghi chép lại từng người, bao gồm cả lời muốn nói với người thân cùng thời gian, địa điểm cùng quá trình tử vong.

Lúc ghi tới một cô gái có tên Lâm Hiểu, Tống Triết bừng tỉnh, hóa ra cô chính là cô gái đáng thương bị phanh thây rồi còn bị ướp gia vị nấu chín.

Lâm Hiểu chảy huyết lệ, gương mặt thanh tú bi thương: "Đại sư, cám ơn cậu. Nếu có thể tôi hi vọng cậu tìm tới khuê mật của tôi, bồ ấy tên là Ninh Ưu, là đại tiểu thư Ninh gia, cậu chuyển lời với bồ ấy, kiếp sau chúng ta lại làm bằng hữu tốt khuê mật tốt, còn nhắc bồ ấy phải cẩn thận con đũy Ninh Nhiên kia."

Sau khi chết Lâm Hiểu liền bị nhốt trong hũ, cô căn bản không biết Tiễn Văn Thành này có quan hệ gì với Ninh Nhiên.

Tống Triết ngừng bút, ôn nhu mỉm cười: "Tôi có quen Ninh Ưu, tôi sẽ chuyển lời giúp cô." Tống Triết kể lại chuyện Ninh Ưu cùng Tiễn Văn Thành đe dọa Ninh Ưu: "Cô yên tâm, Ninh Nhiên đã bị bắt, Ninh Ưu không có việc gì."

Nước mắt Lâm Hiểu lã chã rơi, cô mỉm cười: "Vậy tôi an tâm." Ninh Ưu thoạt nhìn rất dữ nhưng kỳ thật lại rất ngốc.

Thời gian dành cho mỗi quỷ hồn không nhiều, Lâm Hiểu vừa nói xong những lời này thì âm hồn cũng dần dần tiêu tán.

Tống Triết thở dài, tâm tình có chút nặng nề, sau đó tiếp tục giúp quỷ hồn khác ghi chép.

Lại tốn hơn nửa giờ xử lý thỏa đáng mọi chuyện, sau đó Tống Triết mới mở cửa, ngoài nhà vẫn còn vài vị cảnh sát nghe lệnh Dương Lâm Tây thủ ở đó. Vì nghe ngại cấp trên căn dặn, mặc dù biết rõ Tống Triết cùng Tiêu Thiên xuất hiện ở hiện trường là không đúng nhưng không có cách nào, ai bảo bọn họ là đại công thần hỗ trợ bắt giữ Tiễn Văn Thành a!

...*...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...