Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?

Chương 209

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tống Triết nuốt nước miếng, trời ơi, đột nhiên sao cảm thấy nóng thế nhỉ?

Khoan đã, kia chốc nữa cậu tắm không phải cũng bị Tiêu Thiên thấy hết sao?

Tống Triết ngao ô một tiếng, vùi mặt vào trong cánh hoa hồng, trái tim nhỏ nhảy lên thình thịch thình thịch như đang chơi tàu lượn siêu tốc, không thể nào khống chế.

Tam Hoàng tắm xong sớm nhất, được sấy khô lông, lúc này đang vùi trên thảm, hai con mắt to nhìn ngó khắp nơi, nghe thấy âm thanh của Tống Triết thì ngẩng đầu, ngao ô một tiếng.

Tống Triết ngâng đầu, trên mặt còn dính cánh hoa, da thịt trắng nõn phối với cánh hồng đỏ tươi, dưới ánh đèn lờ mờ mang theo mỹ cảm khó tả.

Ít nhất nháy mắt Tiêu Thiên quấn khăn tắm từ phòng tắm đi ra nhìn thấy cảnh này, ánh mắt liền nhịn không được trở nên ám trầm.

Tống Triết nín thở nhìn Tiêu Thiên bước tới, trên người mang theo hơi nước, còn có mùi thơm của sữa tắm, giọt nước óng ánh sáng bóng trên da thịt màu đồng, ừng ực một tiếng, xương cổ Tống Triết trượt lên xuống trong cổ họng.

Giây tiếp theo, lúc Tiêu Thiên cúi đầu chuẩn bị làm gì đó, Tống Triết soạt một tiếng, hệt như một con thỏ kinh hoảng cầm lấy quần áo của mình chạy như bay vào phòng tắm: "Em đi tắm!"

Tiêu Thiên khựng ở đó, tay còn cầm cánh hồng vừa lấy khỏi mặt Tống Triết. Anh có chút sửng sốt, sau đó cười khẽ, âm thanh trầm thấp từ tính, Tam Hoàng cũng nhịn không được run run tai.

Tiêu Thiên ngồi bên mép giường nhìn thanh niêm trong phòng tắm, thân hình ẩn ẩn mơ hồ, càng mông lung mới càng chọc người ta ngứa ngáy khó nhịn. Anh đưa cánh hồng kia lên môi, vị đắng nhàn nhạt không những không làm anh nhíu mày, ngược lại lại càng cười tươi hơn. Nước cánh hồng đỏ tươi theo khóe môi chảy ra, Tiêu Thiên khẽ liếm, híp mắt, thoạt nhìn cực kỳ dụ người ta động tâm.

Mặt Tống Triết đỏ rực, tốc độ tắm càng nhanh hơn nữa, vừa nghĩ tới Tiêu Thiên đang ở ngoài nhìn mình, cả người cậu liền nóng bừng.

Chờ Tống Triết trùm khăn tắm kéo cửa ra thì trước mắt liền tối sầm, một vật thể mềm mại ấm áp dán lên môi, cậu nghe thấy âm thanh trầm thấp của Tiêu Thiên: "Tam Hoàng, đi ra ngoài!" Tim Tống Triết theo bản năng điên cuồng nảy lên.

Tam Hoàng ngoắc ngoắc đuôi ngao ô một tiếng, nhìn hai bóng người dán sát nhau, ngoan ngoãn đi ra ngủ trên sô pha ngoài phòng khách.

[Lộc cộc lộc cộc, quy củ cũ! Bút tâm ( ") bỉ tâm]

Hôm sau, ánh mặt trời sáng lạnh chói mắt xuyên thấu qua cửa sổ nhưng bị tầng tầng lớp rèm cản lại. Chỉ có vài tia nắng nghịch ngợm theo khe hở chiếu xuyên vào, nghiêng nghiêng chiếu rọi lên chiếc giường lớn.

Trên giường lớn, trên bả vai lộ ra ngoài chăn của thanh niên chi chít điểm đỏ, từng chùm từng chùm như những đóa hoa đua nở, lộ ra khí tức mỹ lệ.

Tống Triết nhíu mày từ giấc ngủ say từ từ tỉnh lại, vừa tỉnh liền cảm thấy thân thể mình giống như bị xe hàng cán qua, ê ẩm tới phát hoảng.

Chẳng lẽ ngày hôm qua cậu lại đi hàng yêu trừ ma sao, sao lại mệt mỏi như vậy chứ? Này thực không khoa học!

Tống Triết hoảng hoảng hốt mở mắt liền đối diện với một bức tường thịt, Tống Triết dụi dụi mắt, trên tường thịt còn có vài dấu vết. Cậu hoảng hoảng hốt hốt đỏ mặt, vô thức nghĩ, ơ? Nhìn thật quen? Thấy khi nào nhỉ?

"Tống Tống, sớm a!" Giọng nam khàn khàn mang theo từ tính lúc ban sáng, nụ hôn nhẹ như lông chim rơi xuống trên trán, tâm Tống Triết lại bắt đầu nảy lên đùng đùng, cậu ngẩng đầu liền chìm sâu vào đại dương mênh mông, mà cậu chính là một chiếc thuyền nhỏ lắc lư dao động trên biển, lảo đảo muốn ngã, chỉ cần không chú ý sẽ lập tức chìm vào đó.

Cậu----- hình như nhớ ra tối qua đã xảy ra chuyện gì rồi!!!

Móa ơi! Ngay cả một người có tố chất như Tống Triết cũng nhịn không được văng tục một câu để diễn tả nội tâm kích động của mình lúc này, cậu rốt cuộc đã cùng Tiêu Thiên hoàn thành sinh mệnh đại hài hòa rồi sao? Móa ơi, kích động quá!

"Còn đau không?" Tiêu Thiên sờ vai cậu, sau đó kéo cậu xoay qua, nằm sấp trên giường, bàn tay nóng bỏng chạm vào da thịt hơi lạnh của cậu, Tống Triết nhịn không được nổi da gà.

Chờ đã, không phải lại tới nữa chứ? Không không không, cậu vẫn còn mệt phát hoảng a!

Ngay lúc Tống Triết hoảng hốt muốn trở mình, Tiêu Thiên cười khẽ vỗ mông cậu: "An phận một chút, đừng lộn xộn, anh xoa bóp giúp em, như vậy sẽ thoải mái một chút."

Tống Triết nức nở một tiếng, vùi đầu vào gối, không thể tin nổi một người hiền lành thuần khiết như mình lại có suy nghĩ không đứng đắn như vậy!

Lỗ tai Tống Triết đỏ như máu, Tiêu Thiên lơ đãng liếc nhìn một cái, nhịn không được nhếch môi, thực ngốc!

Trên khắp thân thể trắng nõn của thanh niên tràn đầy dấu vết hồng diễm, mà người làm ra chính là anh. Tiêu Thiên cong cong ánh mắt, biểu thị cực kỳ đắc ý.

Tam Hoàng ngủ no rồi muốn đi vệ sinh, thế nhưng chủ nhân một mực không chịu ra, nó khó chịu dùng móng vuốt cào cửa, nghẹn ngào kêu ô ô.

Nghe thấy động tĩnh của Tam Hoàng, Tống Triết cũng không xấu hổ nữa, lập tức quay đầu nói: "Lão Tiêu, mau ra xem Tam Hoàng đi, chắc nó muốn đi vệ sinh."

Tiêu Thiên đáp lại: "Ừm!"

Sau đó kéo chăn giúp Tống Triết.

Anh xuống giường mở cửa, Tam Hoàng nhìn thấy Tiêu Thiên ánh mắt liền sáng rực, Tiêu Thiên vỗ vỗ đầu nó, tâm tình vui thích nói: "Tam Hoàng, chờ chút, chờ ta thay đồ rồi dẫn con xuống."

Tiêu Thiên thay đồ xong liền dẫn Tam Hoàng xuống lầu, lúc đi còn hỏi phục vụ lấy xẻng cùng túi nylon để dọn vệ sinh cho Tam Hoàng.

Thời điểm này mặt trời đã lên cao, uy lực mười phần, trên bờ cát đã có không ít người. Tiêu Thiên dẫn Tam Hoàng tới sườn núi cách đó không xa.

Lúc trở lại, Tam Hoàng đã thả lỏng vui vẻ ngoắc ngoắc đuôi.

Tiêu Thiên dẫn Tam Hoàng đi về khách sạn, lúc đi ngang qua bãi cát thì Tam Hoàng đột nhiên nhìn qua phía bên đó sủa to. Tiếng chó sủa kinh động đám người, có người nhíu mày mắng vài tiếng, âm thanh có chút hàm hồ, nghe tựa hồ là đang nói sao có thể dẫn chó tới.

Có tiền, dĩ nhiên cái gì cũng có thể làm.

Tiêu Thiên rũ mắt nhìn dáng vẻ nhe răng trợn mắt của Tam Hoàng, trước giờ Tam Hoàng rất ngoan, chưa từng làm mấy chuyện kỳ quái, cũng sẽ không vô duyên vô cớ sủa người lạ như vậy. Hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

"Tam Hoàng, đừng sủa, đi thôi! Chúng ta trở về!"

Tam Hoàng từ cổ họng phát ra tiếng uy hiếp gru gru, tàn bạo có chút đáng sợ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?
Chương 209

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 209
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...