Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sợ Tống Triết không vui, Tiêu Thiên cố ý lái xe chở Tống Triết đi ngắm cảnh đêm.

Ban đêm gió lạnh hây hây, trên núi đã không còn người ngắm cảnh, Tiêu Thiên cùng Tống Triết dựa vào hông xe từ trên cao ngắm nhìn cảnh thủ đô sầm uất đèn đuốc sáng choang, tựa như một dãy ngân hà thần kỳ lập lòe lấp lánh, đẹp không tả xiết.

Tống Triết vươn vai một cái, gió lạnh thổi bay hết thảy u uất trong lòng cậu. Đời người a, tuyệt đối không thể phụ lòng mỹ thực cùng mỹ cảnh. [món ngon & cảnh đẹp]

Tiêu Thiên nhìn đèn đuốc xa xa, hai tay đút trong túi quần: "Em biết không, mỗi khi trong lòng cảm thấy bực bội anh thường lái xe tới đây giải sầu, bất quá chỉ chặng đường mười phút ngắn ngủi mà xe anh hư tới ba lần, thật vất vả sửa xong, lên được tới đỉnh núi thì lại bể bánh xe."

"Khi đó anh nhất quyết không chịu tin mình là mệnh thiên sát cô tinh, chỉ cảm thấy bản thân hơi xui xẻo một chút mà thôi, người bên cạnh cũng xui, không tin quỷ thần, cũng không tin vận mệnh mình lại thảm như vậy. Đến khi lên tới đỉnh núi được ngắm nhìn cảnh sắc đẹp như vậy, anh lại nghĩ, thứ tốt nhất định cẩn trải qua trui rèn mới có được."

Tống Triết nghiêng đầu nhìn Tiêu Thiên, trên mặt anh lộ ra ý cười nhàn nhạt, biểu tình thả lỏng, dãy ngân hà tựa hồ chiếu ngược trong tròng mắt thâm thúy của anh phát ra quang mang vô hạn, trái tim cậu khẽ thít chặt một cái, vỗ vỗ bả vai Tiêu Thiên: "Đúng vậy, cho nên bây giờ thời gian khổ cực của anh đã qua rồi."

Nói tới đây, Tống Triết đột nhiên nghĩ tới tình cảnh mình thuận tay hút đi sát khí trên người Tiêu Thiên khi đối phó với Lâm Hạ, khi ấy cậu không hề nghĩ ngợi nhiều, chỉ là tự dưng cảm thấy có thể làm như vậy rồi thuận tay làm mà thôi. Hoàn toàn không nghĩ tới lại thành công.

Sát khí trên người Tiêu Thiên không bao giờ hết, có dùng cũng không lo cạn kiệt, tim anh như nguồn suối, thân thể cuồn cuộn tuôn ra nước suối, chỉ là cần có một người hứng lấy số nước suối kia, không để nó tràn ra, sau đó nước suối sẽ xoay chuyển bình ổn tĩnh lặng. Nói cách khác, sát khí mặc dù còn nhưng sẽ suy yếu rất nhiều.

Tống Triết thực phấn khởi nói chuyện mình vừa phát hiện cho Tiêu Thiên, thuận tiện chỉ đám sát khí trên người anh: "Bây giờ chúng không dám ló đầu ra nữa. Liên tiếp bị đả kích hai lần làm chúng sợ hãi. Hóa ra sát khí cũng có nhân tính như vậy a!"

Tống Triết kinh ngạc chậc chậc hai tiếng, thật ra thì ngay lần đầu tiên hấp thu sát khí ở công trường cậu đã phát hiện chuyện này rồi. Chỉ là sát khí, hắc khí cùng âm khí trên người người khác lại không hề có loại phản ứng kỳ quái này.

Chẳng lẽ vì Tiêu Thiên có mệnh thiên sát cô tinh nên sản sinh ra sát khí đặc biệt?

Mặc dù sớm đã biết Tống Triết có thể giúp mình ức chế sát khí, thế nhưng hiện giờ nghe Tống Triết nói vì mượn sát khí của anh diệt nữ quỷ làm đám sát khí kia hoảng sợ tới không dám làm loạn, nội tâm Tiêu Thiên vẫn kích động không thôi, anh cúi đầu nhìn Tống Triết, gió lướt qua gò má, lay động hàng mi anh.

Dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt Tiêu Thiên ôn nhu như nước, hệt như dòng nước trong lành khi băng tuyết hòa tan, âm thanh thuần phác có chút khàn khàn: "Cám ơn em, Tống Triết."

Tống Triết mỉm cười, da thịt trắng nõn bị ánh đèn màu quả quýt nhuộm thành sắc màu ấm áp, nụ cười của cậu cũng hệt như bản thân cậu, ấm áp như mặt trời nhỏ, không có lúc nào không tỏa ra hơi ấm.

"Ai nha, bạn bè với nhau mà cám ơn gì chứ, lúc giúp anh thì bản thân tôi cũng có được chỗ tốt, cho nên hai chúng ta có thể xem là hỗ trợ giúp đỡ nhau, cùng có lợi a!" Tống Triết vỗ tay phát ra âm thanh thanh thúy.

Tiêu Thiên chính là thích tính cách thẳng thắn không làm bộ làm tịch này của Tống Triết, anh nhịn không được xoa xoa mái tóc bị gió thổi loạn của cậu, mềm nhũn, sờ thực thoải mái: "Đúng vậy, chúng ta chính là bạn tốt!"

"Tới, vỗ tay vì tình hữu nghị nà, ba ba ba, ba ba ba, ba ba ba!"

Tiêu Thiên nhịn không được: "Là sao?" Là ba ba ba gia tăng dân số à?

Tống Triết ngượng ngùng cười gượng, chết tiệt, nhầm rồi, này là kiểu vỗ tay tình yêu* a. [*nghe ba ba ba liên tưởng tới cái gì?]

Ngay lúc hai người đang cười nói thì có một đám người đi tới: "Ai u, thời điểm tốt thế này sao lại là hai người nam đứng ngắm cảnh chứ? Gay chọc Gay tức chết mà."

Đám người từ trong bóng tối đi tới, đứng dưới ánh đèn, Tống Triết nhìn một cái thì bật cười, này khẳng định là tái hiện của gia tộc Táng Ái a, đỏ cam xanh lục xanh lam tím đủ cả, rốt cuộc bọn họ làm sao đỉnh cái đầu màu sắc như vậy đi ra ngoài a?

Tiêu Thiên thu hồi ánh mắt, khẽ nhíu mày, hiển nhiên cũng cảm thấy có chút cay mắt.

Ngay lúc gia tộc Táng Ái nổi nóng vì Tống Triết cùng Tiêu Thiên không những không tán thưởng mà còn dám cười nhạo bọn họ thì một cậu chàng lông lam lao ra, biểu tình kích động: "Đại sư, tôi rốt cuộc cũng tìm được cậu rồi! Đúng là không dễ dàng mà!"

Tống Triết sửng sốt nhìn lông lam nắm tay mình, bộ dáng kích động như tìm được cha mẹ tái sinh, cậu chớp chớp mắt, quay qua nhìn Tiêu Thiên một cái rồi do dự hỏi: "Xin hỏi, chúng ta quen nhau sao?"

Lông lam mím môi: "Đại sư quên rồi sao? Ngày đó ở trên đường tôi chặn cậu lại đòi xem bói, cậu nói bạn gái tôi ngoại tình... tôi chỉ kịp đưa mấy trăm đồng cho cậu rồi chạy đi tìm bạn gái. Kết quả cậu biết sao không? Thật sự bị tôi bắt gặp, cô ta đang cùng Ngô Kiến Nhân dạo phố thì bị tôi bắt tại trận đập cho một trận."

Lông lam căm phẫn quơ quơ nắm tay, tiếp đó vô cùng chân thành nhìn Tống Triết: "Đại sư, thật sự rất rất cám ơn cậu, nếu không có cậu thì tôi đã bị ép làm cha con người ta rồi."

Nhìn gương mặt có chút quen thuộc của đối phương, Tống Triết suy nghĩ một chút rồi chợt nhớ ra: "Cậu chính là cái cậu lông xanh đó?"

Lông lam mất hứng: "Đại sư, tôi gọi là Nghiêm Minh Nhân. Màu tóc xanh kia tôi đã sớm đổi rồi, đỉnh cái đầu đó khác nào đội nón xanh a. Cậu xem màu lam này đi, có phải đặc biệt tươi mát không?"

Tống Triết nhìn chằm chằm mớ lông lam kia vài phút, thật sự là một lời khó nói hết, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu: "So với màu xanh lá dễ nhìn hơn!"

Nghiêm Minh Nhân vỗ đùi: "Chứ còn gì nữa, bây giờ màu lam chính là màu may mắn của tôi."

Tiêu Thiên cũng nhớ ra Nghiêm Minh Nhân, Tống Triết cho rằng lần đầu tiên mình gặp Tiêu Thiên là ở công trường nhưng kỳ thực không phải, đó là lần thứ hai. Ban đầu lúc Nghiêm Minh Nhân quấn lấy Tống Triết đòi đoán mệnh thì anh cũng có mặt ở hiện trưởng, chẳng qua anh ngồi trong xe nên không bị hai người phát hiện.

Tiêu Thiên hồi tưởng lại lần đó thì cảm thấy có chút buồn cười, ai lại ngờ rằng ngày đó anh ngồi trong xe kiên quyết không chịu tin tưởng mấy chuyện đoán mệnh, thế mà hiện giờ lại cùng Tống Triết bàn trời bàn đất, lại còn cực kỳ yêu thích đối phương.

Đời người chính là đầy ắp ngạc nhiên và kinh hỉ như vậy, hơn nữa còn có vẽ mặt ba ba ba a!

"Đại sư, cậu không biết tôi đã tìm kiếm cậu bao lâu đâu. Bây giờ vừa vặn gặp được, để tôi dẫn cậu đi chơi." Nghiêm Minh Nhân hưng phấn không thôi, vung tay hướng nhóm đàn em nói: "Thấy không? Đây là đại sư, sau này bọn mày thấy cậu ta thì phải cung kính như thấy anh."

"Dạ, đại ca!" Đám đàn em đồng loạt hô, sau đó cung kính khom người với Tống Triết, hô to chào đại sư.

Tống Triết nhìn mà trợn mắt há hốc, cứ ngỡ mình vừa lạc vào phim trường.

"Đại sư, đi thôi đi thôi, đi chơi!" Nghiêm Minh Nhân đưa tay khoát lên vai Tống Triết, kéo cậu đi tới trước.

Tiêu Thiên nhíu mày nhìn cánh tay Nghiêm Minh Nhân, cảm thấy nó đặc biệt chướng mắt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...