Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[Cáo] bắt đầu vào vụ lớn r a

********

Nhóm Tống Triết thắng trận vui vẻ trở về, còn bên Hà Vĩ Kỳ, cả đêm không chờ được Hứa Thắng Vinh quay về, tim Hà Vĩ Kỳ nảy lên thình thịch thình thịch, tựa hồ có dự cảm không may.

Hà Vĩ Kỳ có chút đứng ngồi không yên, phòng khách sáng đèn tới ba giờ sáng, mười hai giờ đêm đến rạng sáng là thời gian cô hồn dã quỷ thường xuyên lởn vởn nhất, căn bản thì lúc này đại sư huynh đã phải quay về mới đúng.

Hạ Vĩ Kỳ lo lắng bất an, nhớ tới hình ảnh khi chết của tiểu sư đệ, tim gã giật thót. Lúc Vạn Hoa Lý chết, Hạ Vĩ Kỳ không thể nào tìm ra tung tích âm hồn đã móc mắt tiểu sư đệ, sau khi suy nghĩ một chút thì có lẽ đám Hoàng Ngọc Thiện đã mang đi rồi.

Nghĩ tới Hoàng Ngọc Thiện, Hà Vĩ Kỳ liền phiền lòng, đám nhân sĩ tự xưng là chính đạo này nhây như keo da chó, cứ bám dính lấy bọn họ, hại bọn họ suốt mấy chục năm nay phải ẩn núp trong rừng sâu núi thẳm, thật vất vả ra ngoài, sư đệ lại bị bọn họ hại chết. Thù này không đội trời chung, gã nhất định sẽ không để sư đệ chết không nhắm mắt.

Trong phòng khách, kim đồng hồ tích tắc trôi qua làm lòng người run rẩy.

Hà Vĩ Kỳ nghĩ đông nghĩ tây, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn ngồi không yên, gã mặc áo khoác rồi mở cửa đi ra ngoài.

Hứa Thắng Vinh có nói cho gã biết hôm nay sẽ tới khu mộ địa nào, vì thế Hạ Vĩ Kỳ nhanh chóng chạy thẳng tới mục tiêu. Thời gian này sắc trời chưa sáng hẳn, vẫn còn lờ mờ, thế nhưng vẫn có thể thấy được xung quanh.

Hà Vĩ Kỳ đi một vòng mộ địa, cuối cùng phát hiện một cổ thây khô trên một bãi đất trống.

Thi thể này khô héo co rút giống như xác ướp trải qua ngàn năm. Bước chân Hà Vĩ Kỳ có chút lảo đảo, giây tiếp theo đã ngã quỵ trước mặt thây khô, bi thương không thôi: "Đại sư huynh!"

Quần áo trên người thây khô rõ ràng chính là bộ đồ Hứa Thắng Vinh mặc hôm nay...

"Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy chứ? Sư huynh, anh nói cho tôi biết đi, là ai hại anh thành như vậy?" Vành mắt Hà Vĩ Kỳ cơ hồ muốn nứt ra, đau đớn đến không muốn sống, gã tìm kiếm xung quanh thì phát hiện lá bùa mà Hứa Thắng Vinh vẫn luôn mang theo bên người, lá bùa này do Hà Vĩ Kỳ vẽ, gã tự nhiên nhận ra.

Gã cũng biết Hứa Thắng Vinh đã thành công chế luyện âm hồn trong bùa. Khi đó Hứa Thắng Vinh vô cùng đắc ý nói với gã, âm hồn bị gã khóa lại bên trong bùa, phương pháp chế luyện này do gã tự nghiên cứu ra, là độc nhất vô nhị.

Còn dáng vẻ âm hồn bên trong thì bản thân Hà Vĩ Kỳ cũng chưa từng thấy qua, Hứa Thắng Vinh nói một khi âm hồn xuất ra sẽ là một trận cuồng sát nhân gian, cũng là pháp bảo bảo mệnh cuối cùng của gã, không phải bất đắc dĩ thì gã sẽ không dùng tới.

Thế nhưng bây giờ, Hứa Thắng Vinh đã dùng, hơn nữa còn mất mạng.

Nhất định tối qua đã xảy ra chuyện, bằng không sư huynh sẽ không dùng tới lá bùa này.

Hà Vĩ Kỳ nghiến răng, ánh mắt đỏ dọa người, nhất định là đám khốn khiếp Hoàng Ngọc Thiện kia tra được sư huynh ở nơi này nên tới tập kích, sư huynh một thân một mình không chống đỡ nổi nên bất đắc dĩ phải dùng lá bùa này.

Thế nhưng âm hồn trong lá bùa đâu? Chẳng lẽ cũng bị đám Hoàng Ngọc Thiện tiêu diệt?

Với lại đám nhân sĩ chính đạo làm sao biết dùng phương pháp oai môn tà đạo này để lấy mạng sư huyn chứ? Sư huynh gã thoạt nhìn đã biết là bị hút khô tinh khí.

Thế nhưng không lâu sau Hà Vĩ Kỳ đã tìm ra câu trả lời, hiển nhiên sư huynh đã bị đánh trọng thương, sau khi thả âm hồn ra thì không đủ sức điều khiển, ngược lại bị âm hồn phản phệ hại chết.

Uy lực của âm hồn kia thế nào Hà Vĩ Kỳ không biết, thế nhưng gã nghe sư huynh nói phải là thời điểm sư huynh mạnh mẽ nhất mới có thể đảm bảo không bị cắn trả, như vậy đủ thấy âm hồn này lợi hại cỡ nào.

Sư huynh xảy ra chuyện thì chắc chắn bên Hoàng Ngọc Thiện cũng không tốt hơn là bao.

Nghĩ tới đây trong lòng Hà Vĩ Kỳ mới dễ chịu hơn một chút.

Gã nhìn về phía thi thể Hứa Thắng Vinh, trong lòng vừa buồn vừa đau, ba sư huynh đệ bọn họ ở cùng nhau nhiều năm như vậy, kết quả vừa mới quay lại đế đô không bao lâu thì đại sư huynh cùng tiểu sư đệ đã mất rồi, lưu lại một mình gã. Cảm giác đau buồn này làm hận thù trong lòng Hà Vĩ Kỳ đạt tới đỉnh điểm.

Hà Vĩ Kỳ ôm lấy thi thể mang về, chuẩn bị báo tin tức tang thương này cho sư phụ Trương Viễn Trung. Lúc này Trương Viễn Trung đang bế quan, Hà Vĩ Kỳ không còn cách nào, chỉ đành nén đau an táng Hứa Thắng Vinh.

Mặc dù rất căm hận nhưng Hà Vĩ Kỳ không dám hành động thiếu suy nghĩ, hiện giờ sư huynh đệ chỉ còn lại một mình gã, gã đeo mối nợ máu của sư huynh cùng sư đệ trên người, nhất định không thể bị đám Hoàng Ngọc Thiện bắt. Gã nhất định phải cẩn trọng hơn mới báo thù được.

Bên này Hà Vĩ Kỳ lên kế hoạch trả thù, bên hội huyền học cũng đang suy tính làm sao bắt được Trương Viễn Trung, trận chiến này phải xem xem ai có bản lĩnh cao hơn, năng lực mạnh hơn.

Tống Triết mệt nhọc cả ngày, vừa về tới nhà liền ngủ.

Tiêu Thiên đau lòng đi lấy nước giúp cậu lau mặt lau tay rồi lau cả người, Tống Triết được hưởng thụ đãi ngộ như quý phi.

Chỉ tiếc là khi ấy cậu ngủ khò khò, hoàn toàn không cảm nhận được.

Chiếc khăn lông lành lạnh lướt trên mặt Tống Triết vẽ theo từng đường nét, mỗi chỗ đều tinh xảo hoàn mỹ. Tiêu Thiên rũ mi mắt tinh tế ngắm nhìn Tống Triết, ánh đèn màu quả quýt chiếu rọi gương mặt Tống Triết, nhuộm làn da trắng thành màu da cam ấm áp.

Tống Triết ngủ thực ngon, thỉnh thoảng còn lầm bầm vài tiếng, đưa tay gãi gãi mặt để lại mấy vệt đỏ. Đáy mắt Tiêu Thiên lóe lên ý cười thản nhiên, anh nắm lấy tay Tống Triết, dùng khăn lông tinh tế lau chùi một phen, mỗi ngón tay đều không bỏ sót.

Không chỉ mặt mà tay Tống Triết cũng cực kỳ tinh xảo, khớp xương rõ ràng, thon thon dài dài, lúc mười ngón đan xen, Tiêu Thiên luôn muốn hôn nhẹ tay cậu.

Tiêu Thiên bưng chậu nước ra ngoài, tự mình đánh răng rửa mặt rồi một lần nữa quay lại giường.

Anh tắt đèn, vừa mới nằm lên giường, Tống Triết giống như đánh hơi được khí tức gì đó, tự dưng trở mình lăn vào lòng Tiêu Thiên.

Tiêu Thiên nhắm mắt lại, đặt một nụ hôn lên trán Tống Triết, nhẹ giọng nói: "Ngủ ngon!"

Hôm sau Tống Triết thức dậy thì Tiêu Thiên đã làm xong bữa sáng bày trên bàn, bản thân thì đã đi làm, trước khi đi làm cũng đã dẫn Tam Hoàng dạo một vòng giải quyết vấn đề sinh lý.

Vì thế lúc Tống Triết thức dậy Tam Hoàng cũng không cần muốn ra ngoài mà dùng móng vuốt cào cửa cùng kêu uông uông nghẹn ngào. Nó đang nằm trong phòng khách vui vẻ chơi đùa với món đồ chơi mà Tiêu Thiên mua cho mình.

Nghe thấy động tĩnh, lại thấy Tống Triết mở cửa đi ra, Tam Hoàng vui vẻ chạy tới đảo quanh chân Tống Triết, Tống Triết bỏ dép ra dùng chân cọ cọ lớp lông mềm mại của nó: "Sớm a Tam Hoàng, mẹ với anh mày không qua chơi à?"

Trước kia khi ở nhà, Tống Triết thường xuyên đón Nhị Hoàng cùng A Hoàng tới chơi với Tam Hoàng. Thế nhưng Tiêu Thiên nghĩ rằng ba mẹ con mà ở chung với nhau thì nhất định sẽ rất ồn ào, anh không muốn ánh hưởng tới giấc ngủ của Tống Triết nên không qua đối diện tìm Nhị Hoàng cùng A Hoàng.

Tam Hoàng vây quanh Tống Triết vài vòng rồi ngoắc đuôi chạy tới tiếp tục chơi với đồ chơi của mình. Tống Triết ngáp một cái, mang dép vào, đi tắm.

Tối hôm qua lúc mơ mơ màng màng ngủ cậu có cảm giác Tiêu Thiên giúp mình lau người.

Tống Triết che mặt, cảm thấy có chút ngượng ngùng. Cậu vẫn chưa thấy dáng vẻ không mặc quần áo của Tiêu Thiên, thực không công bằng mà.

Tắm xong, lại ăn bữa sáng tình yêu mà Tiêu Thiên làm cho mình, Tống Triết hoàn toàn hồi sinh.

Cậu rướn người kéo màn cửa sổ nhìn khí trời, thực thoải mái. Tờ lịch treo ngay bên cạnh cửa sổ, Tống Triết tùy ý liếc mắt một cái, chín tháng chín, là trùng cửu a.

"Cuộc sống trôi qua nhanh quá, thoáng cái đã tới trùng cửu rồi!"

Tống Triết duỗi người, gọi Tam Hoàng tới chơi ném bóng với nó, chơi một hồi Tống Triết cảm thấy đã rất lâu rồi mình không ra mở sạp.

Wow ah, sa đọa sa đọa quá, cậu ăn ăn uống uống lâu như vậy hèn chi thẻ ngân hàng chẳng có chút động tĩnh nào!

Tống Triết lôi di động ra xem số dư trong tài khoản, nháy mắt cảm thấy lá gan phình to, thẻ có nhiều tiền như vậy còn bày sạp cái quái gì a, mỗi ngày ăn lợi tức ngân hàng cũng đủ sống rồi!

Tam Hoàng uông uông vài tiếng, có chút nôn nóng vì chủ nhân không chịu ném bóng đi.

Tống Triết ném quả bóng trong tay tới, Tam Hoàng lập tức đuổi theo, bất quá mặc dù có tiền nhưng bây giờ cậu là người có gia đình, Tam Hoàng cần cậu nuôi, Tiêu Thiên thỉnh thoảng cũng cần nuôi, còn ăn uống của chính mình nữa, sao có thể lười biếng được chứ!

Cậu chính là nhất gia chi chủ a!

Sau này Tam Hoàng lấy vợ sinh con thì phòng ốc hiện giờ hiển nhiên không đủ dùng, hơn nữa thời kỳ trưởng thành và phát tình của chó so với con người nhanh hơn rất nhiều.

Nhìn thân hình mập mạp mũm mĩm của Tam Hoàng, Tống Triết chìm đắm trong suy nghĩ của một người cha mẫu mực, con lớn sắp có con rồi, cậu làm cha có phải nên mua nhà cho nó không?

Chặc chặc chặc! Nhất định phải hành động thôi!

Tống Triết chuẩn bị dụng cụ rồi gọi Tam Hoàng: "Đi thôi Tam Hoàng, ba ba dẫn con đi bày sạp, kiếm tiền mua nhà cho con a."

Tam Hoàng không rõ lắm, chỉ biết được ra ngoài chơi thì cực kỳ vui vẻ. Nó đi theo sau mông Tống Triết, nhìn cái này một chút, ngửi cái kia một chút, nghịch ngợm không thôi.

Mỗi lần nó đi sai đường, Tống Triết phải kêu lớn một tiếng, khi đó Tam Hoàng sẽ vểnh tai lên lắc lư lắc lư chạy trở lại.

Dẫn theo Tam Hoàng, thời gian tới phố đoán mệnh của Tống Triết dài gấp đôi bình thường.

Phố đoán mệnh người đến người đi, lâu rồi Tống Triết không tới nhưng vị trí bày sạp của cậu vẫn còn, người xung quanh đều biết vị trí này có người đặt, rất có lai lịch, không thể chiếm dùng.

Tống Triết bày đồ xong thì để Tam Hoàng tự chơi, chỉ cần không đi xa là được.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...