Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mèo yêu sửng sốt??? Tình huống gì đây?

Tống Triết xách mèo yêu, chỉ chỉ Tam Hoàng ở dưới đất nói: "Đây là bạn nhỏ của mi, không thể ý mình là yêu mà khi dễ nó, biết không?"

Mèo yêu gian nan cúi đầu, lúc nhìn thấy Tam Hoàng đang hếch mặt chó cười trên sự đau khổ của nó, tim nó vụn vỡ, rốt cuộc là ai khi dễ ai?

Bị giáo dục một phen, mèo yêu ủy ủy khuất khuất gật đầu, sau đó được Tống Triết bỏ xuống đất, chỉ ghế sô pha nói: "Buổi tối mi ngủ trên ghế, không thể đi vệ sinh lung tung, mi là mèo yêu, biết làm sao dùng nhà vệ sinh đúng không?"

Mèo yêu uể oải gật đầu, vo tròn trên ghế sô pha, nhìn Tam Hoàng được Tiêu Thiên ôm vào lòng hết hôn lại sờ mà ghen tị, vì sao lại đối xử bất công với nó như vậy chứ?

"Tốt lắm, cứ vậy đi! Trước tiên phải nghỉ ngơi đã, muộn quá rồi! Đúng rồi, ta không thể cứ gọi mi là mèo yêu mèo yêu mãi được, mi có tên không?"

Mèo yêu bĩu môi, giờ mi mới nghĩ tới à?

"Gọi ta là Miêu Miêu đi!"

Tống Triết cười gật đầu: "Được, rất hợp với mi!"

Miêu Miêu ngẩng đầu, phải không? Đây là cái tên hoàn mỹ nhất mà nó kết luận được sau khi xem ké rất nhiều bộ phim truyền hình của nhân loại, dễ nghe hơn Tam Hoàng nhiều!

Tống Triết đi tới bên cạnh Tam Hoàng, Tam Hoàng đang vùi đầu trong lòng Tiêu Thiên cầu an ủi: "Tam Hoàng, con ngoan nè, không được cãi nhau với Miêu Miêu. Chờ qua một khoảng thời gian ngắn, Miêu Miêu sẽ về nhà." Nói xong, cậu nhéo nhéo tai Tam Hoàng, lại xoa xoa đầu nó.

Tam Hoàng không quá hiểu ý Tống Triết, thế nhưng Tống Triết trấn an như vậy làm nó rất vui vẻ, chủ nhân còn không sờ con mèo kia, chủ nhân chỉ thích nó thôi!

Dỗ Tam Hoàng Xong, Tống Triết ngáp một cái: "Lão Tiêu, đi ngủ thôi! Bằng không ngày mai không dậy nổi mất!"

Tiêu Thiên đặt Tam Hoàng xuống đất, cùng Tống Triết vào phòng tắm rửa tay: "Tốt lắm, ngủ thôi!"

"Ừm!"

Tống Triết tắt đèn, làm ổ trong lòng Tiêu Thiên, Tiêu Thiên vỗ về lưng cậu như dỗ con.

Sáng sớm hôm sau Tống Triết tỉnh lại trong trận chó mèo đại chiến.

Lúc tỉnh dậy, Tiêu Thiên cũng vừa mở mắt, từ sau khi ở cùng một chỗ với Tống Triết, chuyện đi làm muộn diễn ra rất thường xuyên.

Tống Triết mệt mỏi híp mắt: "Hai đứa chết tiệt đó bị làm sao vậy?"

Tiêu Thiên ấn ấn huyệt thái dương rồi giở chăn ngồi dậy, xoa đầu Tống Triết nói: "Em ngủ tiếp đi, anh ra ngoài xem thế nào."

Tống Triết mơ mơ màng màng gật đầu hệt như gà con mổ thóc, Tiêu Thiên nhịn không được hôn một cái lên gương mặt non mềm của cậu, Tống Tống nhà anh thực đáng yêu!

Anh ra ngoài đóng cửa lại, biểu tình ôn hòa lập tức thay đổi, khí thế mạnh lẽ nháy mắt đông cứ một mèo một chó trước mặt.

Tam Hoàng ở dưới đất điên cuồng sủa, mèo yêu ỷ mình có thân thể linh hoạt nhảy lên cạnh bình hoa, ở đó nhe nanh trợn mắt meo meo gào gừ.

Thấy có người đi ra, hai đứa cũng không chịu ngừng nghỉ. Mãi đến khi chúng cảm thấy lạnh phát hoảng mới nhìn về phía Tiêu Thiên, nhìn một cái đã sợ tới suýt tè dầm.

Người nam nhân kiệm lời đi theo bên cạnh Tống Triết sao lại có khí thế khủng khiếp như vậy a? Hại nó vừa nhìn một cái đã run rẩy, so với Tống Triết chả kém bao nhiêu a!

Mèo yêu có chút chột dạ meo meo, tối qua nó vừa đáp ứng Tống Triết muốn chung sống hòa bình với con chó này, kết quả mới sáng ra đã gây lộn, còn có thể không chột dạ sao?

Tam Hoàng kinh hoàng nằm rạp dưới đất dùng đáng thương nhìn Tiêu Thiên. Bình thường Tiêu Thiên đối xử với nó rất tốt, nó làm sai chuyện cũng không trách cứ, đây là lần đầu tiên nó thấy Tiêu Thiên tỏ ra lạnh lùng đến vậy, nhất thời không dám lỗ mãng.

Tiêu Thiên cưng chìu Tam Hoàng, một là vì anh yêu thích động vật lông xù, hai là vì Tống Triết thích, mà đó cũng là điều quan trọng nhất. Yêu ai yêu cả đường đi lối về, thứ Tống Triết thích, Tiêu Thiên cũng sẽ thích, dĩ nhiên ngoại trừ Nghiêm Minh Nhân, cái tên này, cho dù một trăm năm nữa thì anh vẫn không thích được.

Thấy một mèo một chó đều đã yên lặng, Tiêu Thiên mới rời đi, mí mắt cũng không thèm chớp đến một cái, anh ngồi xuống sô pha, tay khoanh trước ngực, thân thể cường tráng được ánh mặt trời chiếu rọi không hề ấm áp chút nào, ngược lại lạnh băng như sắt thép, Tam Hoàng cùng mèo yêu ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Nhân loại này hoàn toàn khác với Tống Triết, vì sao nó lại cảm thấy sợ? Mèo yêu không hiểu, khó trách Tống Triết bảo nó mau mau về núi, quả nhiên rất chính xác. Người ngọa hổ tàng long nhiều như vậy, nếu nó còn lởn vởn ở xã hội loài người thì có chết cũng không biết vì sao mình chết mất...

"Hôm qua, Tống Triết đã nói gì với bọn mày hả?"

Tiêu Thiên mở miệng, âm thanh lạnh như mang theo vụn băng.

Tam Hoàng nức nở ủy khuất dòm Tiêu Thiên, không dám lên tiếng. Loài chó rất nhạy cảm với tình tự của chủ nhân, chúng rất thông minh, hiển nhiên biết Tiêu Thiên đang tức giận.

Mèo yêu meo meo nằm cạnh bình hoa không dám nhảy xuống, dù sao cũng là lần đầu tiên tới nhà người ta, vì tò mò một món đồ chơi của chó mà đại chiến với thú cưng của người ta, nói ra thực mất mặt a! Nào có yêu quái nào không biết xấu hổ tranh cướp đồ chơi với thú cưng chứ?

Thực mất thể diện mà!

Tam Hoàng là chó, không phải yêu, dĩ nhiên không cáo trạng được, nó ô uông nghẹn ngào vô cùng đáng thương, móng vuốt khều khều món đồ chơi của mình, cực kỳ khổ sở.

Mà dưới chân mèo yêu cũng có một món đồ chơi tương tự, Tống Triết mua rất nhiều để Tam Hoàng, Nhị Hoàng cùng A Hoàng chơi.

Liếc nhìn một cái, Tiêu Thiên liền hiểu ra mọi chuyện.

Anh lạnh lùng liếc mắt: "Mèo yêu, mày đã là yêu rồi mà vẫn còn cướp đồ chơi của Tam Hoàng nhà người ta, mày không thấy mất thể diện à?"

Mèo yêu xấu hổ cúi đầu, vùi mặt mèo trong lòng bàn tay, bị phát hiện rồi sao?! Tiêu Thiên có cần thông minh đến vậy không? Nó chỉ tò mò nên mới mượn chơi chút thôi, ai biết Tam Hoàng kia lại hẹp hòi như vậy, không chịu cho nó chơi, vì thế nó ỷ mình là yêu cướp đi đồ chơi của Tam Hoàng, sau đó còn nhảy lên chỗ cao nhìn Tam Hoàng thở hổn hển, làm thế nào cũng không nhảy tới chỗ mình.

Tiêu Thiên nói tiếp: "Trong thế giới động vật, mày chính là lão tiền bối, ít nhất cũng là bối phận bậc ông của nó, mày cư nhiên khi dễ bậc cháu chít như vậy à?"

Mèo yêu lầm bầm, ai là ông chó chứ?

"Mày đừng có cúi đầu im lặng nữa, biết lỗi của mình chưa?"

Tiêu Thiên nói không lớn nhưng khí thế đặc biệt dọa người, mắt lạnh đảo qua liền làm mèo yêu kinh sợ tới không dám ngẩng đầu, trong lòng còn meo meo hâm mộ Tam Hoàng, thú cưng có chủ nhân chính là bảo bối a!

Nó ngậm lấy món đồ chơi nhảy xuống đất, đi tới bên cạnh Tam Hoàng, Tam Hoàng không vui, thế nhưng vì ngại Tiêu Thiên nên chỉ dám phát ra tiếng gào gừ nhỏ nhỏ.

"Nè, trả cho mày, sau này cũng không thèm giành với mày nữa! Thứ ngây thơ như vậy ông đây mới không thèm chơi!" Nói xong, mèo yêu ngạo kiều vươn chân mèo nhảy lên ghế sô pha, cuộn đuôi híp mắt ngủ.

Lấy lại được đồ chơi, Tam Hoàng cực kỳ cao hứng, nó gặm đồ chơi chạy trở về ổ chó của mình, liếm liếm liếm, phải liếm sạch mùi mèo.

Tiêu Thiên nói: "Sau này hi vọng không còn phát sinh chuyện như vậy nữa. Lời Tống Triết đã nói, bọn mày phải nhớ kỹ, hiểu chưa?"

Mèo yêu động động đuôi không lên tiếng. Dù sao sau này nó chả thèm giành đồ chơi với con chó kia, hừ hừ, có chủ nhân không chọc nổi a!

Tam Hoàng cắn đồ chơi, có chút nhút nhát liếc nhìn Tiêu Thiên ngao ô một tiếng. Nó phải làm chó ngoan, không thể chọc chủ nhân tức giận.

Giải quyết chuyện xong, Tiêu Thiên vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, thuận tiện làm bữa sáng.

Lúc Tống Triết ngáp dài ngáp ngắn đi ra, mèo yêu đang làm ổ trên ghế sô pha xem TV, là nó tự mở. Lúc lưu lạ nó có thấy nhân loại mở TV nên sớm đã học được.

Còn Tam Hoàng thì đang vùi trong ổ chó của mình cắn quả bóng, thấy Tống Triết đi ra thì vội vàng nhào tới ngao ô ngao ô không ngừng, chủ nhân chủ nhân, con sợ muốn chết, Tiêu ba ba hôm nay thật đáng sợ!

Tống Triết hiển nhiên không biết Tam Hoàng đang nói gì, cậu xoa xoa đầu Tam Hoàng: "Sáng nay nháo gì với Miêu Miêu mà ồn ào như vậy hả?"

Nghe tới chuyện này Tam Hoàng lập tức giật thót, liếm liếm mặt Tống Triết không dám ừ hử gì.

Cái đuôi nhàn nhã ngoe nguẩy của mèo yêu cũng hơi khựng lại một, sau đó giả vờ như rất chuyên chú xem phim, hoàn toàn không đặt lực chú ý vào người Tống Triết.

Dĩ nhiên Tống Triết không biết chuyện Tiêu Thiên đã giáo dục hai đứa một phen, thấy chúng ở chung thực hòa bình thì rất vui vẻ, cậu xoa xoa tai Tam Hoàng, vỗ vỗ mình nó: "Cơm nước xong, ba ba dẫn con qua tìm Nhị Hoàng chơi."

Tam Hoàng lập tức cao hứng, nó muốn cáo trạng với anh trai!

"Tống Tống, mau đi đánh răng đi, có thể ăn sáng rồi!"

"Ừm!"

Tống Triết mỉm cười đáp lại, đánh răng xong thì tới phòng bếp, Tiêu Thiên đã nấu cháo xong, là cháo đậu xanh. Gạo trắng phối với đậu xanh xanh nhạt, thoạt nhìn đặc biệt ngon miệng.

Người làm nhà Tiêu Thiên có làm dưa cải ngâm, vừa giòn vừa ngon miệng, phối với cháo đặc biệt hoàn mỹ.

"Tống Tống, hôm nay em sẽ đi giải quyết chuyện Ninh Ưu à?"

Tống Triết hớp một ngụm cháo phồng cả má: "Đúng vậy, sớm giải quyết sớm đưa Miêu Miêu về núi. Nó sống ở đây rất nguy hiểm. Hiện giờ không biết đám Trương Viễn Trung đang âm thầm giở trò quỷ gì, lỡ như để chúng phát hiện sự tồn tại của Miêu Miêu thì phiền toái." Nếu người phát hiện là người trong hội huyền học, có Hoàng đại sư ở cũng dễ giải quyết, thế nhưng nếu bị Trương Viễn Trung phát hiện thì không biết sẽ xảy ra gió tanh mưa máu gì nữa. Hơn nữa Miêu Miêu khó khăn lắm mới mở linh trí tu luyện thành yêu, tu hành không dễ, nếu có thể giúp dĩ nhiên phải giúp rồi.

Tiêu Thiên không thích có nhiều người xuất hiện trong ổ nhỏ của bọn họ, mặc dù mèo yêu đang là hình thái mèo nhưng anh từng tận mắt nhìn thấy dáng vẻ hóa người của nó nên có chút để tâm. Trước kia lúc ở nhà có hôn hôn một chút, thân thiết một chút cũng không sao, có con mèo yêu này ở thì phải khắc chế.

Vì thế vừa nghe muốn đưa mèo yêu đi, Tiêu Thiên lập tức giơ tay giơ chân tán thành.

"Ừm, vậy em cẩn thận một chút, có chuyện thì lập tức gọi điện cho anh."

"Yên tâm, vấn đề cũng không lớn."

Cơm nước xong Tiêu Thiên tới công ty làm việc, Tống Triết dẫn Tam Hoàng qua nhà dì Vương, để nó chơi với Nhị Hoàng. Bản thân thì mang theo mèo yêu Miêu Miêu tới nhà Nghiêm Minh Nhân.

Nghiêm Minh Nhân cũng mới tỉnh lại, lúc ngồi ở ghế sô pha ở phòng khách nhìn thấy Tống Triết tiến vào thì cứ tưởng mình hoa mắt.

"Anh anh anh, đây là lần đầu tiên cậu chủ động tới nhà tôi a!"

Tống Triết thực ghét bỏ dáng vẻ ngu xuẩn của Nghiêm Minh Nhân: "Được rồi, đừng có huyên thuyên, mau chuẩn bị đi rồi qua tìm Ninh Ưu."

"Được rồi!" Nghiêm Minh Nhân bĩu môi, nghẹn tim.

...*...

[Cáo] tiêu đề chương sau là Manh Mối Hung Thủ, hohohoho

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...