Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Phượng Hoàng Mao Mao

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta là tiểu phượng hoàng duy nhất được sinh ra trong Phượng tộc suốt gần ngàn năm nay, các trưởng lão trong tộc đều lo lắng đến phát sầu…

Đừng hiểu lầm, không phải bọn họ không thích ta, chỉ là vì khi nương ta mang thai ta thì lại chạy đến Đông Hải tìm đại công chúa của Đông Hải Long Vương đánh nhau, kết quả khiến ta sinh non…

1.

Ta oa oa cất tiếng chào đời thì nương ta đang cầm roi quất vào người đại công chúa của Đông Hải Long Vương, vừa quất vừa mắng:

“Cho ngươi dám quyến rũ phu quân của ta! Cho ngươi dám đưa y phục cho hắn!”

Đại công chúa cũng chẳng hề kém thế:

“Bổn công chúa chính là vừa mắt hắn đấy! Thì sao nào! Có bản lĩnh thì công bằng mà cạnh tranh đi!”

Nương ta hừ một tiếng:

“Chúng ta là phu thê hợp pháp! Ta việc gì phải công bằng mà cạnh tranh với ngươi?”

Cha ta chỉ biết đứng một bên mà bất lực, sợ nương ta lỡ tay đánh c.h.ế.t người ta. Nhưng nếu không cho nương đánh, thì cha ta lại sẽ bị quất cho te tua…

Cha ta là Cửu Vĩ Hồ, Hồ tộc vốn nổi danh vì dung mạo diễm lệ, mà cha ta còn là thiếu tộc trưởng, dung nhan lại càng tuyệt thế. Năm đó theo đuổi cha ta, nghe nói người xếp hàng có thể vòng quanh Cửu Trùng Thiên mấy vòng!

Còn về việc nương ta làm sao lừa… khụ… làm sao theo đuổi được cha ta, theo lời nương nói thì là nhờ nhân cách hấp dẫn.

Nương chắc chứ, không phải dựa vào bạo lực à?

Khụ khụ… lại lạc đề rồi…

Nương ta với đại công chúa đánh từ đáy biển lên tận trời, đang đánh đến hứng khởi, thì cha ta đột nhiên thấy có vật gì từ giữa hai chân nương ta rớt xuống…

Không sai, vật đó chính là ta…

Tội nghiệp quá! Nếu năm đó cha ta không ở bên, e rằng nương ta còn chẳng biết mình đã sinh con! Biết đâu sau này ta đã phải lưu lạc ở cái xó xỉnh nào đó của Đông Hải mà mưu sinh…

Cha ta lập tức ôm lấy ta, ngăn nương ta lại, rồi đưa chúng ta về Phượng tộc.

Lẽ ra đã gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, nương ta gả cho Cửu Vĩ Hồ thì phải theo Cửu Vĩ Hồ, nhưng khổ nỗi nương ta sát khí vang danh, tộc trưởng Cửu Vĩ Hồ vừa khóc vừa van nài cha ta đi theo nương ta về Phượng tộc, đừng đến gieo họa cho tộc của hắn.

Cha ta vốn hiếu thuận, bèn từ bỏ vị trí thiếu tộc trưởng, dứt khoát theo nương ta về Phượng tộc.

Nương ta vốn là ứng cử viên cho vị trí tộc trưởng Phượng tộc, nhưng vì nàng không chịu kết hôn trong tộc, lại nhất quyết cưới cha ta – một người đẹp vượt xa thiên hạ – nên bị đá khỏi danh sách kế thừa.

Bị đá thì kệ! Nương ta cũng chẳng bận tâm, dắt cha ta về, hớn hở làm tổ trên cây ngô đồng ở tận rìa Phượng tộc…

Khi nương ta mang thai, cả Phượng tộc đều chấn động!

Phải biết rằng Phượng tộc vốn thuộc thần tộc, việc sinh nở vốn đã cực kỳ khó khăn. Thêm vào đó, thần tộc tuổi thọ dài lâu, rất nhiều người ngại sinh con, thấy phiền phức…

Các trưởng lão trong tộc đã sớm căn dặn: nếu đã mang thai, đã làm mẫu thân, thì phải ổn trọng, phải yên tâm dưỡng thai, phải…

Bị nương ta đánh bay ra ngoài rồi…

2.

Đến khi cha ta bế ta trở về tộc, ta đã hấp hối rồi…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieu-phuong-hoang-mao-mao/1.html.]

Cha ơi, lúc người ôm ta, có để ý tay áo rộng của người cứ che kín mặt ta không…

Suýt nữa ta đã trở thành phượng hoàng đầu tiên trong lịch sử c.h.ế.t ngạt rồi đó…

Các trưởng lão nhìn thấy ta sinh non sớm như vậy thì đều kinh hãi!!

Lúc này chẳng còn ai trách cứ nương ta nữa, tất cả đều khẩn trương vây quanh ta…

Vì sinh non nên thân thể ta vô cùng yếu ớt, vốn những ngày tháng đáng lẽ phải ở trong bụng nương để bồi dưỡng thần hồn, ta đã bị vứt ra ngoài.

Nhìn cái con gà đen gầy nhom trong tay cha ta… mọi người đều im lặng…

Phượng hoàng con dù mới sinh ra cũng không đến nỗi xấu thế chứ?! Còn nữa, sao lại là lông đen? Cho dù không rực rỡ ngũ sắc, ít ra cũng phải có chút màu sắc khác chứ?

Đại trưởng lão ngắm một lúc, rồi ngẩng đầu hỏi nương ta:

“Nguyên thân của ngươi… là gà à?”

Nếu không phải cha ta kịp kéo lại, chắc nương ta đã lao lên cho đại trưởng lão một trận nữa rồi. Ai… sao ta lại phải dùng chữ “nữa” nhỉ?

Nhị trưởng lão thử dò xét thần hồn của ta:

“Thần hồn quá yếu, không thể duy trì hình người… phải tìm cách ổn định thần hồn, nếu không e là khó mà lớn nổi!”

Nương ta sốt ruột kêu lên.

“Bình tĩnh đã! Cứ để Thanh Khê chăm sóc nàng, thường xuyên bổ sung linh lực cho nàng.” Đại trưởng lão vội an ủi, “Thanh Khê là cha, linh lực ôn hòa hơn, truyền cho con gà này… khụ khụ… cho tiểu phượng hoàng này là ổn thỏa nhất… Chúng ta sẽ nghĩ thêm cách khác!”

Cha ta liền ôm ta vào lòng, giống như đang ấp gà con, thỉnh thoảng lại truyền chút linh lực cho ta.

Các trưởng lão khi rời đi còn không yên tâm, lập luôn một kết giới quanh chúng ta.

Ta có lý do để nghi ngờ… bọn họ là sợ nương ta ra tay không biết nhẹ nặng, lỡ làm ta toi mạng mất…

3.

Ta loạng choạng mà sống được đến tròn một trăm tuổi. Trong khoảng thời gian đó, ta đã nuốt vô số linh đan diệu dược, dùng qua đủ loại pháp bảo bảo vật, nhưng vẫn chẳng thể hóa hình, ngay cả nói chuyện cũng không làm được.

Cha ta thì lo đến chết, còn nương ta vì đánh nhau khiến ta sinh non nên day dứt khôn nguôi, suốt trăm năm nay cũng không dám ra ngoài gây chuyện nữa. Hai người quanh quẩn bên ta suốt ngày, đáng tiếc hiệu quả chẳng thấy đâu.

Hôm nay là sinh nhật trăm tuổi của ta, nương ta không mời nhiều người, chỉ có vài phượng hoàng quen thuộc trong tộc và mấy vị trưởng lão.

Đang ăn uống, thì ngoài cửa có người đến.

Là tộc trưởng Cửu Vĩ Hồ, cũng chính là gia gia của ta! Bình thường gia gia ít khi đến, nhưng quà thì gửi không thiếu. Ta tuy là phượng hoàng, không theo cha ta là Cửu Vĩ Hồ, nhưng vì thân thể yếu ớt, nên các bậc trưởng bối đều rất thương ta.

“Khê nhi! Có hi vọng rồi, có hi vọng rồi!” Gia gia vui mừng khôn xiết đi vào, đón lấy ta từ tay nương ta, còn hôn lên má ta một cái.

Tạ ơn trời đất, trăm năm nay ta cũng đã rụng bớt ít lông trên mặt, nếu không thì ông hôn một cái… toàn lông!

“Cha, ai có hi vọng vậy?” Nương ta vừa gặm đũa vừa hỏi.

Gia gia lườm nương ta một cái: “Ta nói có hi vọng là nói tiểu Mao Mao của chúng ta có hi vọng!”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Đừng nghi ngờ, Mao Mao chính là ta!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Phượng Hoàng Mao Mao
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...