Tôi càng thêm hoang mang.
"Cô ta trộm cái bát tự nghèo nàn của tôi làm gì?"
Lão đạo sĩ thở dài: "Bát tự của cô chữ nào cũng mang theo kho tài lộc, là một bát tự đại cát trăm năm khó gặp. Hơn nữa, bắt đầu từ tháng chín năm nay, cô sẽ bước vào đại vận ba mươi năm, chính tài và của trời cho đều sẽ đến tới tấp. Nói cách khác, sau này dù cô có nằm yên thì tiền cũng sẽ tự động chui vào tài khoản của cô. Mà những người làm nghề bói toán đều sẽ phạm phải 'ngũ tệ tam khuyết', 'tam khuyết' ở đây chỉ thiếu mệnh, thiếu tiền, thiếu tình yêu. Chắc hẳn cô bạn cùng phòng này của cô phạm phải 'thiếu tiền'. Mà tài vận trong bát tự của cô, bất kỳ thầy bói nào nhìn thấy cũng sẽ đỏ mắt vì ghen tị. Vì vậy, cô ta bắt đầu bói âm quẻ cho cô, chỉ cần bói đủ một trăm ngày là có thể trộm được bát tự của cô."
Đầu óc tôi như muốn nổ tung. Tôi vội tính lại ngày nhập học, đến hôm nay vừa tròn một trăm ngày.
Chân tôi mềm nhũn ngã quỵ xuống đất. Thật không ngờ người bạn cùng phòng sớm tối bên cạnh mình lại là loại người như vậy.
"Nhưng còn hai con thủy quỷ kia thì sao ạ?"
Lão đạo sĩ thở dài nói: "Haiz! Dương quẻ bói cho người, âm quẻ bói cho quỷ. Vì con chưa chết, nên cô ta bói âm quẻ phải nhờ đến quỷ giúp đỡ. Vừa hay trong hồ của trường các cô có hai con thủy quỷ, đúng vào thời điểm ba năm phải tìm người thế thân. Nếu chúng kéo người bình thường làm thế thân, cùng lắm cũng chỉ có thể đầu thai thành súc vật. Nhưng nếu tìm được một người 'có mệnh không vận', chúng sẽ có thể đầu thai làm người. Vì vậy, họ đã liên kết với nhau để giăng bẫy hại cô."
"Nhưng tôi không hiểu, tại sao Uyển Đình lại nhiều lần ngăn cản thủy quỷ dụ dỗ tôi?"
Lão đạo sĩ lại nói, mọi việc phải đủ ba lần mới thành, ví dụ như bái thần phải lạy ba cái.
"Nhưng hôm nay là lần thứ ba, tại sao Uyển Đình lại nhắc tôi đừng uống nước từ bụng xác c.h.ế.t này?"
Lão đạo sĩ lại nói: "Một người tung, một người hứng mới thành vở kịch. Nếu không thì làm sao cô chịu uống?"
Tôi bừng tỉnh ngộ. Tôi lập tức quỳ xuống cầu xin lão đạo sĩ cứu mạng.
Lão đạo sĩ liền lấy ra một lá bùa, rồi dùng một cây kim bạc chích vào ngón tay áp út bên phải của tôi, nhỏ một giọt m.á.u lên lá bùa.
Ông ta vung tay, lá bùa lập tức bốc cháy. Lão đạo sĩ hòa tro bùa vào một ống tre nhỏ chứa đầy nước, đậy nắp lại và đưa cho tôi.
Ông ta bảo tôi đi theo đường cũ trở về, trong lòng luôn thầm niệm tên của mình. Dù nghe thấy bất kỳ âm thanh nào cũng không được quay đầu lại. Cứ đi thẳng cho đến khi nhìn thấy một con rùa nhỏ, chỉ cần đổ nước bùa này lên mai rùa là có thể lấy lại được bát tự. Những việc còn lại cứ để ông ta lo liệu.
Tôi ghi nhớ kỹ trong lòng.
12.
Nhưng lạ thay, tôi đi một mạch về đến ký túc xá mà không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh nào phía sau, cũng không thấy con rùa nhỏ nào cả.
Lòng tôi bắt đầu bất an. Chẳng lẽ tôi lại rơi vào một âm mưu khác của kẻ xấu?
Tôi cẩn thận suy xét lại. Mặc dù lời của lão đạo sĩ nghe rất có lý, không tìm ra kẽ hở nào, nhưng ở một nơi hẻo lánh thế này sao lại đột nhiên xuất hiện một lão đạo sĩ, mà lại còn đến để cứu mạng tôi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieu-quy-tang-tien/chuong-4.html.]
Quan trọng là tôi lại dại dột đưa ngày sinh tháng đẻ của mình cho ông ta. Đáng sợ hơn là ông ta còn bảo tôi nhỏ m.á.u đầu ngón tay lên lá bùa.
Lá bùa đó không phải là bùa chiêu hồn hay loại bùa chú đoạt mạng nào khác chứ?
Càng nghĩ tôi càng sợ hãi. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, tùy tiện nghi ngờ một người và tùy tiện tin tưởng một người đều là cùng một loại sai lầm ngớ ngẩn.
Có lẽ cứ chờ đợi thêm một chút sẽ có kết quả. Tôi không ngừng tự an ủi mình.
Nhưng trời đã tối mịt mà vẫn không có động tĩnh gì. Tôi nhìn ống tre chứa nước bùa có bát tự của mình, một ý nghĩ đột nhiên lóe lên khiến tôi hoảng sợ tột độ.
Dìm bát tự của mình vào trong nước, có phải cũng đồng nghĩa với việc dìm c.h.ế.t tôi không? Tức là đã hoàn thành việc thế thân cho thủy quỷ?
Vậy lão đạo sĩ kia có phải cũng là một con thủy quỷ, đã cướp tôi – người thế thân này, từ tay hai con thủy quỷ kia, rồi kể cho tôi một tràng logic ma quỷ để mê hoặc tôi, sau đó để tôi ngoan ngoãn chờ c.h.ế.t ở ký túc xá?
Tôi hoàn toàn rối loạn. Tôi liền quyết định đi tìm Uyển Đình.
13.
Bởi vì Uyển Đình chính là lối thoát duy nhất cho tình thế hiện tại. Nếu cô ta không nghe điện thoại, chứng tỏ lời lão đạo sĩ nói là đúng. Cô ta đã lấy được bát tự của tôi, tự nhiên sẽ muốn cắt đứt quan hệ với tôi. Nếu cô ta đồng ý gặp tôi, vậy chứng tỏ lão đạo sĩ kia có vấn đề. Uyển Đình cũng chính là tia hy vọng sống cuối cùng của tôi.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Thế là tôi gọi điện cho cô ta, nói rằng trước đây mình đã nói những lời quá đáng, muốn đến gặp trực tiếp để xin lỗi.
Ai ngờ Uyển Đình không nói hai lời, liền cho tôi địa chỉ. Chỉ dặn tôi rằng, khi đến dưới lầu nhà cô ta, lúc lên lầu nhất định phải đi lùi.
Tôi không hiểu ý cô ta là gì. Uyển Đình bảo tôi đừng hỏi nhiều, cứ nghe theo lời cô ta là được.
Lòng tôi lại thấy bất an. Lẽ nào Uyển Đình biết chuyện giữa tôi và lão đạo sĩ rồi? Đi lùi chính là để phá pháp của lão đạo sĩ?
Hay là Uyển Đình biết tôi đã trúng kế của lão đạo sĩ, và đang hướng dẫn tôi cách phá giải?
Tưởng rằng đã tìm được đường sống, không ngờ lại là một con đường mờ mịt khác. Tôi cũng không thể quản nhiều được nữa, dù có trúng kế cũng còn hơn là ngồi đây chờ chết.
14.
Nhưng khi đến trước cửa nhà Uyển Đình, ngay lúc tôi định quay người lại, sau lưng đột nhiên vang lên giọng của con thủy quỷ nhỏ.
"Tuyệt đối đừng đi lùi, chị sẽ c.h.ế.t đấy."
--------------------------------------------------