Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Quỷ Tặng Tiền

Chương 7

Lượt đọc: 380
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mà tôi lại đã nhỏ m.á.u ngón áp út lên mai rùa. "Thần tam quỷ tứ", m.á.u của ngón áp út thuộc về huyết quỷ. Một khi đã nhỏ lên, những tiểu quỷ như họ không có cách nào thay đổi được cục diện.

Thế là bà ta đã đến miếu Thành Hoàng để báo án. Nào ngờ bên đó nói âm ty không quản chuyện dương gian.

Hết cách, bà ta đành báo mộng cho cảnh sát. Cảnh sát chỉ coi đó là một cơn ác mộng và kể lại cho đồng nghiệp nghe.

Cuối cùng, bà ta lại bỏ tiền đi nhờ lệ quỷ. Nào ngờ chúng đều không dám đắc tội với Uyển Đình.

Hai mẹ con bà ta không sợ c.h.ế.t lần nữa, nhưng nếu lỡ như không thể giành lại được bát tự cho tôi, hy vọng tôi đừng hận họ.

Tôi nghe mà nước mắt lưng tròng, ôm chầm lấy cô bé.

"Lần này, để chị cứu em một lần nữa."

Hai mẹ con họ ngẩn người.

17.

Tôi một cước đá văng cửa phòng của Uyển Đình. Uyển Đình đang ngồi thiền trong trận pháp. Thấy tôi vào, cô ta không hề hoảng sợ, mà chỉ thở dài một cách bất lực.

"Chuyện mà tớ lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra."

Tôi cũng không khách sáo nữa.

"Đừng diễn nữa. Thủy quỷ có mùi tanh của dê, thổ quỷ có mùi tro giấy. Lúc cậu nói lão đạo sĩ là do hai con quỷ kia biến thành, cậu đã tự để lộ sơ hở rồi. Cùng một con quỷ, sao có thể có hai loại mùi khác nhau được."

Sắc mặt Uyển Đình lập tức thay đổi.

"Không ngờ cậu cũng khá thông minh, nhưng cậu đã c.h.ế.t rồi."

Tôi cười khẩy.

"Nếu m.á.u ngón áp út là huyết quỷ, vậy thì m.á.u ngón giữa chắc hẳn là huyết thần. Không biết cái trận Địa Sát Âm Quái của cậu dính phải huyết thần thì sẽ có phản ứng gì nhỉ."

Uyển Đình hoàn toàn hoảng loạn.

"Thảo nào, tao đã niệm kinh chú bao nhiêu lần cũng không có tác dụng, mày là đồ lừa đảo. Lão Vương, g.i.ế.c nó cho tao."

Vừa dứt lời, một con thủy quỷ da xanh tóc đỏ, lưỡi dài thè ra, từ không trung xuất hiện và lao về phía tôi.

Tôi lập tức vung tấm vải trắng có chữ "hiêu" quấn lấy con thủy quỷ Lão Vương, xoay hai vòng trên không rồi ném mạnh xuống đất. Lão Vương lập tức biến thành một vũng nước đen.

Uyển Đình cũng c.h.ế.t lặng.

Đúng lúc này, bầu trời bên ngoài đột nhiên mây đen kịt, vang lên một tiếng sấm rền. Tôi biết Uyển Đình sắp bị phản phệ.

Uyển Đình cũng hoảng sợ. Cô ta quỳ xuống trước mặt tôi.

"Hoàng Hựu, tớ biết trộm bát tự của cậu là tớ sai, nhưng cho đến hiện tại, tất cả những gì cậu thấy đều là giả. Chỉ cần cậu lạy cái mai rùa này ba lạy, tớ sẽ nói cho cậu biết sự thật."

Tôi thật không ngờ Uyển Đình sắp c.h.ế.t đến nơi mà còn có thể nói ra những lời hoang đường như vậy.

Lúc này, trên trời lại vang lên một tiếng sấm nổ, tia chớp đã đến gần cửa sổ.

Uyển Đình hoàn toàn hoảng loạn, khóc lóc thảm thiết: "Sự thật là, tớ đã tính ra hai con thổ quỷ này sẽ đến tìm cậu báo thù, mà bát tự có tài vận tốt như của cậu nếu cứ thế mất đi thì quá đáng tiếc, nên tớ mới nảy sinh lòng tham, định trộm bát tự của cậu trước khi chúng g.i.ế.c cậu. Mặc dù bây giờ cậu đã nhìn thấu kế hoạch của tớ, nhưng chúng ta đều đã bị hai con thổ quỷ đó lừa rồi, chúng ta đều phải chết."

Tôi mắng Uyển Đình là đồ vô liêm sỉ, sắp bị trời phạt đến nơi mà vẫn không quên vu oan giá họa cho người khác.

Ai ngờ Uyển Đình lại càng sốt ruột hơn: "Hai mẹ con chúng nó một người là quỷ c.h.ế.t oan, một người là quỷ treo cổ, đều thuộc loại lệ quỷ. Lệ quỷ chỉ nhớ thù không nhớ ơn, sao cậu vẫn chưa hiểu ra vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieu-quy-tang-tien/chuong-7-het.html.]

Lòng tôi bất chợt hoang mang.

"Nhưng tớ đã từng quyên góp cho họ, dù không phải là ân lớn gì, cũng không thể coi là thù được."

"Ban đầu tớ cũng tưởng chúng chỉ muốn g.i.ế.c cậu. Đến bây giờ tớ mới hiểu ra, chúng cũng đã nhắm trúng bát tự của cậu rồi. Con gái bà ta số khổ, dù có đầu thai một trăm lần nữa vẫn là người mệnh khổ. Cho nên mẹ cô bé muốn để con gái mình mượn xác của cậu để tái sinh, mượn tài vận trong bát tự của cậu để hưởng thụ cuộc sống. Còn tớ thì lại không nhìn thấu sự thật mà đi tranh giành bát tự của cậu. Vì vậy, chúng muốn lợi dụng cậu để g.i.ế.c tớ. Tình hình bây giờ là, một khi tớ bị sét đánh chết, bước tiếp theo của chúng chính là g.i.ế.c cậu."

Không ngờ đến lúc này tôi lại bị Uyển Đình làm cho rối trí.

Lúc này lại một tia sét nữa đánh xuống, suýt chút nữa là trúng vào thiên linh cái của cô ta.

Uyển Đình sợ đến mức vội vàng nằm rạp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa.

"Hoàng Hựu, tớ biết cậu rất khó tin tớ nữa, nhưng cậu hãy nghĩ kỹ xem, nếu không có sự can thiệp bất ngờ của tớ tạo ra thế giằng co này, có lẽ cậu đã c.h.ế.t từ lâu rồi. Hơn nữa, bây giờ pháp thuật của tớ đã bị phá, không còn khả năng làm hại cậu nữa, nhưng ít nhất chỉ cần có tớ ở đây, hai con lệ quỷ kia sẽ không dám làm hại cậu. Đến lúc đó chúng ta ba mặt một lời, cậu sẽ biết được câu trả lời."

Tôi quả thực đã bị lời nói của Uyển Đình làm cho động lòng. Tạm thời duy trì thế cân bằng, dù sao cũng an toàn hơn là hành động bốc đồng. Hơn nữa, bản thân tôi cũng chỉ muốn tự cứu mình, chứ không hề có ý định g.i.ế.c người.

Ngay lúc tôi đang do dự, định lạy cái mai rùa, cô bé kia đột nhiên xuất hiện.

"Chị ơi! Chị tuyệt đối không được tin cô ta, một khi chị lạy, cũng đồng nghĩa với việc chị đồng ý giao bát tự cho cô ta, sự phản phệ sẽ kết thúc, nhưng chị chắc chắn sẽ chết."

Tôi bừng tỉnh hiểu ra.

Uyển Đình thì hoàn toàn suy sụp.

"Mày là đồ khốn nạn, mày định báo đáp ân nhân của mày như thế à? Bà đây dù có c.h.ế.t cũng phải thu phục mày trước."

Nói rồi cô ta rút từ sau lưng ra một thanh kiếm gỗ đào c.h.é.m về phía cô bé. Tôi quay người che cho cô bé.

Ngay lúc Uyển Đình sắp c.h.é.m trúng người tôi, một tia sét đã đánh xuống thiên linh cái của cô ta trước. Uyển Đình chết.

Nhưng ngay sau đó, hồn phách của Uyển Đình bay ra khỏi cơ thể, cô ta lập tức hóa thành lệ quỷ và lại lao về phía cô bé.

Lúc này, mẹ của cô bé đột nhiên xuất hiện, ba chân bốn cẳng xé nát hồn phách của Uyển Đình thành từng mảnh.

Uyển Đình c.h.ế.t hai lần, biến thành "tích". E rằng ngàn trăm năm sau cũng khó có thể làm người trở lại.

18.

Tôi chỉ vào xác của Uyển Đình.

"Chị nói cứu em một lần nữa, chính là để em mượn xác của cô ta để sống tiếp. Em là một đứa trẻ ngoan, xứng đáng được hưởng thụ cuộc sống ở nhân gian này."

Cô bé cười khúc khích chạy đến nhập vào người Uyển Đình. Vài giây sau, Uyển Đình ngồi dậy. Không, là Tiểu Tuyết đã ngồi dậy.

Mẹ của Tiểu Tuyết quỳ xuống đất lạy tôi ba lạy, vô cùng biết ơn.

Tiểu Tuyết nắm tay tôi cười khúc khích nói: "Chị ơi! Em đưa chị đến một nơi hay lắm."

19.

Đó là ngọn núi phía sau trường, một hang động rất hẻo lánh. Bên trong có hàng trăm cái hòm, mở ra xem, toàn là những cọc tiền mặt.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Tiểu Tuyết nói: "Chị ơi! Đây là tiền của một tên quan tham giấu ở đây trước đây. Bây giờ ông ta c.h.ế.t rồi, không ai biết đến số tiền này, chúng ta có thể tiêu thoải mái."

Tôi vui mừng khôn xiết. Người tốt cuối cùng nhất định sẽ được báo đáp. Tôi ôm chầm lấy Tiểu Tuyết: "Cảm ơn em, Tiểu Tuyết!"

Tiểu Tuyết cũng ôm chặt lấy tôi: "Không cần cảm ơn đâu, mẹ!"

Tôi lập tức c.h.ế.t sững.

(Hết)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Quỷ Tặng Tiền
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...