Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Yêu Lưu Lạc

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta dời khỏi nhà mẹ

con Liêu tẩu liền lên đường đi Khiêm Trấn Thành, dọc đường nghĩ thế nào

cũng không hết buồn cười, thằng nhỏ tiểu Không Không kia lúc tiễn ta dặn dò rất kĩ:

” Y Vũ tỷ tỷ, tỷ nhất định phải đợi đệ lớn lên, khi đó sẽ đi tìm tỷ” giọng nói còn non nớt lại rất chắc chắn, không hổ là con

trai đại tướng quân.

_

Một mình lưu lạc giang hồ thật không hề thú vị như ta đã tưởng. Lúc trước vừa ra khỏi rừng đã may mắn gặp được thôn nhỏ, bây giờ lại ngang dọc cả ngày cũng không thấy dấu hiệu có người

từng ở qua. Trong lòng sản sinh ngao ngán.

_

Hôm nay nhằm ngày 21, không phải rằm, trăng vì thế mà không tròn, hơn nữa vài quãng mây đen

lởn vởn che mất dạng. Ta leo lên một cây đại thụ lực lưỡng mà đánh một

giấc.

_

Nửa đêm, cũng không hiểu có phải mơ ngủ hay không, ta

nghe thấy tiếng sói tru, mà nghe lại kì kì, không giống thứ âm thanh

trước đây từng nghe qua. Ta trong lòng tự nhủ: sói dù gì cũng không

khoái khẩu món đá nên yên tâm ngủ tiếp.

_

Động tĩnh ngày một tới

gần, lại chẳng biết thế nào dừng lại bên cạnh ta. Nằm trên cây đương

nhiên là không dễ chịu, ta dang chân đạp mạnh một cái, một phần “thân

đại thụ” lõm xuống, sau đó vài giây liền cảm nhận được cái chân kia bị

gắt gao túm lấy. Trong lòng thầm kêu không ổn: “ không lẽ mấy năm không

gặp lang tộc đã tiến hóa đến khả năng trèo cây?” nghĩ thế nào cũng không có khả năng.

_

Nam tử trước mặt cười tà nhìn ta, cộng thêm vài phần ánh trăng yếu ớt, dáng vẻ kia càng thêm quỷ dị.

_

Ta đưa ánh mắt nhìn đôi chân nhỏ bé lại nhìn hắn, không khỏi hỗn loạn:

” Ngươi...ngươi...cái thứ kia...là ai?”

Nam tữ trẻ cau mày hỏi lại:

” Cái thứ kia? Ta là cái thứ kia?”

Ta nhất thời không suy nghĩ liền vùng dậy đẩy hắn một cái, đẩy xong mới phát hiện ngu ngốc.

...

Tư thế của chúng ta lúc này phàm nhân nhìn vào rất ư không tế nhị. Có điều ta không phải phàm nhân, cũng chưa từng biết tới mấy thể loại lễ nghi

ấy.

_

Người phía dưới bất động thanh sắc, ta tưởng hắn té chết liền lấy tay vỗ vỗ vào mặt hắn, hắn vẫn im lìm.

_

” Chết rồi sao? Phàm nhân sao lại yếu ớt như vậy?”

Trong đầu lúc này phát hiện một vấn đề cực kì nghiêm trọng: hắn chết không phải hại ta sát sinh sao? Không được!

_

Nghĩ là làm ta giữ nguyên tư thế đang nằm trên người hắn, dữ dội lắc, sau đó ghé sát mặt vào mũi, miệng hắn nghe hơi thở. Còn chưa đến nơi đã nhận

thấy âm thanh lạ:

” Bịch...bịch...” nối tiếp từ trái hắn phát ra. Ta

nghĩ là hắn đang giấu bảo vật liền đưa tay vào trong tìm kiếm. Vừa xuyên qua một lớp áo hắn bất ngờ trồm dậy, ta vì thế mà giật mình nảy ra

ngoài.

_

Nam tử kia đứng trong gió, tóc dài bay lõa xõa, hông

đeo trường kiếm, cùng dáng người Tiêu Thần kia có nét tương đồng, nhưng

tiếc là trời tối chỉ có thể nghe được hắn nói:

” Ngươi làm cái gì thế? Nữ nhân kiểu mới sao?”

_

Ta bị hắn phát hiện liền lúng túng:

” Ta...cái đó...ta tưởng ngươi chết rồi”

Hắn trước sau như một, không thỏa mãn đợi ta nói tiếp. Ta đành thành thật:

” Ngươi giấu thứ quý giá gì ở kia? Cho ta xem một chút được không?”

_

Hắn theo tay ta nhìn xuống, nhăn mặt, lại không hiểu vì sao hắn lôi tay ta

đặt vào chỗ tương tự của ta. Ta phát hiện thì ra mình cũng có. Không

trần trừ cho tay vào trong lùng sục...nửa ngày vẫn không thấy gì. Chỉ

thấy mặt hắn “biến chất“.

_

Hắn nhìn ta một hồi mới nói:

” Ngươi thật không phải nữ nhân, cả con người cũng không giống.”

_

Ta vốn đã định thốt ra câu nói:

” Sao ngươi biết?” May mà kịp nuốt trở lại, thay thế bằng câu:

” Ngươi mới không phải người!”

_

Buổi sáng ta tỉnh dậy thấy bản thân đang nằm dưới gốc cây đại thụ kia, xung

quanh ngoài mấy con chim nhỏ hoàn toàn không có bóng dáng người. Ta nghĩ lại chuyện tối qua liền khẳng định mình đi đường mệt mỏi mới sinh ra mê sảng. Chỉnh lại đầu tóc tươm tất một chút rồi nhanh chóng lên đường.

_

Con sông trước mặt rộng khoảng vài thước, may mắn có một cây cầu nhỏ, ta

thuận tiện qua được sông, giữa trưa thì đến cổng thành Khiêm Trấn.

_

Thành này canh gác cực kì cẩn trọng, hệt như hoàng đế đang ngự ở trong, bất kì lúc nào cũng có kẻ rình mò ám sát.

_

Một lính canh chặn ta lại, lạnh lùng hỏi:

” Ngươi từ đâu tới? Mau xuất trình giấy thông hành.”

Đừng nói là xuất trình giấy, đến nó là vật gì ta cũng không biết. Lục lộn trí nhớ một hồi cuối cùng chìa tay ra trước nói:

” Ta không có giấy thông hành, chỉ có cái này.”

_

Lính canh nhìn thấy thứ kia lập tức dập đầu:

” Tiểu nhân ngu ngốc, xin cô nương bỏ qua, kim bài của Thánh thượng tất nhiên là đủ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Yêu Lưu Lạc
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...