Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Yêu Lưu Lạc

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Yên đang ngồi viết

ngoại truyện bỗng thấy trời tối sầm lại, mây đen vần vũ, trong lòng thầm than không ổn. Quả nhiên từ xa nhìn thấy Thần Thiên Phong ngự thần kiếm bay tới. Vừa nhìn thấy ta đã lên tiếng trách móc:

” Mẫu Thân, sao lại bất công với ta như vậy?”

Ta nghe hắn nói xong liền bày ra vẻ mặt ngơ ngác. Hắn không chờ ta biện hộ liền lập tức kể tội:

” Mẫu thân, người viết tiểu Vũ vì bổn Thượng thần cùng cháu nội tiểu Lạc

khổ sở một phen, thế nhưng với chúng ta không nói gì. Đã vậy, sau khi

nàng đi, ta thương nhớ nàng như vậy, ngày đêm dõi theo nàng như vậy,

cũng bị người qua quýt lướt qua...”

Ách, ta lúc này mới nhận ra có chỗ không đúng:

” Ta là mẫu thân ngài khi nào? Ta bất quá mới chỉ có 17 tuổi thôi, mảnh tình vắt vai còn chưa có, sao có thể...?”

Thần Thiên Phong không hề thông cảm, ngược lại còn “ăn vạ”:

” Ta không biết, thế nào cũng phải viết vào.”

” Đã vậy, ngươi thích thế nào? Lãnh khốc tuyệt tình hay bi lụy, sướt mướt?”

Lúc này mới để ý bạch y ta tặng cho hắn đã nhuộm màu cà phê liền không khỏi có chút buồn cười. Thần Thiên Phong nghiêm mặt, lại không nói chuyện

đó.

” Ta trưởng quản thiên đình, viết văn là việc của người, hỏi ta làm gì? Ta về trước, hôm khác sẽ tới xem kết quả.”

Ta thật khóc không ra nước mắt. “Hài tử” này là của ta thật sao? Thật bá

đạo! Nhưng mà lần đầu sinh, khó tránh nuôi dạy không tốt...đành đáp ứng

hắn vậy.

...

Y phục tân lang một màu đỏ rực toàn bộ đã bị cởi ra

ném sang một bên. Thần Thiên Phong hai tay để sau lưng, nét mặt lại đầy

hàn khí:

” Khá lắm, nàng không thèm nghe ta gọi.”

Mĩ Tuế Nguyệt bị bỏ rơi giữa trừng lại không hề tức giận, nàng ta ngược lại thương hại chính mình:

” Vẫn biết là tự mình đa tình cố chấp, bị thế này cũng là số phận, có thể trách ai?”

Hắn từ đầu đã biết, dù là mê man vẫn cảm nhận được nàng vẫn luôn ở bên,

từng chút một chăm sóc. Toàn cơ thể như cùng hơi thở nàng hòa làm một,

máu hai người chung một.

Mĩ Tuế Nguyệt biến mất, Thiên Quân lo

ngại chọc giận tới thần thượng cổ La Dĩ liền tới Lục Hải điện hỏi thăm,

kết quả bị Thần Thiên Phong từ chối không gặp. Đóng cửa tịnh tu, kì thực là đi tìm tung tích nàng, nhưng mà thế nào cũng không thấy.

Chính vì sự này, họp bàn, tiên tiệc cũng là thói quen trống một vị trí phía

trên cao. Ba vạn năm sau, hắn xuất quan, nhiều tiểu tiên mới đối với hắn hoàn toàn không rõ, thế nhưng thấy được dáng vẻ thanh cao thoát tục của hắn liền không dám vô lễ, chỉ khẽ truyền tai nhau danh tính vị này.

” Ta trước đây hình như đã gặp qua rồi, thần tiên đa tình...” một tiểu tiên không chắc chắn nói.

” Ngài bế quan 3 vạn năm rồi, sao có thể?”

Hắc, chuyện của bổn thượng thần cũng dám đem bàn tán sao? Hơn nữa tên kia

sao lại dám tiết lộ bí mật thời gian qua hắn ở bên ngoài đi tìm nàng

chứ? Không thể tha, liền nhẹ nhàng phun ra ba chữ:

” Tước tiên tịch” sau đó lạnh lùng bỏ đi.

Lâu lắm không đi dạo quanh Cửu trùng thiên mọi thứ đã thay đổi, vừa ra khỏi Nam thiên môn liền gặp Đế quân sư đệ Tiêu Huyên, bên cạnh còn có một

tiểu yêu hoa sen, hình dáng vô cùng thân thiết. Hắn sợ tiên khí quá lớn

trên người làm nàng bị thương mới tránh xa một chút, không ngờ nàng liền cho là hắn kiêu gạo. Hắn cũng chỉ có thể lén cười, cười vui vẻ, cuối

cùng cũng tìm được.

Thần Thiên Phong ở Lục Hải điện ngày ngày

ngóng đợi, thế nhưng nàng một chút cũng chưa từng ghé qua. Tới ngày thứ

ba, hắn quyết định đi tìm nàng, kết quả thấy nàng suốt ngày quấn quýt

lấy Tiêu Huyên. Hắn nhìn mắt nàng, liền phát hiện nàng một chút cũng

không chú ý tới hắn. Giờ phút đó hắn mới nhận ra rằng, đó không phải ánh mắt yêu thương, đau xót đã từng nhìn mình, và không chỉ nàng, tất cả

mọi người cũng chỉ có cung kính. Lần đầu thượng thần cao cao tại thượng

như hắn hiểu được thế nào là cô đơn.

Tiểu liên hoa đối với mọi

người luôn vui vẻ lại đặc biệt tránh xa nơi ở của hắn. Thế nhưng hắn lúc này cũng sẽ chỉ im lặng giúp đỡ nàng, bảo vệ nàng, không để nàng chịu

tổn thương nào. Tiểu nha đầu, tốt nhất mãi mãi cũng đừng sáng tỏ...

...

Rất lâu sau cũng không thấy “ hài tử” kia đến, Yên mới thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may đã gọi riêng “con dâu” ra dặn dò rồi. Thế nào đi nữa, mặc kệ có vừa ý hay không cũng sẽ không tới tìm ta “ăn vạ“. Ta đây liền có thể đi chuyên tâm giáo dục mấy đứa nhỏ khác, sau này tuyệt đối không được

giống huynh trưởng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Yêu Lưu Lạc
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...