Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Yêu Lưu Lạc

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cũng là chuyện xảy ra rất lâu rồi, trận đại chiến năm ấy tử vong đa phần là người của bọn ta, hôm nay lịch sử lặp lại, có điều, kết cục thay đổi, Tiên giới mới là kẻ đứng đầu chịu trận. Xem ra là công bằng.

_

Ngược Khiêm nhìn sắc mặt ta biến đổi không khỏi có cảm giác quái dị, bước gần thêm mấy bước mới lên tiếng:

” Cái này, muội là bị làm sao? Biểu hiện thật kì dị.”

_

Ta nghe hắn nói mới kéo lại suy nghĩ kia, giọng điệu so với khi trước có bình tĩnh hơn đôi chút:

” Bọn họ bị chừng phạt không có gì đáng tiếc. Có điều Thần Thiên Phong kia muội nợ hắn một mạng, không thể bỏ mặc.”

Nói xong liền một mực hướng hắc phong vân dữ dội mà tiến vào.

_

Cửu Trùng Thiên, Điện Vạn Quang của Thiên Quân ta cũng không để ý cho lắm.

Mặc dù không còn trang hoàng như xưa nhưng xem chừng chính là nơi nguyên vẹn nhất.

_

Ta đi một lượt, quả nhiên không gặp Thần Thiên Phong, hơn nữa ngoại trừ đổ nát cũng không thấy thứ gì khác. Trong lòng cũng

trở nên gấp gáp.

_

Đếm không nhầm trên Thiên Cung phải có đến mấy

trăm cung các, số đó cũng chỉ có mấy điện lớn. Lúc chạy qua La Hán điện

liền phát hiện một khúc Kim hoa. Loại cây này trước đây từng thấy qua

một lần, giờ phút này cũng không chắc chắn lắm. Có điều vật này cũng chỉ có yêu ma sử dụng, nhưng mà tên Kim hoa kia nghe kể lại là tên một tiên nữ. Sự tình thế nào cũng không rõ.

_

Ta nhặt Kim hoa kia lên,

nhánh cây màu tía lại phát kim quang. Không hiểu sao bỗng nghĩ tới một

nơi, nơi này rất có thể sẽ tìm thấy bọn họ.

_

Tử Nguyệt Liên,

Thước Minh Đài kia vốn là đường xuống Minh Cung của tiên nhân. Có điều

Tử Nguyệt Liên kia đường đi thoải mái, qua đó có thể thuận lợi tiến vào

diện kiến U Minh vương, hơn nữa còn được đối đãi tử tế, rượu tiệc thiết

đãi. Thế nhưng Thước Minh Đài kia cực kì đáng sợ, rơi xuống đó sẽ gặp ác quỷ móc mắt, ăn đạo hạnh, huỷ đi tiên thể, đến được Minh cung giữ được

hồn phách thật là may mắn. Còn nữa bọn họ đa phần sau này sẽ mất đi kí

ức, tiên duyên đoạn tuyệt. Có điều tiên nhân chịu hình phạt này ta trước đây cũng chưa từng thấy.

_

Mùi máu tanh hung hăng xộc vào mũi,

hơn nữa nộ khí cũng vô cùng dữ dội. Nước trong Thước Minh Đài lúc này đã chuyển màu đen đặc sệt, Kim hoa hai bên bờ phân nửa đều biến dị, kích

cỡ so với ban đầu hoàn toàn không thể nhận ra, không ngừng bốc hắc khí.

_

Ta cuối cùng cũng thấy hắn, bạch y kia quả nhiên đã đổi màu, còn có nam

nhân mặc hắc bào đứng đối diện, tuy rằng gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn tốt hơn hắn vài phần.

_

Thần Thiên Phong quay lưng lại, hắc nhân kia đối diện ta. Ánh mắt sắc lạnh vô tình lướt qua lại bất ngờ rơi thẳng

lên người ta. Là hoa mắt hay là thật? Hắn thu kiếm lại, thật nhanh chóng tiến về phía ta, lại gọi một câu:

” Tiểu Liên hoa, là nàng?”

Ta không hiểu hắn nói gì, lại thấy Thần Thiên Phong quay lại, ngoài cái nhíu mày, ta thật không nhận ra bộ dạng nhếch nhác đó.

_

Hắc bào kia dừng lại cách ta hai bước, giọng nói có chút kích động:

” Thì ra đúng thật là nàng. Hắn không lừa ta, nàng quả thực đã tái sinh.”

_

Ta toàn bộ không hiểu mấy lời vừa rồi, một mực tiến lại phía Thần Thiên

Phong đang đứng im lặng. Không ngờ chưa đi được mấy bước cánh tay đã bị

kéo lấy:

” Đi cùng ta, mau dời khỏi đây, nơi này rất nguy hiểm.”

Bàn tay này dùng rất nhiều lực, thế nào cũng không thể thoát ra.

_

Ngay lúc đó, một đạo kim quang từ trên đầu đánh thẳng xuống. Người kia kéo

ta lùi lại, tuy nhiên vẫn không khỏi bị đường kiếm đả thương.

_

Hắc phong vân tan biến, Thần Thiên Phong tan biến, tử khí cũng sớm không

còn một chút. Tuy chỉ một thời gian ngắn nhưng gương mặt này ta vô cùng

ấn tượng.

Một tiếng nho nhỏ “ A Thành” vừa thốt lên liền nghe hắc nhân nói:

” Thì ra là Nam Chiêu Đế quân, lâu ngày không gặp.”

_

Phải, y không phải A Thành luôn bị ta bắt nạt, y là Nam Chiêu Đế của Tiêu Huyền điện.

_

” Không cần thiết phải thế, mấy người “cao quý” như các ngươi Tiêu Huyên ta sao có thể quen biết.”

Lại nói:

“... Có điều, không biết Thích Trụ Ma Vương nhà các ngươi suy nghĩ cái gì

lại làm cái việc lừa gạt này, còn hao công bày ra một màn đó. Hạ lưu

không đáng nói, đáng nói là khiến Lục hải Thượng Thần nhà chúng ta rất

tức giận. Sao lại khiến hắn thảm hại như thế chứ?”

_

Hắc y kia cười lên mấy tiếng lại làm một bộ dạng kích cẩn:

” U Tự hổ thẹn, có điều Đế quân ngài dùng hai chữ “hạ lưu” quả thật có chút không đúng. Ta quả thật không biết là nàng.”

” Giờ biết rồi, vẫn muốn mang nàng đi?” Tiêu Huyên kia vẫn làm bộ thư thả.

” Đế quân có ý kiến?”

” Tất nhiên. Nàng vốn là ở Ngược Miên cung, còn có thể đi nơi nào khác?”

_

Sau lưng vang lên một tiếng cười lớn, Trụ Thiên mặc hắc long bào xuất hiện. Y một trưởng đánh ta rơi vào Thước Minh Đài. Kì lạ, ta dường như đã

từng chải qua cảm giác này...Không lâu sau, kí ức chảy ngược vào đầu.

Cuộc sống liên hoa kia ta toàn bộ nhớ ra. Lại nghe:

” Kí ức quay về, vai trò hiển nhiên tiếp tục.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...