Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Yêu Lưu Lạc

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta theo Dương Tự lên

Cửu Trùng Thiên, thật không ngờ mới đó thiên binh thiên tướng đã chuẩn

bị kĩ lưỡng như vậy. Có lẽ cũng chỉ có ta không biết. Số đông cũng có

hơn một nửa là ma binh. Thật không ngờ một thời gian ngắn lại có thể tập hợp được nhiều như vậy, cũng không biết hắn “nhét” bọn chúng vào chỗ

nào.

Hết thảy bây giờ đều đang rất bận rộn ta lại đứng ngây người nhìn huynh đệ họ chiến đấu, tim cũng theo từng đường kiếm mà co dãn.

Một nhát trượng của Ma Vương đưa lên, hai người trên ứng dưới hợp hóa giải. Thiên Lôi muốn giúp sức không ngờ bị đánh cho còn nửa mạng.

Nhân lúc mây trời được Lôi thần khai quang Thần Thiên Phong liền dẫn quyết

một đạo Liên hồi vào đầu Tỏa Vĩ kiếm, Tiêu Huyên mượn núi sông làm điểm

tựa Cầu hồi, cả hai đánh thẳnh vào tâm Ma Trượng của Ma Vương. Cầu hồi

dẫn đường, Tỏa Vĩ kiếm xé gió lao đến. Trong lòng ta thật rất hi vọng

đạo lực kia sẽ đả thương, cùng với một chiêu Đoạn Chỉ khi trước có thể

khống chế hắn.

Quả thật không phải ta ảo mộng mà chỉ là muốn tạm

thời quên đi hắn là Thập đại Ma Vương Thích Trụ, ngàn vạn năm tiếp thụ

tiên khí mà hai người kia bất quá cũng chỉ hơn Lục đại.

Ma Trượng kia vừa vỡ tung... Cảnh tượng trước mắt thật không thể tin nổi. Là song Ma, hắn quả thực đạt tới mức độ này. Ta nhìn kĩ một trong hai tên còn

dính chút máu ở miệng. Đoạn Chỉ kia là đánh trúng bản thể hắn. Lại một

lần nữa toàn thân cứng lại.

Hai Thích Trụ dùng ám đạo kết ấn,

nhân lúc hai người kia không phòng bị mà giáng thẳng xuống. Ta hét lên

một tiếng “ Không” rồi lao tới, lại bị Ngược Khiêm cản lại.

Trong tình huống này, ta bỗng nghe Ngược Khiêm hỏi:

” Nếu hai người họ bắt buộc hôi phi yên diệt, nếu có thể, muội sẽ cứu ai.”

Còn có thể là ai? Là ai muốn thay ta hôi phi yên diệt? Không chần chừ lập tức đáp lại:

” Tiêu Huyên. Muội nợ hắn quá nhiều, không thể tiếp tục nợ, sợ rằng sẽ

không trả nổi. Với Thần Thiên Phong cũng chỉ có thể nói “xin lỗi“.”

Không hiểu sao giây phút đó lại cảm nhận được ánh mắt ai đó dữ dội nhìn mình.

Ngược Khiêm im lặng một lát, bỗng lên tiếng:

” Muội quả thật không hề thay đổi, vẫn rất nhẫn tâm.”

Đúng, ta rất nhẫn tâm, xưa nay với ta thứ gọi là tình yêu cho tới giờ phút này vẫn chưa từng đứng cùng chỗ với ân nghĩa.

Ta hơi cúi mặt xuống, lại bị câu nói của Ngược Khiêm làm cho giật mình.

” Muội không muốn nhìn mặt hắn một lượt sao?”

Ta không để ý, một thân đỡ hộ Tiêu Huyên đao đó. Có điều không cảm thấy đau. Là Thần Thiên Phong chặn lại.

Điều sau đó là bản thân bị hất ra xa, ánh trắng dữ dội lóe lên. Là Nghịch

Thiên Chỉ. Cuối cùng cũng đã sử dụng. Cuối cùng vẫn là có người vì ta mà chết.

Ánh trắng nhạt dần. Giống như Đoạn Chỉ kia, xung quanh

không hề ảnh hưởng. Thích Trụ Ma Vương tan biến, ma binh cũng không còn

dấu vết. Hai người kia vẩn nguyên vẹn đứng đấy.

Ta vội vã chạy

tới đỡ Tiêu Huyên. Rất lâu sau mới để ý thấy Kì Lân tuyết trở Thần Thiên Phong rời đi. Trên đó còn có Khải Đồng và tiểu hồ ly trắng.

Tiêu Huyên mạnh mẽ gạt tay ra, tự mình tiến lên phía trước lại nói với Dương Tự:

” Chúng ta vốn là không đủ tư cách đem so với sư huynh.”

Dương Tự gập đầu, sắc mặt không hiểu sao có chút trắng bệch.

Ta không hiểu gì, một mực chạy theo, hắn lại một mực chối bỏ. Ta đứng

trước cửa Tiêu Huyền điện hai ngày hai đêm hắn cũng không chút động

tĩnh.

Ngày thứ ba, Tiêu Huyên thân vận bạch y ra mở cửa, sắc mặt

vẫn vậy nhưng không có biểu hiện gì đáng lo ngại. Ta liền vui mừng, nghĩ hắn phúc lớn mạng lớn:

” Thật tốt quá, chàng không sao.”

” Ta vốn không lí nào hôi phi yên diệt là người khác.”

Ta chưa kịp phản ứng gì đã nghe tiếng thở dài:

” Vốn muốn giữ lời hứa giúp huynh ấy che giấu lại không thể. Kì thật dùng Nghịch Thiên Chỉ không phải ta.”

” Không...không phải chàng?”

Tiêu Huyên mệt mỏi lắc đầu:

” Không phải, thật ra cũng có ý định lại chậm hơn một bước. Luôn chậm hơn một bước...”

Thứ ta nghe rõ cũng chỉ có vậy. Lúc này bản thân mới hiểu Thần Thiên Phong

trong lòng ta có vị trí thế nào. Trái tim như tan ra thành ngàn mảnh,

nhỏ như những hạt bụi.

Ta đến Lục Hải điện, tất cả đều yên tĩnh

lạ thường. Trời tối, cũng chỉ có chút ánh sáng nơi chính điện. Ta đẩy

cửa bước vào cũng chỉ thấy thoang thoảng một mùi trầm hương.

Nha hoàng đẩy cửa vào thấy ta liền nói:

” Cô nương quả thực chậm một bước rồi.”

Ta vô lực ngồi bệt xuống. Sao chàng lại nhanh như vậy? Tâm trí lại như

điên dại, miệng không ngừng lẩm bẩm, vẫn là “ thật xin lỗi”, hồi lâu

sau mới nói ra được câu nói kia:

” Thiếp không muốn là lầm cuối thấy chàng.”

...

” Không muốn...”

Bản thân không biết từ khi nào bất tỉnh. Trước đó rõ ràng đã thấy bóng dáng Kì Lân tuyết, bên vai còn có một đám lông nhuốm đỏ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Yêu Lưu Lạc
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...