1
Ta là Ngu Diên, cha ta là Thừa tướng đương triều, nương là hòn ngọc quý của thủ phủ Giang Nam.
Khi cha ta còn chưa leo lên chức Thừa tướng, là một kẻ khố rách áo ôm, đói rách đầu đường.
Nhưng ông trời sinh tướng mạo tuấn tú, thậm chí có thể sánh với Phan An.
Khi nương ta dẫn ông về nhà, ngoại trừ túi vải quần áo rách lúc ngất ông vẫn gắt gao ôm thật chặt cùng bộ sách, ông chẳng có gì trong tay.
Sau đó, ngoại tổ phụ không lay chuyển được nương, đưa ông vào nhà nuôi mấy tháng, còn cho người đưa ông vào kinh thi cử.
Khi tên ông được đề trên bảng vàng, ông lập tức trở về cưới nương đúng như lời hứa hẹn lúc trước, tam thư lục lễ, kiệu lớn tám người khiêng.
Chỉ là khi đó, cha ta mới là một huyện lệnh nho nhỏ, còn hiện giờ đã là Thượng thư.
Hai năm sau khi ông lên chức Thượng thư, ông nạp thêm hai người thiếp, lại sinh thêm cho ta nhị muội và tam đệ.
Cho tới giờ, ta vẫn luôn tự phụ, rất không vừa mắt Ngu Chỉ và Ngu Túc. Đầu tiên, ta hận bọn họ cướp đi sủng ái của cha, thứ hai, ta lại hận Ngu Chỉ được ngoại tổ mẫu yêu thích.
Chỉ tiếc tam đệ Ngu Túc phận bạc, nhiễm phong hàn qua đời từ rất nhỏ, thành cái gai sâu trong lòng cha.
Ngu Chỉ tìm mọi cách đổ lỗi cái c.h.ế.t của đệ đệ cho việc ta không cho Ngu Túc được lớn lên dưới danh nghĩa của nương, đương nhiên ta sẽ không thừa nhận lí do vớ vẩn này.
Kiếp trước, ta ta ỷ vào sự sủng ái của cha, nơi nơi gây khó dễ cho nàng ta. Sau khi Tam Hoàng tử lưỡng tình tương duyệt với nàng ta được sắc phong Thái tử, ta lại cưỡng ép gả cho Tam Hoàng tử, đoạt đi mối nhân duyên của nàng ta.
Tam Hoàng tử Nguỵ Cảnh là nhi tử của một vũ nữ trong cung, Hoàng thượng chán ghét hắn đến cực điểm. Hắn từng lưu lạc bên ngoài một thời gian, chính Ngu Chỉ tiếp tế giúp đỡ cho hắn. Với hắn mà nói, hành vi của Ngu Chỉ chính là đưa than trong ngày tuyết, cho nên khi hắn khôi phục thân phận Tam Hoàng tử, vẫn không ngần ngại kết bạn với nàng ta.
Khi hắn biết thân phận thứ nữ của Ngu Chỉ, biết nàng ta ở phủ Thượng thư chịu khó dễ, hắn quyết tâm phải bảo vệ nàng ta. Hắn giấu tài, thận trọng, lật đổ Thái tử, tính kế khiến cho Đại Hoàng tử Ngụy Triêu có khả năng được truyền ngôi nhất phải lưu đày ngàn dặm, trở thành chủ Đông cung.
Một đường này, chỉ để lập nàng ta làm Thái tử phi.
Hắn tới Ngu gia cầu thân, nhưng người cùng hắn kết duyên lại là Ngu gia đại tiểu thư, không phải A Chỉ của hắn.
Vốn ngày đó hắn định hối hôn, ta lại xốc khăn trùm đầu, nói, “Thái tử nghĩ xem, nếu việc hôm nay truyền ra ngoài, Ngu Chỉ còn có cơ hội sống sao?!”
Hắn siết chặt tay, đứng khựng lại. Khi đó cha ta đã là Tể tướng, lại nói, hắn có thể ngồi vào vị trí Thái tử này, là do cha ta trợ giúp không ít. Về phần vì sao cha ta lại ủng hộ nhi tử của một vũ nữ, Ngu Chỉ tham dự bao nhiêu, ta tất nhiên vô cùng rõ ràng.
Ánh mắt âm lệ của hắn nhìn ta chằm chằm, một lúc lâu sau, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc và bi thống, “Ngu Diên! Ngay cả hôn sự của nàng ấy ngươi cũng muốn đoạt, đúng là ác độc đến cực điểm, cô nên sớm gi.ếc ngươi rồi mới phải! Chỉ có A Chỉ thiện tâm, không so đo với ngươi!”
Ta cười lạnh trong lòng. A Chỉ thiện tâm? Ngu Chỉ tính kế ta, nương ta, ngoại tổ mẫu ta, biểu ca ta. Thế gian này, nào có người nào Ngu Chỉ không thể ra tay chứ?
Tam điện hạ, ngươi hẳn cũng không biết, ngươi cũng chỉ là một quân cờ của nàng ta mà thôi?
Vì vậy sau khi Thái tử đăng cơ, ta chỉ làm Hoàng hậu ba ngày liền bị ban cho một ly rượu độc.
Người tự tay tiễn ta đi, chính là thứ muội Ngu Chỉ của ta.
2
Ngày hôm qua, ta tỉnh lại sau một giấc mộng dài, sống lại đúng lúc Tam Hoàng tử vừa mới hồi cung không lâu. Vị trí Thái tử hiện giờ vẫn đang thuộc về Nhị Hoàng tử Ngụy Đại bạo ngược hung tàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-hong-dut-doan/chuong-1.html.]
Một đạo thánh chỉ tứ hôn ban ta làm Trắc phi của hắn.
Kiếp trước, khi ta biết việc này, chỉ có thể khóc lóc cầu xin cha cứu mạng. Nhưng Hoàng mệnh nan vi, cho dù cha ta đi cầu xin Hoàng thượng, cũng chỉ có thể nhận lấy tội danh kháng chỉ bất tuân.
Cuối cùng, cha nương vào cung, lấy một nửa tài phú của Tiết thị đổi lấy một chén canh tuyệt tự. Ta bị thái y chẩn ra chứng vô sinh, không thể giúp Thái tử khai chi tán diệp, mới khiến bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban.
Chỉ là, chén canh tuyệt tử kia là giả, thái y là người của cha.
Đời này, ta không khóc không nháo, còn an ủi cha nương không cần lo lắng. Tam Hoàng tử vốn có dã tâm với ghế rồng, kiếp trước hắn đấu tranh vì Ngu Chỉ, kiếp này, ta chắc chắn hắn cũng hành động như vậy.
Thái tử ham mê sắc đẹp, hắn nghe nói ta dung nhan tuyệt sắc, mới cầu Bệ hạ hạ chỉ tứ hôn.
Nhưng nhị muội kia của ta, nhan sắc cũng không kém.
Yến tiệc sinh thần của Thái tử chính là dịp ta nhắm tới.
“Còn chưa chúc mừng trưởng tỷ được Bệ hạ tứ hôn, sắp trở thành Trắc phi của Thái tử.” Ngu Chỉ bước vào phòng ta, buông lời khiêu khích.
Nàng ta ngày thường bị ta chèn ép, biết ta sắp bước vào đầm rồng hang hổ, tất nhiên vô cùng vui vẻ.
Kiếp trước khi nghe được lời này, ta không khỏi tức giận ra tay với nàng ta, một màn này vừa lúc bị cha nương tiến vào bắt gặp, cha thương tiếc Ngu Chỉ, ta lại bị phạt quỳ.
Kiếp này, nghe những lời y như lúc trước, ta rũ mi, hai mắt đong đầy nước, “Ai mà chẳng biết Đông cung kia là đầm rồng hang hổ chứ? Nếu muội muội thấy đây là phúc khí, vậy tỷ nhường cho muội.”
Nàng thấy ta như thế, lại càng đắc ý. “Trưởng tỷ sao lại nói vậy? Đông cung là nơi ở của Thái tử, sao lại gọi là đầm rồng hang hổ được? Bệ hạ tứ hôn chứng tỏ người rất thưởng thức tỷ. Trưởng tỷ, đừng có được hưởng phúc mà không biết tốt xấu!”
“Ngu Chỉ!” Bên ngoài truyền đến một tiếng gầm.
Người tới không phải ai khác, chính là cha ta, theo sát phía sau chính là vị nương vẫn luôn dịu dàng ôn hòa của ta.
Lúc này, trên khuôn mặt nương cũng đã xuất hiện vẻ tức giận.
Nhàn cư vi bất thiện
Cha đau lòng nhìn ta, lại quay đầu nhìn Ngu Chỉ đang hoảng sợ, “Ta cứ tưởng tỷ muội hai ngươi chỉ là ngày thường đấu võ miệng với nhau thôi, chung quy vẫn là huyết mạch chí thân. Không ngờ ngươi lại căm ghét trưởng tỷ của ngươi như vậy, buông lời khiêu khích với trưởng tử đang gặp bất hạnh! Yến tiệc sinh thần của Thái tử, ngươi không cần đi nữa, ở nhà tự ngẫm lại đi, đỡ gây tai hoạ cho Ngu phủ.”
Ta vừa nghe liền vội vàng cầu tình cho nàng ta.
Không có kẻ diễn tiếp, vở tuồng này làm sao khép lại.
“Cha, con nghĩ nhị muội không phải cố ý nhắm vào con đâu, nàng chỉ nhất thời xúc động nên nói sai mà thôi. Yến tiệc sinh thần Thái tử, nhị muội cũng có tên trong danh sách khách mời, không đi chính là đại tội bất kính. Xin cha hãy bỏ qua cho muội ấy đi.”
Ngu Chỉ cực kì kinh ngạc, không thể tin nổi ta sẽ đứng ra cầu tình cho nàng ta, vội vã cúi đầu nhận sai, “Đúng vậy, mong trưởng tỷ tha thứ cho muội, đều là muội nhất thời hồ đồ mà thôi.”
Nếu nàng ta không tới yến tiệc sinh thần của Thái tử, làm sao gặp được Tam điện hạ bây giờ?
Từ đầu tới cuối nương vẫn chưa nói lời nào, chỉ nhìn Ngu Chỉ chằm chằm.
Sau khi cha nương rời đi, ta thân tình dặn dò nàng ta, “Ta sắp gả vào Đông cung, sau này muội là nữ nhi duy nhất trong phủ. Ta biết từ trước tới giờ ta làm sai nhiều chuyện, nhưng hiện giờ, ta chỉ có một điều duy nhất cầu muội, hãy chiếu cố cha nương thật tốt.”
Ngu Chỉ nhíu mày, “Ít giả mù sa mưa đi! Ngươi lại muốn giở trò gì?”
--------------------------------------------------