3
Tiệc sinh thần của Thái tử, khách quý đều có mặt, chỉ có Hoàng thượng và Tam Hoàng tử chưa nhập tiệc.
Bệ hạ vừa tới đã phái người triệu các vị quan viên dự tiệc đi tới ngự thư phòng, cha ta cũng là một trong số đó.
Tam Hoàng tử còn chậm chạp chưa tới, khuôn mặt Thái tử hiện lên tia không vui.
Ta thoáng nhìn sắc mặt lo lắng, bàn tay siết chặt khăn của Ngu Chỉ.
Không lâu sau, Tam Hoàng tử tới, khi dâng lễ lên, lại không có người hầu nào tiếp nhận.
Thái tử chậm rãi đứng dậy, khẽ nheo mắt, “Tam đệ đúng là rất có mặt mũi! Yến tiệc sinh thần của cô, ngươi lại đến trễ, dĩ hạ phạm thượng, đáng tội gì?”
Ta thấy Tam Hoàng tử không kiêu ngạo không siểm nịnh, vẫn khiêm tốn trình lên lễ vật, “Hoàng huynh thứ tội, thần đệ ngẫu nhiên nhiễm phòng hàn, sợ sẽ lây bệnh cho chư vị, nên trước khi xác định đã hoàn toàn khỏi hẳn cũng không dám tới yến tiệc của Hoàng huynh.”
Thái tử tùy tay lấy một chén rượu trên bàn ném thẳng về phía hắn, gây ra một vết thương dài trên trán Tam Hoàng tử, m.á.u lập tức chảy ra, nhìn mà ghê người.
Mọi người không khỏi sửng sốt. Chuyện Tam điện hạ không được sủng ái vốn ai cũng biết, nhưng ngay cả chút mặt mũi cũng không được chừa sao?
“Quả là nhi tử của tiện nô! Bệnh thì bệnh đi, ngươi lại dám mang xui xẻo tới sinh thần của cô, ngươi có ý gì?!” Lời giải thích của hắn không những khiến Thái tử nguôi ngoai, ngược lại thêm mấy phần tức giận.
Thấy Thái từ nói xong lại định cầm thêm một chén rượu nữa, ta vội vàng lên tiếng, “Thần nữ tham kiến Thái tử điện hạ.”
Nhất thời, tất cả những người trong điện đều hít một hơi khí lạnh, tựa hồ khiếp sợ không biết ta lấy can đảm ở đâu ra.
Nương giữ c.h.ặ.t t.a.y ta, ta vỗ vỗ tay bà, ý bảo bà yên tâm.
Thái tử bắt đầu đánh giá ta, người hầu bên cạnh hắn vội vàng nhỏ giọng bẩm báo thân phận của ta cho hắn.
Ta không khỏi tự lau mồ hôi cho mình trong lòng. Nếu hôm nay không đánh cược một phen, nhất định ta sẽ rơi vào kết cục còn thảm hơn cả kiếp trước.
“Thần nữ nghe nói, mẫu hậu của tiên đế là Tô Thái hậu từng là vũ cơ trong cung, cáo mệnh phu nhân tam phẩm Chương phu nhân đã cứu điện hạ một mạng cũng từng là nô tì trong cung.” Ta cười điềm đạm, trong mắt lại không giấu được vẻ hoảng sợ, thân mình lảo đảo không vững, “Các nàng một người từng sinh dưỡng Đế vương, một người từng cứu tính mạng ngài, đều là phúc tinh của Hoàng cung. Xuất thân là điều không thể lựa chọn, nhưng xuất thân hèn mọn có khi lại mang theo phúc khí. Điện hạ chính vị Đông cung, mang Thiên mệnh trong mình, Tam điện hạ đến đây, tất sẽ vì điện hạ mà mang tới phúc khí.”
Đại điện nhất thời yên tĩnh không một tiếng động.
Ta vẫn duy trì tư thế hành lễ, bất chấp cánh tay đã c.h.ế.t lặng. Bởi vì, khoảng cách giữa Thái tử và ta cũng đủ để hắn lấy mạng ta trong nháy mắt rồi.
Thái tử bỗng nhiên bật cười, cười đến toàn thân run lên, cười không phát ra tiếng, “Khá khen Ngu gia đại tiểu thư khéo miệng, rất hợp ý cô, hôm nay ngươi liền vào Đông cung đi! Cô thật sự không nỡ buông tha cho một người tuyệt vời như ngươi, lại phải chờ thêm mấy tháng nữa mới có được ngươi.”
Ta run rẩy quỳ xuống, “Cha nương chi mệnh, môi chước chi ngôn, bệ hạ ban hôn, thần nữ không dám kháng chỉ.”
Lời này, đã hoàn toàn đắc tội Thái tử.
Dám cãi lời với Thái tử trước mặt những người khác, ta là kẻ đầu tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-hong-dut-doan/chuong-2.html.]
Lễ vật của Tam Hoàng tử được tiểu thái giám nhận lấy, ta cũng lui về chỗ ngồi. Chỉ là lần này, ta ngồi bên cạnh Ngu Chỉ.
“Không biết tiểu thư phía sau Ngu đại tiểu thư là người phương nào?” Thái tử nghiền ngẫm nhìn về phía ta và Ngu Chỉ.
Ta nhẹ nhàng thở phào. Ngu Chỉ quả nhiên không cô phụ sự mong chờ của ta, y phục của nàng ta hôm nay nổi bật hơn ta nhiều, thậm chí cũng vượt qua rất nhiều quý nữ ngày hôm nay.
Nàng ta run rẩy đứng lên hành lễ trả lời, ta nhìn về phía Tam Hoàng tử quan sát phản ứng của hắn.
Nhưng ta phát hiện ra, tầm mắt của hắn lại dừng trên người ta. Đối diện với ánh mắt của ta một lát, hắn liền quay đầu nhìn về phía Ngu Chỉ.
Thái tử so với tưởng tượng của ta còn càn rỡ hơn, Ngu Chỉ vừa đáp lời, hắn liền tuyên bố giữa đại điện, “Ta sẽ lập tức bẩm báo với phụ hoàng, cả hai nữ nhi Ngu thị đều đoan trang hiền thục, đủ tư cách nhập Đông cung, phong cho Ngu nhị tiểu thư làm Bảo lâm, thế nào?”
Ta cắn môi không nói gì, Ngu Chỉ cũng bị doạ, hai mắt đầy lệ, nức nở không nói được nửa lời.
Ta ngăn lại nương đang muốn lên tiếng ngăn cản, đồng thời đọc được sự khó hiểu từ mắt của người.
Dư quang ta thoáng nhìn thấy Tam Hoàng tử hai nắm tay siết chặt. Ta biết, như vậy là đủ.
Ta bất chấp những lời bàn tán của mọi người, tranh thủ lúc bệ hạ tới át chế sự càn rỡ, ta liền sai người truyền tin tới Tam Hoàng tử hẹn gặp hắn ở hòn giả sơn bên ngoài điện.
Không biết vì sao, ta cực kì tự tin nhất định hắn sẽ đến. Có thể bởi vì ta đã tận mắt chứng kiến thâm tình kiếp trước hắn dành cho Ngu Chỉ đi.
Vì Ngu Chỉ, chuyện gì hắn cũng có thể làm ra được.
Lát sau, quả nhiên ta nhìn thấy hai thái giám đỡ Tam Hoàng tử đang giả vờ say rượu đi tới.
“Ngu Diên, lá gan của ngươi thật không nhỏ.” Hắn đi tới cạnh ta, cất tiếng trước.
Ta ngoảnh lại, nghênh đón ánh mắt của hắn, chậm rãi nghiêng người hành lễ, “Tam Hoàng tử không muốn nhị muội của thần nữ gả cho Nhị Hoàng tử, đúng không?”
Nhàn cư vi bất thiện
Ta không gọi Nhị Hoàng tử là Thái tử, hi vọng hắn có thể nhận ra ý tứ của ta, “Nhị muội gả qua đó, mặc dù gọi là Bảo lâm, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một thiếp thất mà thôi. Thần nữ biết Tam Hoàng tử và nhị muội lưỡng tình tương duyệt, tất nhiên không muốn thấy nhị muội bị Thái tử thô bạo vô đức kia tra tấn. Nhị muội này của ta đúng là số khổ mà…”
Ta còn chưa dứt lời, hắn đã túm cổ tay ta, cười châm chọc, “Ngu Diên, dáng vẻ này của ngươi là có ý gì? A Chỉ vì ai mà khổ? Tất cả những chuyện này đều là vì ngươi! Ngươi bắt nạt nàng, nhục mạ nàng, động chút là đánh mắng, lại cắt xén chi tiêu của di nương nàng, thậm chí than củi mùa đông cũng không cho, khiến ngày tuyết rơi hôm ấy, chỉ vì mấy cân than củi mà phải nhờ đến phủ của ta!”
Ta sửng sốt hồi lâu. Từ trước tới nay, ta đối với Ngu Chỉ cũng chỉ là ngoài miệng ra oai, cùng lắm là khi dự tiệc cố ý bảo nàng ta mặc một thân y phục thuần trắng làm nền ta nổi bật, cái gì mà cắt xén chi tiêu than củi chứ?
Thôi bỏ đi.
Nhất thời, nước mắt dâng đầy hốc mắt ta, vẻ mặt chân thành, “Tam Hoàng tử, thần nữ có nỗi khổ riêng, nói ra chỉ sợ điện hạ cũng không tin. Nhưng Tam Hoàng tử nhất định không muốn nhị muội chịu khổ, thần nữ cũng có tính toán của mình! Nếu Thái tử bị phế, thần nữ tất nhiên cũng không cần tuân theo đạo thánh chỉ kia nữa.”
“Ngu Diên ngươi điên rồi!” Hắn bị lời to gan lớn mật của ta khiến cho khiếp sợ, tựa hồ không ngờ tới ta đã tính trước đến chuyện đó.
“Thần nữ không điên. Nhị Hoàng tử tàn bạo vô đức, triều thần bất mãn với hắn đã quá nửa, mà trong số đó, rất nhiều người có trung có nghĩa. Lấy tính tình của hắn, chỉ sợ sau này khi đăng cơ, tất sẽ diệt trừ bọn họ. Đến khi đó, chuyện vương triều diệt vong, quốc gia loạn lạc cũng chỉ là sớm muộn mà thôi! Ngôi vị Thái tử, Nhị Hoàng tử làm được, vì sao ngài không thể? Thần nữ nguyện phò tá ngài, đi lên ngôi vị chí tôn!”
--------------------------------------------------