2. Kiếp thứ hai
Yến tiệc sinh thần của Thái tử, ta vốn định cáo ốm không đi, lại nhận được thư của Ngu đại tiểu thư gửi tới, [Tam Hoàng tử, ta có chuyện quan trọng cần thương lượng với. Ba ngày sau, trong cung yến, hi vọng được diện kiến Điện hạ.]
Ta vốn định nhân dịp này thay Ngu Chỉ giáo huấn Ngu Diên.
Không ngoài sở liệu, ta bị Ngụy Đại gây khó dễ.
Một giọng nữ tử nhẹ nhàng truyền tới. Nàng nói, “Tham kiến Thái tử điện hạ.”
Ta ghé mắt nhìn. Mỹ nhân dáng người tinh tế, mềm mại cúi người hành lễ, thanh âm không giấu nổi sự run rẩy hoảng sợ.
Trong lòng ta mừng thầm, nhưng lại lo lắng, nếu Hải đường tiên tử sợ hãi, vì sao lại giúp ta ra mặt?
Nàng thay ta giải vây.
Hóa ra nàng chính là trưởng tỷ độc ác trong miệng Ngu Chỉ. Thái tử muốn kết hôn với nàng.
Ta có chút hận.
Ngu nhị tiểu thư trước kia quan tâm ta, Ngu đại tiểu thư mà ta nhớ thương, dựa vào đâu đều rơi vào tay Ngụy Đại?
Ta nhất định phải tranh, phải đoạt, phải cướp. Trong hoàng cung ăn th.ịt người này, không tranh không giành, chỉ còn một đường ch/ết.
Có một tên thái giám đưa một tờ giấy cho ta. Ngu Diên hẹn gặp ta.
Ta giả vờ say rượu, nói muốn ra ngoài đi dạo để tỉnh rượu.
Ta thấy nàng, nhân tiện nói, “Ngu Diên, lá gan của ngươi quả thật không nhỏ.”
Đúng là không nhỏ.
Nàng cho rằng ta và Ngu Chỉ lưỡng tình tương duyệt, ta lại mượn cơ hội này để thử xem những lời Ngu Chỉ nói về nàng là thật hay giả.
Đôi mắt nàng ầng ậng nước mắt, ta có chút không đành lòng.
Nhưng ta không nhận được lời giải thích của nàng, lại nghe thấy lời nói đại bất kính muốn phế Thái tử từ miệng nàng.
Nữ nhân đ.iên này!
Nàng nói nàng nguyện phò trợ ta, quân lâm thiên hạ.
Minh Hoa công chúa nghe được lời nàng, nàng gặp nguy hiểm.
Ta cố ý trêu chọc nàng, hỏi nàng muốn xử lí Minh Hoa công chúa thế nào?
Ý của nàng cũng giống của ta.
Ta thật sự không tin nàng ác độc như vậy, lại nổi lên suy nghĩ muốn thử lòng nàng. Nàng tức giận rồi, ta có chút hối hận vì lời mình nói lúc nãy.
Nàng bảo ta về trước, dường như muốn tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Minh Hoa. Chỉ nói chuyện với Thái tử đã bị dọa thành như vậy, ta tất nhiên là không tin, bước chân chậm lại.
Sau đó, ta nghe thấy được tiếng trâm xuyên qua da thịt, cả kinh quay lại, liền thấy Ngu Diên đang ngồi sụp dưới đất, hai tay run rẩy. Ta vội vàng kéo nàng dậy.
Nhưng đến tận lúc này, trong lòng nàng vẫn chỉ có đại kế.
Ta lại nuốt ngược những lời an ủi đã đến bên môi.
Ta rốt cuộc vẫn là xem nhẹ nàng.
Nữ nhân đ/iên này, cái gì cũng dám làm. Thế nhưng nàng lại có cách đẩy cái ch..ết của Minh Hoa lên người Thái tử. Dù sao những chuyện này cũng không phải bất ngờ trong Hoàng cung, thậm chí còn có chút thú vị.
Ta đáp ứng nàng, đưa một nhà Lễ bộ Thượng thư rời khỏi Kinh thành.
Nhàn cư vi bất thiện
Sở Quý phi, dưới sự trợ lực của ta, giành quyền chưởng quản lục cung, hãm hại Ngụy Hướng, khiến hắn chịu lưu đày.
Mấy ngày sau gặp lại nàng, lúc đó ta đã như dệt hoa trên gấm, không còn là tam Hoàng tử thân cô thế cô ai cũng có thể ức h.i.ế.p nữa.
Ta có ngày hôm nay, không thể không có công của nàng.
Lúc nàng hỏi ta có Ngu Chỉ có thể trở thành Thái tử phi hay không, ta hỏi lại nàng, nàng có muốn không.
Nàng cự tuyệt. Dường như nàng rất muốn giữ mạng.
Nàng giải thích từ trước tới nay đều là Ngu Chỉ hãm hại nàng, ta nhẹ nhàng thở ra.
Người của ta đã báo việc của Ngu Diên ở Ngu phủ, Tiết Ôn Ngôn là người nàng ngưỡng mộ sao?
Ta lại gặp nàng.
Ta vốn định giải thích với nàng, nhưng dường như nàng không để ý, còn không tiếc ném mạng vào đại kế kia.
A Diên, nàng có thể nhìn ta một chút được không? Nàng nhất định phải giúp ta lên Đế vị, đến tột cùng là vì cái gì?
Ta chưa từ bỏ ý định, vẫn muốn thử nàng.
Nàng nói cho ta biết, nàng đã có người trong lòng.
Ta có chút nóng nảy, hỏi nàng thích ai? Trong lòng nàng, luôn chỉ có đại cuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-hong-dut-doan/chuong-8-end.html.]
Nàng quỳ xuống cầu xin ta hai việc, có đỡ thế nào cũng nhất quyết không chịu đứng lên.
A Diên, dù nàng không đề cập tới, ta cũng sẽ bảo vệ Ngu phủ một đời bình an, không, vĩnh viễn bình an.
Nhưng vì sao nàng muốn ta bảo vệ tên Tiết Ôn Ngôn kia?
Dù có mất mạng, nàng cũng nguyện đổi lấy mạng của Tiết Ôn Ngôn
Ta cũng không giận nàng, tùy ý nàng vậy.
Lần gặp tiếp theo, nàng đã hấp hối, nhưng vẫn không quên nhắc nhở ta phải bảo vệ Tiết Ôn Ngôn.
Ta mặc kệ triều thần phản đối, nhốt Sở Quý phi vào lãnh cung.
Nàng ta vì tự bảo vệ mình, nói ra sự thật ngày hôm ấy.
A Diên, chỉ cần nàng mạnh khỏe, những chuyện khác, ta sẽ không để tâm nữa.
A Diên, trái tim ta cả đời này sợ là không thể có bóng hình ai khác, nhưng giang sơn này tuyệt đối không thể rơi vào tay bạo quân.
Ta chọn một người trong Hoàng thất, tận tâm bồi dưỡng.
Tuy ta không vừa mắt Tiết Ôn Ngôn, nhưng lại không thể phủ nhận, chỉ có hắn phụ tá ấu đế, ta mới yên tâm.
Tiểu tử này, thật ra rất giống ta, vì Đế vị mà không từ thủ đoạn. Không hổ là người ta dốc lòng bồi dưỡng, kế thừa cả tính tình của ta.
Độc tính lâu năm trong cơ thể ta đã phát tác nghiêm trọng. Sức khỏe của ta càng ngày càng suy sút.
A Diên, ta muốn gặp nàng một lần.
Một ngày này, ta dâng hương tắm rửa, hái đóa hoa hải đường đẹp nhất, cùng với một đạo thánh chỉ có dấu ngọc tỷ.
A Diên, ta nhất định bảo vệ nàng một đời vô lo.
Ta không đành lòng nhìn cha nương nàng đau buồn, đã sớm nói chân tướng cho họ biết. Hai người họ buồn vui lẫn lộn, nhưng cũng không đi quấy rầy nàng. Biết ta muốn gặp nàng, họ liền nhờ đưa một phong thư cho ta.
Hàng năm ta đều cho mỗi gia đình ở trấn Thanh Thủy chút ngân lượng, dặn bọn họ chiếu cố nàng nhiều một chút, nhưng không cho họ nói cho nàng hay.
Ta sai Liễu nương nói ra chuyện cầu nguyện, để nàng đi tới sau núi, rồi giao hết chỗ đồ vật đó cho Liễu nương.
Không ngờ nàng thật sự cầu nguyện.
Ta hiếu kì, lén nhìn thẻ ước nguyện của nàng.
Thẻ cầu nguyện nhỏ như vậy, chỉ đủ viết tám chữ. A Diên à, sao nàng viết nhiều như vậy
Ta nhìn sáu chữ ở phía sau.
[Ngụy Cảnh, sống lâu trăm tuổi]
Ta đứng như trời trồng, làm cách nào cũng không thể mở miệng.
Nàng xoay người lại thấy ta, nói, đã lâu không gặp.
A Diên, đã lâu không gặp.
Ta thấy mắt nàng rưng rưng, liền muốn trêu nàng một phen.
Ta nói với nàng, ta sắp chết, muốn tới gặp nàng một lần. Nàng khóc. Ta muốn lau nước mắt của nàng, nhưng cánh tay lại không thể nhấc lên nổi.
Hậu vị của ta, chỉ dành cho Hải đường tiên tử.
Ta hỏi ra câu hỏi đã khắc vào lòng ta suốt nửa đời, ta rất muốn nhận được một đáp án chính xác.
Nàng nói người trong lòng nàng không phải Tiết Ôn Ngôn… Người đó, liệu có phải là ta chăng.
A Diên, đây là lần đầu tiên ta gọi nàng là A Diên.
Ta phải đi.
Nàng nói sau này sẽ gặp lại.
Nhưng ta biết, không còn gặp lại.
Ta không dám quay đầu lại đáp lời nàng. Sợ là chỉ cần quay đầu một lần, liền không thể rời đi.
Ta không nên tham lam nhiều như vậy. A Diên cả đời bình an, với ta, vậy là đủ.
Trước khi chết, trí nhớ như đèn kéo quân hiện lên trong tâm trí ta.
Ta giống như lại nhìn thấy bóng dáng thân ảnh người con gái cài đóa hoa hải đường trên tóc.
A Diên, nàng là người trong lòng ta.
Hoa hải đường vẫn đẹp như cũ, nhưng cố nhân đã không còn.
HOÀN
--------------------------------------------------