10
Nguyên Khải năm sáu mươi bảy, Hoàng đế băng hà, lưu lại thánh chỉ truyền ngôi lại cho tam Hoàng tử, giao cho Sở Quý phi. Phần lớn đảng phái của đại Hoàng tử bị tiêu diệt, những thanh âm nghi ngờ trong triều cuối cùng cũng tiêu vong.
Năm Nguyên Thịnh thứ nhất, tam Hoàng tử Nguỵ Cảnh đăng cơ, tiên Hoàng hậu bởi vì nhớ thương tiên Hoàng quá độ mà tự vẫn, Sở Quý phi được phong làm Hoàng Thái hậu.
Sở Thái hậu ra ý chỉ tuyển tú, muốn lấp đầy hậu cung.
Cha ta vốn muốn sắp xếp hôn sự cho ta và Ngu Chỉ, nhưng Ngu Chỉ không đồng ý, một lòng muốn vào cung tuyển tú. Bởi nàng ta cảm thấy, trong lòng Hoàng thượng có nàng ta.
Nhưng mấy ngày sau, nương làm chủ để Tiết Ôn Ngôn đưa Ngu Chỉ đến Giang Nam làm chính thê của một gia đình thương hộ, cha cũng ngầm đồng ý.
Đối với hôn sự cha định ra cho ta, ta không đáp ứng, cũng không cự tuyệt, bởi vì ta đã chuẩn bị thực hiện lời hứa trước đó của mình.
Nương nói Tiết Ôn Ngôn sắp thành thân, như vậy cũng tốt, huynh ấy sẽ không còn lặp lại sai lầm của kiếp trước nữa.
Tiết Ôn Ngôn, muội sẽ bảo vệ huynh.
Quả nhiên, ta bị triệu vào cung.
Nhàn cư vi bất thiện
Nhưng người truyền ta vào cung không phải Hoàng thượng, mà là Thái hậu.
Ta vừa bước vào trong điện, liền bị hai cung nữ nhất tề đè xuống.
Cảnh tượng này quá mức quen thuộc, sợ hãi như đánh úp ta.
Đời trước, khi ta ch/ết cũng là bị kẻ khác đè chặt như vậy, chỉ là nữ tử ung dung đẹp đẽ quý giá trước mặt ta đã thay đổi. Khi đó là thứ muội ta, mà hiện tại, là Sở Thái hậu.
“Ngu phủ các ngươi dạy ra hai kẻ lẳng lơ, một kẻ là ngươi, người còn lại là Ngu Chỉ. Trước kia Cảnh Nhi cuồng dại Ngu Chỉ, vì nàng mà không nhận người ai gia an bài mà kết thân với đích nữ của phủ Tướng quân Vĩnh Yên…” Bà ta ở trên cao nhìn xuống ta, ta cố gắng suy nghĩ thật nhanh từng lời bà ta nói, “Ai gia vì hắn mà tuyển ra một vị Hoàng hậu xứng đáng, nhưng hắn lại không chịu, nhất quyết muốn đón ngươi vào cung làm Hoàng hậu! Hắn nói với ta là mượn sức Ngu phủ ắt có chỗ hữu dụng, nhưng ta xem ra, rõ ràng là ngươi dụ dỗ mê hoặc hắn!”
Đầu óc ta nhất thời nổ tung, trước kia… Vậy là, Ngụy Cảnh đã sớm cấu kết với Sở Quý phi?!
Nhưng ta không hiểu, vì sao Ngụy Cảnh muốn ta làm Hoàng hậu? Ta nghĩ tới đêm của ba năm trước khi ta giao dịch với hắn, toàn thân toát ra mồ hôi lạnh.
“Nương nương sẽ ban cho thần nữ một ly rượu độc sao?” Ta hỏi
Bà ta cười lạnh, “Ai gia cho ngươi chọn!”
“Thái hậu nương nương, xin hãy ban thần nữ một bát cháo đi.” Sắc mặt ta bình tĩnh, nhưng lại dọa Sở Thái hậu sợ hãi.
“Ngươi đang mưu tính cái gì? Ngươi không cần kéo dài thời gian, Cảnh Nhi sẽ không tới cứu ngươi đâu.” Bà ta nhíu mày, khinh thường nói.
“Nương nương có thể buông thần nữ ra trước không? Từ Ninh cung thủ vệ sâm nghiêm, thần nữ trốn không thoát được. Chỉ là trước khi ch.ết, thần nữ có lời muốn nói.”
Sở Thái hậu nhìn ta chằm chằm hồi lâu, sau đó thở dài, ra hiệu cho cung nhân buông tay.
Ta quỳ trên mặt đất, dập đầu với Sở Thái hậu, “Thần nữ nguyện lấy cái ch.ết tạ tội. Chỉ là sau khi thần nữ ch.ết, xin Thái hậu nương nương nói cho cha và nương của thần nữ rằng thần bởi vì trong cung thích khách ám sát, vì hộ giá nương nương mà ch.ết. Đây là sở cầu duy nhất của thần nữ, vạn mong nương nương không giáng tội họ.”
Sở Thái hậu có chút d.a.o động, nhưng vẫn có chút nghi ngờ ta giở trò.
“Chuẩn bị cho Ngu cô nương một bát cháo.” Bà ta phân phó cung nhân, vẫn cẩn thận quan sát phản ứng của ta.
Nhưng ta không hề có bất kì hành động nào, ngay cả chớp mắt một cái cũng không.
Ta không sợ sao? Tất nhiên là có. Một người, nếu phải trải qua hai lần tử vong, vậy cần gì sống lại?
Nhưng ta đã quyết tâm. Kiếp này ta đã bù đắp lại được rất nhiều tiếc nuối, ít nhất ta không phải ôm nỗi hận tuyệt vọng mà bỏ mạng như kiếp trước.
Bát cháo kia được cung nhân bưng tới trước mặt ta, ta giật mình. Bản thân như đang trong mộng, một khi tỉnh lại, ta vẫn không tránh khỏi cái ch.ết.
Ta run rẩy bưng bát lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-hong-dut-doan/chuong-6.html.]
Máu tươi ộc ra, ta bị sặc tới chảy nước mắt. Cảm giác cuồn cuộn trong bụng khiến ta muốn ngã rạp xuống đất mà nôn, nhưng ta lại được người khác đỡ lấy.
Bên tai ta vang lên tiếng gào thét tức giận của người nọ. “Sở Thái hậu, sao ngươi dám?!!”
Ta không còn chút sức nào để nhìn về phía hắn, chỉ mơ hồ nghe thấy thanh âm của hắn, “Ngu Diên, chẳng phải ngươi sợ ch.ết nhất sao?”
Ta dùng hết chút sức tàn còn lại, mở miệng, “Bệ hạ… Đừng… Đừng quên ngài đã đồng ý với ta…”
Tiết Ôn Ngôn, ta không nợ huynh.
Nghe nói thê tử của huynh ôn nhu hiền huệ, đoan chính hiểu chuyện, như thế có tính là ta đã trả cho huynh một kết cục viên mãn không?
Kiếp này ta không ép cha an bài ta thế thân Ngu Chỉ tiến cung, cũng không chọc nương tức giận tới mức nằm liệt trên giường bệnh. Còn có Tiết Ôn Ngôn, huynh ấy như vậy sẽ tốt hơn so với nhớ thương một nữ nhân như ta nhiều.
11
Khi tỉnh lại, ta mở cửa sổ, nhận ra đây là một trấn nhỏ ở vùng Giang Nam sông nước.
Nơi này phong cảnh hữu tình, là nơi rất tốt để quy ẩn.
Trên bàn có khế ước mua bán cùng một tập ngân khiếu, trên đó còn có một phong thư, [Rời khỏi đây, cả Ngu phủ và Tiết tướng cùng phải chết.]
Ta ngẩn người.
Tiết Ôn Ngôn đã trở thành Tể tướng sao?
Thật tốt, thật tốt. Sống lại một đời, ta luôn hi vọng huynh ấy có thể đạt được thành tựu hơn người, hiện giờ xem ra huynh ấy đã hoàn thành tâm nguyện lớn chốn đại đường.
Hậu viện của căn nhà ta đang ở này có một cây đại thụ, tán rộng che trời. Nếu buộc một chiếc xích đu ở đây chắc chắn sẽ rất thú vị.
Nơi này sơn thủy thuận hòa, người dân cũng tốt, giản dị thân thiện.
Hàng xóm của ta, Liễu nương, là một quả phụ cực kì xinh đẹp. Nàng tâm địa thiện lương, trấn Thanh Thủy này ai cũng thích nàng. Từ sau khi ta tỉnh lại, nàng luôn chiếu cố ta rất nhiều.
Thẳng đến có một ngày, nàng nói cho ta biết, phía sau núi trấn Thanh Thủy có một cây cầu nguyện rất linh nghiệm, có thể đến đó cầu may.
Những ngày ở trấn Thanh Thủy rất thanh nhàn, kì thực cũng chẳng có việc gì làm, ta liền bước lên con đường đi về phía sau núi.
Ta lấy một tấm thẻ ước nguyện, chậm rãi viết xuống từng chữ, [Những người yêu thương, bình an hỉ nhạc.]
Tấm thẻ vẫn còn một khoảng trống, ta lại đề bút, [Ngụy Cảnh, sống lâu trăm tuổi.]
Không thể không thừa nhận, Ngụy Cảnh quả thật là minh quân trị quốc, sau khi hắn tại vị, thái bình thịnh thế.
Ta cũng chỉ vì thịnh thế được kéo dài mà viết xuống ước nguyện này…
Tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lộc cộc truyền tới, không hiểu sao đột nhiên cảm thấy một cảm giác vô cùng quen thuộc.
Ta không để tâm, bước tới trước cây cầu nguyện, kiễng chân treo tấm thẻ lên đó.
Không hiểu vì sao, ta đột nhiên quay đầu lại.
Phía sau ta là một vị công tử ung dung đẹp đẽ.
Hắn mặc một thân hắc y thêu kim long rực rỡ, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng tinh xảo như tượng tạc.
Ta đối diện với cặp mắt đen như mực, sâu thẳm đến cực điểm, đôi mắt đó trước sau như một, bên trong lưu chuyển chút ánh sáng mà ta không thể hiểu được.
Chúng ta nhìn nhau mỉm cười.
“Bệ hạ, đã lâu không gặp.”
--------------------------------------------------