Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TỐNG UYỂN PHÙ

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Trước đây thiếp chỉ nghĩ nữ tử sinh ra thì phải nghe theo phụ thân, gả đi thì nghe theo phu quân, chồng mất rồi lại dựa vào con cái, từ sinh đến tử cũng chỉ quanh quẩn nơi khuê phòng nhỏ hẹp.”

“Không ngờ… nữ tử cũng có thể đi khắp sơn hà, tung hoành ngang dọc, lập công danh như nam nhi, mở ra một đời oanh liệt!”

Đói khát chẳng từ, lấy m.á.u tươi làm son phấn!

Một đời hào hùng như thế—đáng để người ta hướng đến biết bao!

Làm gì có nữ nhi nơi khuê các nào lại dám mơ tưởng đến giấc mộng như vậy chứ?

Ta nói mãi không thôi, lòng sục sôi đầy cảm khái, mãi vẫn chẳng thấy Dương Yến Sơ lên tiếng.

Tưởng chàng đã ngủ, ta nghiêng đầu nhìn, ai ngờ lại thấy chàng nằm nghiêng, một tay chống đầu, đang mỉm cười nhìn ta đầy cưng chiều.

“Sao… nhìn thiếp như vậy?”

21

Dương Yến Sơ khẽ lắc đầu, nhưng không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn ta, cười đến mức khiến mặt ta đỏ bừng. Bình tĩnh lại, ta lại cảm thấy bản thân nói chuyện quá hăng, sợ mình vừa nói ra điều gì không ổn.

“Vừa rồi... thiếp nói sai chỗ nào sao?”

Thấy ta rụt rè nhìn hắn, hắn giơ tay vén lọn tóc bên tai ta, dịu dàng đáp:

“Phù dung rực rỡ là đẹp, hải đường dịu dàng cũng là đẹp, mỗi loại đều có mỹ danh riêng. Nhưng nếu nàng không thích cả hai, vậy làm một cây đại thụ cũng rất tốt.”

“Nương tử chỉ cần làm điều mình muốn. Dù là kiều diễm, nhu mì hay là kiên cường bất khuất như cây đại thụ, tóm lại con đường nhân sinh dài rộng, chi bằng cứ vừa đi vừa ngắm cảnh.”

Chưa từng có ai nói với ta những lời như vậy.

Trước kia, các ma ma dạy lễ nghi, các nữ tiên sinh trong phủ, chỉ biết dạy ta cách hầu chồng dạy con, chọn trâm đeo vòng, phẩm trà đốt hương.

Ta sững sờ nhìn Dương Yến Sơ, giọng khẽ run:

“Chàng... thật sự nghĩ vậy sao?”

Hắn gật đầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt giữa hai mày ta, giúp ta giãn đi nét nhíu lại từ lúc nào không hay:

“Làm nữ nhi vốn đã là chuyện không dễ. Không nói đâu xa, mẫu thân ta đấy—chinh chiến nơi biên cương bao năm, g.i.ế.c địch nhiều không đếm xuể, vậy mà khi hồi kinh, đám nho sinh kia vẫn dám đứng ra khép tội bà là 'không giữ đạo nữ nhi'.”

Ta không kìm được mà lộ vẻ kinh ngạc.

Hắn nhéo nhè nhẹ má ta:

“Chỉ bởi vì ngày chiến thắng trở về, bà mặc giáp cùng phụ thân ta cưỡi ngựa vào kinh.”

“Nếu mẫu thân không phải lòng dạ rộng rãi, sợ là sớm đã bị những lời dèm pha đó dồn vào chỗ c.h.ế.t. Nên nàng cũng phải học cách rộng lòng một chút.”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Ai dám bắt nạt nàng thì đ.á.n.h trả, ai chọc giận nàng thì cứ mắng, nhẫn làm gì cho uất ức?”

Ta bật cười khẽ, ngón tay mân mê những vết chai trên tay hắn:

“Nếu thiếp mà ngày nào cũng đi mắng người, chẳng phải sẽ nổi danh trong kinh thành là 'hán phụ' rồi sao?”

Dương Yến Sơ mặc ta nghịch tay mình, nhướng mày, giọng điệu mang theo vẻ ngang ngược không kiêng nể:

“'Hán phụ' thì đã sao? Nhà họ Dương ta xưa nay chưa từng có ai phải chịu thiệt! Mà nương tử của ta, lại càng không thể để bị người ta ức hiếp! Nếu có ai dám bắt nạt nàng, ta sẽ đến ngay trước cửa nhà họ, đổ nước bẩn suốt ba ngày ba đêm, đổ đến khi cả kinh thành đều biết mặt!”

Ta cười không dứt được, trong đầu hiện lên hình ảnh ấy mà vừa thấy hả dạ, vừa buồn nôn.

“Chàng đúng là đồ vô lại… Ở kinh thành này, chẳng lẽ còn có ai mà chàng sợ?”

Dương Yến Sơ làm ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc một lát, rồi chỉ lên trời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tong-uyen-phu/11.html.]

“Một là… tất nhiên là hoàng thượng, còn hai người khác là cha mẹ ta. Còn một người nữa…”

Hắn bỗng quay sang, đầu ngón tay cọ nhẹ lên chóp mũi ta:

“Chính là nàng.”

Mặt ta lập tức đỏ bừng:

“Ai cần chàng phải sợ chứ?”

Nhưng hắn bỗng im lặng, nằm ngay ngắn lại, giọng trầm thấp vang lên:

“Ta rất sợ… sợ ngày đó không thể cưới được nàng.”

Không cưới được ta?

Nhưng ta chẳng phải là người thay Tống Uyển Tình gả đến sao?

Ta còn chưa kịp hỏi gì, thì tên xấu xa kia đã nhắm mắt lại, giả vờ ngủ mất rồi.

22

Tin tức Dương Yến Sơ bình phục lan ra, ngày hôm sau trong cung lập tức truyền chỉ, triệu vị thái y luôn túc trực ở Dương phủ vào cung bẩm báo.

Ta gả vào phủ đã được một tháng, đây là lần đầu tiên được gặp vị thái y già đến từ hoàng cung này.

Thân hình không cao, nhưng… nói sao nhỉ… thân thể lại béo đến hiếm thấy trong đám thái y. Hàn ma ma đứng cạnh vừa thấy liền cười lạnh:

“Vào phủ hơn một tháng, ngày nào cũng ăn bánh trái không dứt, lại còn nhận chức, chẳng được ra khỏi cửa—béo lên chẳng phải chuyện đương nhiên sao!”

Ta len lén dùng tay áo che miệng, định nhân lúc không ai để ý đổ bát t.h.u.ố.c bổ trong tay đi.

Nhưng Hàn ma ma, nổi tiếng mặt lạnh mắt tinh, lập tức hừ một tiếng đầy cảnh cáo. Tay ta vừa nhấc lên liền bị Thúy Nhi hoảng hốt đẩy xuống, còn ra vẻ chính nghĩa răn dạy ta:

“Tiểu thư, sư phụ cũng là vì muốn tốt cho người, t.h.u.ố.c này vẫn nên uống hết đi!”

Ta ngơ ngác nhìn nàng, nàng lại vội vàng quay mặt đi làm như không thấy.

Hừ! Đồ nha đầu đáng ghét, có mấy vị sư phụ mới đó mà đã không còn một lòng với ta nữa rồi!

Bị Hàn ma ma trừng mắt, ta chỉ còn cách ngoan ngoãn bưng bát t.h.u.ố.c còn lại mà nuốt hết vào bụng.

Uống t.h.u.ố.c xong, Lý ma ma lại mang sổ sách đến. Thúy Nhi thì tươi cười hớn hở đi theo Hàn ma ma ra ngoài.

Qua khung cửa sổ, ta còn có thể thấy Hàn ma ma đang dạy Thúy Nhi luyện võ.

Hôm ấy nghe chuyện mẫu thân xong, ta cứ thế mỗi ngày đều dẫn Thúy Nhi đến thỉnh an mẫu thân. Dương Yến Sơ còn châm chọc:

“Nàng gặp mẫu thân còn siêng hơn gặp ta!”

Mấy ngày sau, Thúy Nhi bắt đầu động tâm, nhỏ giọng năn nỉ ta cho học chút võ nghệ.

Ta cầm ly rượu lạnh nàng rót cho, giả bộ nghiêm trang, thanh giọng nói:

“Thế thì…”

Thấy nàng hồi hộp đến mức tim như treo trên dây, vẻ mặt căng thẳng mong đợi, ta liền ngửa đầu, hào sảng uống cạn chén rượu:

“Vậy thì đi học đi!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TỐNG UYỂN PHÙ
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...