Hắn bước nhanh tới, lấy khăn lau nước mắt cho ta:
“Nàng là đại công thần của nhà họ Dương ta. Nàng xem, nàng vừa đến, kẻ bệnh nặng không dậy nổi như ta mà cũng đứng lên được rồi.”
Ta bật cười qua hàng nước mắt, giọng vẫn còn nghẹn:
“Chàng vốn chẳng có bệnh gì cả.”
Hắn cũng cười:
“Thế thì nàng càng là đại công thần rồi. Nàng không biết chứ, ta lúc trước chỉ ngồi lì một mình trong phòng, chán đến muốn mọc rêu luôn.”
Dương Yến Sơ nắm lấy cổ tay ta, bắt đầu đeo từng chiếc vòng vàng to đùng vào tay.
Chẳng mấy chốc, cả hai cánh tay trắng mịn của ta đã bị đeo đầy vòng, nặng đến nỗi không sao nhấc lên nổi.
Hắn nhìn một hồi, cuối cùng nghiêm túc mà nói:
“Quả thực là không đẹp lắm. Tấm lòng của mẫu thân ta với nàng đúng là… ‘quá nặng’ rồi, nhìn thôi đã thấy nặng trĩu cả người.”
Ta bị hắn chọc đến muốn bật cười.
Hắn lại ôm cả đống vòng vàng trong tay, lặng lẽ nhìn ta xuất thần:
“A Phù, nàng cười lên là dáng vẻ đẹp nhất mà ta từng thấy.”
Mặt ta đỏ bừng, xấu hổ đưa tay đẩy hắn, không ngờ cổ tay bị vướng đống vòng vàng nặng trĩu, suýt trật khớp.
Dương Yến Sơ hoảng hốt vội gỡ hết vòng xuống cho ta, nhưng cổ tay ta vẫn hằn vết đỏ, chỉ cần giơ tay lên là thấy rõ mồn một.
09
Chớp mắt đã đến ngày thứ ba, từ sớm mẫu thân đã chuẩn bị xong xuôi lễ hồi môn.
Trang sức mới chỉ vừa chọn kiểu dáng, chưa kịp làm xong, chỉ thay y phục mới, còn những món trang sức trên người vẫn là đồ cũ trước kia.
Vừa bước qua cổng phủ, liền thấy người đứng chật cả sân.
Thấy vậy, Thúy Nhi vui mừng ra mặt, khẽ kéo tay áo ta, thấp giọng thì thầm:
“Tiểu thư nhà chúng ta gả đi được chỗ tốt, phu nhân lập tức đãi ngộ khác hẳn.”
Ta vỗ nhẹ tay nàng, ra hiệu chớ ăn nói bừa bãi.
Đi thêm vài bước, đã vào tới sân viện của mẫu thân.
Bài trí trong viện vẫn như xưa, chỉ là những món trang trí giờ đây đều quý giá hơn nhiều, trông như mới được thay hết.
Trong lòng không khỏi ngờ vực—mẫu thân xưa nay chẳng mấy để tâm đến ta, hôm nay ta hồi môn, lẽ ra không đến nỗi phải làm rình rang thế này.
Mãi cho đến khi bước vào trong phòng, nhìn thấy hai người đứng trước mặt mẫu thân, ta mới hiểu ra nguyên do.
Hai người đó không ai khác chính là tỷ tỷ Tống Uyển Tình, và… vị hôn phu cũ của ta, biểu ca ruột của nàng ấy—Tam công tử nhà họ Hứa, Hứa Chí Chiêu.
“Tham kiến mẫu thân.”
Khi ta cúi người dâng trà bái kiến mẫu thân, tay áo trượt xuống để lộ cổ tay hằn vết đỏ cùng những món trang sức lỗi thời.
Dù đã cố ý thoa thêm một lớp phấn, song dáng vẻ vẫn chẳng còn vẻ tươi tắn của tân nương, ngược lại trông tiều tụy thấy rõ.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bái kiến mẫu thân xong, ta quay sang chào hai người kia.
Vừa mới an tọa, đã cảm thấy có ánh mắt chăm chú đặt trên người mình—ánh mắt ấy nóng rực, khiến ta khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tong-uyen-phu/4.html.]
Nhân lúc nâng chén trà, ta liếc mắt nhìn sang—chính là Tam công tử Hứa Chí Chiêu đang nhìn ta chằm chằm. Lòng ta chợt trầm xuống.
Tống Uyển Tình liếc thấy, sắc mặt lập tức trầm lạnh:
“Nhị muội trông kìa, xem ra gầy yếu hơn xưa nhiều lắm.”
Tim ta thắt lại.
Từ xưa đến nay, mỗi khi ta lỡ đắc tội Tống Uyển Tình, nàng ấy sẽ học theo mẫu thân, thản nhiên mà chua chát buông một câu ngụ ý mỉa mai.
Đám hạ nhân trong phủ vốn thích nịnh nọt, nghe xong tự khắc sẽ đi xử lý ta và tiểu nương thân sinh của ta—hai mẹ con chẳng được ai đoái hoài.
Thúy Nhi bên cạnh ta sắc mặt tái nhợt, suýt nữa đã khuỵu gối ngã xuống.
Nha hoàn Thúy Nhi đi theo ta hiện tại, thuở trước vốn là người hầu bên tỷ tỷ Tống Uyển Tình.
Năm đó, có lần nàng mang hoa quả đến viện của tỷ tỷ, chẳng may vấp ngã trong vườn, khi đó chỉ là một đứa bé tám chín tuổi, khóc đến tội nghiệp.
Lòng ta mềm nhũn, liền nhận thay nàng, nói rằng chính ta ăn vụng mất phần quả ấy.
Ba ngày sau đó, Tống Uyển Tình cười khanh khách mách với phụ thân rằng ta tham ăn đến đau bụng, chẳng cần ăn cơm nữa.
Còn Thúy Nhi, thì bị ma ma trong phòng nàng ấy đ.á.n.h mắng một trận, rồi bị đưa sang phòng ta với lời bóng gió đầy châm biếm:
“Gửi người sang hầu hạ Nhị tiểu thư.”
Từ ấy, Thúy Nhi theo bên ta, bị phạt nàng theo, bị mắng nàng theo, ngay cả bị đói cũng theo.
Tiểu nương ta thấy vậy chỉ biết đau lòng, vừa xức t.h.u.ố.c cho ta, lại quay sang xức cho nàng.
Rồi còn cười trong đau thương mà đùa một câu:
“Không chịu khổ chẳng phải tự dưng mà có thêm một đứa con gái sao.”
Sau này, tiểu nương bệnh nặng qua đời, ta và Thúy Nhi liền trở thành hai đứa trẻ vô thân vô thế trong phủ, không ai thương xót.
10
Hóa ra, quan hệ giữa ta và Tống Uyển Tình tuy không thân thiết, nhưng cũng chẳng đến nỗi quá tệ.
Dù sao nàng cũng là đích nữ được cha mẹ sủng ái, còn ta chỉ là thứ nữ do tiểu thiếp sinh ra, mọi chuyện đều không thể vượt mặt nàng.
Mãi đến năm ta vừa cập kê, họ hàng nhà họ Hứa đến phủ dự yến.
Khi ấy, Dương Yến Sơ còn chưa bị thương, là một hôn phối tốt hiếm có. Việc hôn sự giữa hai nhà vẫn chưa định, không tiện công khai, nhà họ Hứa cũng chưa hay biết, nên di mẫu của Hứa gia mới tới cửa cầu thân.
Hôm đó, ta đi ngang qua vườn hoa, cảm thấy phía sau có người bám theo.
Trong phủ khi tổ chức yến tiệc, người đông hỗn tạp.
Lòng ta hoảng loạn, bèn chạy sâu vào trong hoa viên, mới đi được vài bước đã bị Hứa Chí Chiêu—với thân hình vận đào bào rực rỡ—chặn lại.
Ánh mắt hắn tùy tiện lướt khắp người ta, rồi dừng lại trên mặt, giọng nói thì ngả ngớn:
“Nàng là tiểu thư nhà ai? Nói ra cái tên để ta sai mẫu thân sang hỏi cưới.”
Thúy Nhi vội chắn trước mặt ta, giọng run rẩy đến mức sắp khóc:
“Ngươi… đồ háo sắc!”
Ta nắm lấy tay Thúy Nhi, đang định kéo nàng bỏ chạy.
Bỗng, một giọng nói lười nhác vang lên từ góc tường phía trước:
--------------------------------------------------