Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trái tim ta hướng về chàng

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vẻ mặt nịnh nọt vừa nãy tan biến, Tố Ninh Hy ngẩng cao cằm, kiêu hãnh: “Là ta thì sao? Tướng quân yêu chiều ta, sẵn sàng từ bỏ chức vụ, điều ấy không phải ngươi có thể ghen tị, đúng không?”

Ta trừng mắt nhìn nàng ta, lạnh lùng nói: “Tát một cái.”

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

Dưới có người lập tức thi hành.

Tố Ninh Hy hứng trọn một cái tát, mắt lửa hận: “Ta là công chúa, ngươi dám đ.á.n.h ta?”

“Tát tiếp.”

Bốp!

Một cái tát nữa.

“Vân Thường, ngươi là tớ hạ tiện, ngươi... ”

Ta ngước mắt nhìn gương mặt nàng ta, giọng sắc lạnh: “Ngăn cản tướng quân xuất chinh là tội chết. Hai nước giao chiến, ngươi còn dám tự xưng công chúa nước địch, cũng là tội chết. Đánh ngươi đã là quá nhẹ rồi.”

Tố Ninh Hy bừng giận, muốn xông tới, nhưng bị cả nhóm người giữ lại.

Đôi mắt đỏ hoe, nàng ta như nhìn ta: “Vân Thường, chờ tướng quân chiến thắng, chàng sẽ báo thù cho ta.”

Lời vừa dứt, tất cả đều khinh bỉ nhìn nàng ta.

Kỷ Thừa chiến thắng, đồng nghĩa quốc gia của nàng ta thất bại. Phút trước còn cầu xin vì tổ quốc, phút sau lại dùng tổ quốc làm bệ đỡ cho phu quân của mình. Một kẻ vô liêm sỉ, chẳng ai coi trọng.

Ta mệt mỏi, ra lệnh: “Giữ chặt nàng ta, không để xảy ra sự cố. Miệng cũng bịt lại.”

Cho tới lúc rời đi, Tố Ninh Hy vẫn mắng nhiếc ta.

Về đến cung, ta tháo bỏ trâm vòng, đối diện gương, nhớ lại nhiều năm trước, Kỷ Thừa ôm ta, trốn trong đống đổ nát. Ngoài khe hở, m.á.u chảy thành sông. Người thân bị lưỡi dài man rợ của man di cắt bụng, bọn họ lấy nh.ụ.c m.ạ xác c.h.ế.t làm trò vui. Lúc đó, ta thề, nhất định sẽ nhìn thấy bọn chúng diệt vong.

Khi Kỷ Thừa tham gia kỳ thi võ, ta dậy sớm, thức khuya, nấu cháo, chuẩn bị cơm cho hắn. Sợ dưỡng chất không đủ, sợ bỏ lỡ cơ hội chứng kiến bọn chúng chết.

Nằm xuống giường, Tạ Dực động đậy. Chăn lập tức ngập tràn hương hoa của ta.

“Có thể trút giận rồi chứ?”

Tạ Dực nhắm mắt ôm ta vào lòng: “Đợi lâu như vậy, tay trẫm đã lạnh hết cả.”

“Người đều biết sao?”

“Trẫm nghe lời mộng của nàng, tai trẫm còn chai sạn hết rồi.”

Mũi ta chua xót, ôm chặt hắn, nửa ngày không nói gì.

“Đừng khóc nữa.”

Tạ Dực nói: “Trước kia trẫm che chở cho nàng, bây giờ vẫn vậy.”

Ngoài cửa sổ, mưa rơi, đêm mưa lạnh lẽo. Ta lờ mờ nhớ về những ngày hạnh phúc bên phụ mẫu và huynh đệ tỷ muội ở Bắc địa. Ký ức đó vì quá bi thương, bị cất sâu trong tiềm thức. Chỉ còn nhớ, khi ấy che chở cho ta là Kỷ Thừa. Còn bây giờ, lại là một người khác.

13

Trời chuyển lạnh, chiến sự phương Bắc càng ngày càng khốc liệt.

Trong thời gian ấy, Tố Ninh Hy nhiều lần gây sự, song không ai để tâm.

Đến đông chí, phương Bắc truyền tin thắng trận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trai-tim-ta-huong-ve-chang/8.html.]

Tin thắng dậy như sấm, khiến không khí c.h.ế.t chóc trong triều thoáng chốc tiêu tan. Ngày ngày, bách quan đều trông ngóng đại quân khải hoàn.

“Nương nương, phu nhân của tướng quân gần đây càng buông lời lộng ngôn, ngày nào cũng nhắc muốn nương nương hối hận.”

Ta vốn cho là lời điên cuồng, chẳng ngờ hôm ấy, khi cùng Tạ Dực duyệt tấu chương, bỗng có khẩn chiếu truyền vào: “Tướng quân Kỷ Thừa… không thấy tung tích.”

Tạ Dực hơi chau mày: “Không thấy tung tích là thế nào?”

“Đại quân qua Kiềm Ngọc Quan, mưa dầm làm sạt bờ sông. Tướng quân rơi xuống sông, bị cuốn trôi.”

Người báo tin chợt ngừng, thấp giọng: “Trong quân có lời đồn…”

“Đồn gì?”

“Rằng bệ hạ cướp phu nhân cảu tướng quân, tướng quân phẫn uất mà tìm cái chết.”

Bộp.

Bút lông trong tay ta rơi xuống giấy, tâm thần trống rỗng.

Kỷ Thừa sao có thể vì ta mà đoạn tuyệt sinh mệnh? Đoạn tình xưa vốn đã cạn…

Tạ Dực khẽ liếc ta: “Không có căn cứ.”

Song đêm ấy, bách quan quỳ đầy trước điện, căm phẫn dâng trào: “Cầu bệ hạ xử trảm yêu phi, để báo tấm lòng quân!”

Theo đó, nhiều tướng sĩ từ trận tiền trở về, khí thế bừng bừng. Họ dường như muốn nói: nếu ta không chết, việc này khó yên.

Từ đó thân phận của ta cũng lộ trước thiên hạ. Tố Ninh Hy cười điên cuồng, bị giam trong cung vẫn hét: “Vân Thường, chờ ngươi c.h.ế.t đi!”

Phó tướng của Kỷ Thừa quỳ trước điện, đầy nước mắt: “Tướng quân từng nhờ phu nhân báo tin đại phá giặc. Vậy mà yêu phi vì hận riêng, giam phu nhân trong cung, không một lời phân giải, khiến lòng quân căm hận chẳng nguôi!”

Ta ngồi trong điện, nghe tiếng khóc than chấn trời bên ngoài, toàn thân lạnh buốt.

Tạ Dực đi trước bàn đối sách.

Trước khi rời, hắn vuốt nhẹ mái tóc ta, bảo: “Đừng lo, việc này không liên quan nàng.”

Sao lại chẳng liên quan? Ta đã không muốn trốn chạy nữa.

Chiến thắng này, mấy chục năm sau, Trung Nguyên tất nghiền nát phương Bắc. Đại thù sẽ báo.

Ngoài cửa, tiếng canh đã đ.á.n.h ba hồi.

Bỗng từ xà nhà có kẻ hạ xuống. Ta còn chưa kịp thốt lời thì miệng đã bị bịt.

“Là ta.”

Thanh âm kia khiến ta khựng lại, sững sờ nhìn hắn hạ mặt nạ. Là Kỷ Thừa.

Hắn vẫn nguyên vẹn, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, chẳng giống kẻ đã tử vong.

“Ta đến đón nàng đi.”

Hắn rút trâm trong tóc phát tín hiệu, kéo ta đứng lên.

Phía sau có kẻ nói: “Tướng quân, công chúa đã được cứu ra an toàn.”

“Ừ, rút lui.”

Trong lòng ta dâng linh cảm bất tường: “Kỷ Thừa! Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trái tim ta hướng về chàng
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...