Để chắc chắn con trai có thể đỗ vào đại học tốt, tôi bỏ tiền thuê gia sư giỏi nhất dạy cho Hạo Hạo.
Sau ba năm cấp ba nỗ lực, Hạo Hạo không phụ kỳ vọng, giành hạng nhất toàn tỉnh, trở thành thủ khoa.
Tin Hạo Hạo là thủ khoa tỉnh nhanh chóng lan truyền.
Lãnh đạo nhà trường và sở giáo dục đều đến nhà tôi thăm hỏi.
Nhà tôi nhất thời tấp nập người ra kẻ vào, tôi cũng không giấu giếm gì, về quê tổ chức tiệc mừng lớn cho Hạo Hạo với 188 bàn tiệc.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
4
Hà Hoa và Lương Thu Nguyệt xuất hiện tại buổi tiệc mừng thi đại học đúng như kiếp trước.
Dù hai người trông già đi rất nhiều so với mười tám năm trước.
Nhưng người dân trong làng quen thuộc với họ vẫn nhanh chóng nhận ra.
Người đã c.h.ế.t mười tám năm đột nhiên xuất hiện sống sờ sờ khiến ai cũng kinh ngạc.
Đặc biệt là mẹ chồng tôi, Triệu Kim Hoa, hốt hoảng chạy về phía Hà Hoa.
“A Hoa, là con thật sao? Con quay về rồi! Đồ không có lương tâm, cuối cùng cũng chịu quay lại rồi! Làm mẹ lo c.h.ế.t đi được!”
“Mẹ, con vẫn khỏe mạnh đây mà? Mẹ lo cái gì? Đừng khóc, hôm nay là ngày vui lớn, không được khóc.” Hà Hoa mặt mày tươi cười, đưa tay đỡ Triệu Kim Hoa.
“Con trai tôi giờ đã trở thành thủ khoa tỉnh, tôi làm cha, đương nhiên phải tự mình đến xem một chút.”
Anh ta cố ý nói lớn để cả làng nghe thấy lời hắn.
Sau khi Hà Hoa nói xong câu đó, sắc mặt Triệu Kim Hoa có chút khó coi.
Hà Hoa không chú ý đến biểu cảm của bà, một tay đỡ Triệu Kim Hoa, tay còn lại kéo Lương Thu Nguyệt đang đứng phía sau lên phía trước.
Anh ta nôn nóng hỏi: “Con trai đâu? Con trai thủ khoa tỉnh của tôi đâu rồi?”
Lúc này Hạo Hạo đang trò chuyện với lãnh đạo nhà trường và thầy cô, cũng đã thấy động tĩnh bên này.
Cậu đứng dậy bước tới, vừa thấy Hạo Hạo đi đến, Hà Hoa kéo Lương Thu Nguyệt vội vàng chạy lại.
“Con trai, ba là ba của con đây!”
Lương Thu Nguyệt cũng vươn tay ra định nắm lấy tay Hạo Hạo, vội vàng tự giới thiệu: “Mẹ là mẹ ruột của con!”
Hạo Hạo hất tay cả hai ra ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trao-qua-trao-lai/3.html.]
Cậu bước nhanh về phía tôi: “Mẹ, chuyện này là sao vậy? Hai người này có bị điên không?”
Nghe Hạo Hạo mắng mình bị điên, Hà Hoa tức giận: “Con là con trai của ba, sao lại chửi ba như vậy?”
Lương Thu Nguyệt cũng vội vàng tiếp lời: “Đúng đó Hạo Hạo, chúng ta mới là cha mẹ ruột của con mà.”
“Các người nói nhảm! Cha mẹ ruột của tôi là Hà Quân và Ngô Ngọc Lan.” Hạo Hạo phản bác. “Mẹ, hai người điên này từ đâu tới vậy? Mau bảo người đuổi họ đi!”
Thấy Hạo Hạo không có ý nhận mình, Hà Hoa và Lương Thu Nguyệt bắt đầu cuống lên.
“Hạo Hạo, con thật sự là con của chúng ta. Ngô Ngọc Lan chỉ là mẹ nuôi của con thôi. Con tin chúng ta đi được không?”
“Không được! Tôi không quen các người, mau cút khỏi đây! Nếu không tôi sẽ báo công an đấy!”
Hạo Hạo chán ghét lùi lại, quát lớn vào mặt hai người đang cố nhận con.
Tôi lạnh lùng đứng nhìn, khoanh tay không nói một lời.
Thấy Hạo Hạo nhất quyết không nhận mình, dân làng xung quanh cũng bắt đầu nhìn hai người họ như nhìn kẻ điên.
Hà Hoa và Lương Thu Nguyệt bị xấu hổ hóa giận, Hà Hoa dứt khoát lật bài ngửa:
“Con là con ruột của ba và Lương Thu Nguyệt!”
“Không thể nào!” Hạo Hạo không thể tin nổi, quay sang nhìn tôi: “Mẹ, họ nói thật sao? Mẹ nói gì đi chứ?”
Tôi đưa tay xoa đầu Hạo Hạo, trả lời chắc như đinh đóng cột: “Họ nói dối. Con là con của mẹ và ba con, thật trăm phần trăm!”
5
Thấy tôi khẳng định, Hạo Hạo thở phào nhẹ nhõm, còn Hà Hoa và Lương Thu Nguyệt thì bắt đầu sốt ruột.
Hà Hoa chỉ tay vào tôi, hét lớn: “Ngô Ngọc Lan, cô đừng có nói bậy! Tôi nói cho cô biết, Hạo Hạo là con ruột của tôi và Thu Nguyệt!”
Tôi bật cười khinh miệt: “Vậy sao? Anh nói là thật thì nó thành thật à? Có chuyện dễ ăn vậy sao?”
“Đúng là sự thật! Nói thật cho cô biết, lúc cô sinh con, Thu Nguyệt cũng sinh. Tôi đã lén đổi hai đứa nhỏ, nên Hạo Hạo chính là con của tôi và Thu Nguyệt.”
Vừa dứt lời, dân làng vây quanh đều xôn xao cả lên.
Tôi nhìn chằm chằm Hà Hoa, từng chữ từng chữ hỏi: “Anh nói anh tráo con tôi, vậy đứa con thật của tôi đâu rồi?”
Hà Hoa lảng tránh ánh mắt tôi, lắp bắp: “Đứa đó... tôi bế đi rồi bỏ bên vệ đường... chắc... chắc c.h.ế.t cóng rồi...”
--------------------------------------------------