Điều khiến tôi vô cùng hài lòng chính là, con trai tôi – Hạo Hạo – từ đầu đến cuối đều không có ý nhận lại hai kẻ cầm thú kia.
Gốc đã thối thì làm sao ra quả ngọt.
Kiếp trước, Hà Đại Sơn là con ruột của Hà Hoa, không hề thừa hưởng chút nhân hậu nào từ tôi, mà thừa hưởng trọn vẹn sự tàn nhẫn, vô tình và vô liêm sỉ từ hắn.
Còn Hạo Hạo của tôi, mang dòng m.á.u của tôi và người cha thật sự – Hà Quân – dĩ nhiên không thể nào giống con sói mắt trắng kia.
Cái gọi là huyết mạch tương thông, chính là điều tôi đang thấy trước mắt.
Tôi ngập tràn cảm xúc, nắm tay Hạo Hạo, mỉm cười nhìn Hà Hoa:
“Hà Hoa, anh thật nghĩ Hạo Hạo là con của anh và Lương Thu Nguyệt sao? Hai kẻ tiện nhân các người soi gương đi, xem có điểm nào giống con tôi không?”
Nghe vậy, Hà Hoa và Lương Thu Nguyệt đồng loạt nhìn sang Hạo Hạo.
Quả thật, các đường nét trên khuôn mặt Hạo Hạo không hề có chút gì giống họ.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Hai người liếc nhau rồi Hà Hoa cứng miệng nói:
“Chính tay tôi tráo con, tôi nhớ rất rõ! Hạo Hạo là con tôi và Thu Nguyệt! Tuy nó không giống lắm, nhưng tôi chắc chắn đó là con tôi! Ngô Ngọc Lan, cô nhận sự thật đi! Con cô đã c.h.ế.t cóng rồi!”
Anh ta vừa hét vừa định xông đến kéo Hạo Hạo khỏi tay tôi.
Nhưng lần này, chưa kịp chạm vào, Hà Quân đã ra tay trước, đẩy anh ta ngã xuống.
Anh lạnh lùng nhìn Hà Hoa: “Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bậy. Ai nói Hạo Hạo là con anh? Tôi nói cho anh biết, Hạo Hạo là con trai tôi và Ngọc Lan!”
“Cái... cái gì? Cậu nói cái gì?” Hà Hoa trợn mắt nhìn Hà Quân.
9
Triệu Kim Hoa – từ đầu vẫn im lặng – lúc này cũng lên tiếng:
“A Hoa, con về là mẹ mừng rồi, nhưng chuyện của Hạo Hạo con nhầm rồi, nó không phải con của con, mà là con ruột của Tiểu Quân và Ngọc Lan.”
“Sao có thể được? Mẹ, mẹ lú lẫn rồi sao? Người phụ nữ này...”
Hà Hoa chỉ tay vào tôi: “Ngô Ngọc Lan rõ ràng năm đó là người sinh con, chính tay con đã tráo con, Hạo Hạo là con của con và Thu Nguyệt!”
“Hạo Hạo không phải con con! Không phải con con! Nó là con ruột của A Quân và Ngọc Lan, con tin mẹ đi, mẹ không thể nhầm được! Đừng làm ầm nữa, con theo mẹ về nhà đi, chúng ta về rồi từ từ nói!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trao-qua-trao-lai/6.html.]
Triệu Kim Hoa sắc mặt rất khó coi, túm lấy Hà Hoa, không ngừng lặp lại câu đó.
Nhưng Hà Hoa làm sao tin được? Chính tay anh ta tráo con cơ mà!
Anh ta ngơ ngác nhìn tôi và Hà Quân. Hà Quân mặc quân phục, khí chất nghiêm nghị.
Còn tôi thì ăn mặc chỉnh tề, da dẻ trắng trẻo, khí chất nổi bật, hoàn toàn không giống phụ nữ gần bốn mươi.
Tôi và Hà Quân đứng cạnh nhau, trông vô cùng xứng đôi.
Hà Hoa dụi mắt mấy lần, lại nhìn tôi, rồi nhìn sang Lương Thu Nguyệt đang đứng cạnh anh ta.
Rõ ràng khi hắn bỏ trốn cùng Lương Thu Nguyệt, cô ta còn trẻ trung xinh đẹp, sao giờ đứng cạnh tôi lại già như bà cô?
Năm đó anh ta bị sắc đẹp của Lương Thu Nguyệt làm mờ mắt, đ.â.m đầu bỏ trốn cùng cô ta.
Giờ thấy nhan sắc Lương Thu Nguyệt tàn tạ thảm hại, so với tôi đúng là một trời một vực.
Khoảng cách ấy khiến Hà Hoa như sụp đổ.
Đặc biệt là khi thấy tôi được Hà Quân ôm chặt vào lòng, như một cách che chở, tâm lý anh ta hoàn toàn vỡ vụn.
Anh ta gào lên giận dữ: “Tiểu Quân! Có phải mày bị Ngô Ngọc Lan quyến rũ rồi không? Có phải cô ta dùng sắc đẹp mê hoặc mày?”
“Câm miệng! Mày nói bậy bạ cái gì thế? Ngọc Lan và Tiểu Quân là vợ chồng hợp pháp được pháp luật công nhận!”
Triệu Kim Hoa nói xong liền kéo Hà Hoa đi, nhưng anh ta không chịu.
“Tôi nhất định phải làm rõ! Chẳng phải trước kia cô ấy cưới tôi sao? Sao lại có con với Tiểu Quân? Nếu Hạo Hạo là con họ, vậy đứa tôi tráo đi giờ ở đâu?”
Cuối cùng thì cũng nói ra điều quan trọng nhất.
Tôi mỉm cười nhìn Triệu Kim Hoa: “Mẹ à, Hà Hoa muốn biết đứa con của anh ta và Lương Thu Nguyệt hiện giờ ra sao, mẹ phiền nói cho anh ta một tiếng, để anh khỏi phải bận lòng mãi.”
Triệu Kim Hoa ấp úng không nói, thấy vậy tôi cười lạnh một tiếng.
Tôi bỗng cao giọng: “Đại Sơn, cha mẹ ruột của con đến tìm con rồi, con còn không mau ra đây!”
Lời tôi vừa dứt, một người đàn ông nước miếng chảy đầy miệng, mắt lệch, mặt đầy sẹo và dơ bẩn, từ từ lộ diện trước mặt Hà Hoa và Lương Thu Nguyệt.
--------------------------------------------------