– Tôi là Hà Nguy, Hà gồm bộ “nhân” và “khả”, Nguy trong “nguy cơ”.
Năm nay 32 tuổi, làm nhân viên báo quan bộ phận Xuất nhập khẩu của một công ty thương mại.
– Đợi mấy ngày nữa dẫn con đi gặp một người, chắc chắn con sẽ thích anh ấy.
Cũng không loại trừ khả năng Hà Nguy bị “ảo giác”, vô số đả kích khiến anh cũng dần nghi ngờ tính chân thực trong ký ức của mình, phải chăng anh thật sự cần hẹn gặp một vị bác sĩ tâm lý nào đó.
Hà Nguy bước từng bước đến gần nó, chợt tiếng thùng rác ở cầu thang thoát hiểm vang lên, anh vô thức quay đầu, không nhìn thấy gì hết, vừa quay đầu lại chú mèo đã biến mất.
Trình Trạch Sinh gật đầu, cầm lấy danh thiếp, nhìn theo Hà Nguy lên xe taxi, còn vẫy tay với hắn, vẻ mặt vẫn hiền hòa như vậy.Nhưng nó không cử động mà chỉ ngồi yên tại chỗ, nhìn Hà Nguy bằng ánh mắt tò mò.Mặc dù là Trình Trạch Sinh của hai thế giới khác nhau, nhưng biểu hiện tồi tệ ở phương diện nấu ăn thì lại vô cùng giống.Không biết có phải Hà Nguy đã nghe thấy tiếng gọi của hắn hay không, anh đẩy Liên Cảnh Uyên ra, nói với anh ta trước giờ hai người chỉ là bạn bình thường, nếu thực sự xảy ra hiểu lầm nào đó cũng chỉ do Liên Cảnh Uyên tự nghĩ nhiều.(Chữ Hà 何 gồm bộ nhân đứng 亻và bộ khả 可)
Trình Trạch Sinh trả lời: “Không cần, tôi có người nuôi mèo chung rồi.”
– Nhà anh ở đâu?
Đêm khuya tĩnh lặng, Trình Trạch Sinh bước vào cảnh mơ miên man và xa xăm ấy.
Lần này anh tới gần hơn, người đàn ông quay đầu, sương mù đen trên gương mặt đã biến mất, diện mạo y hệt với Hà Nguy hắn vừa gặp tối nay.
Nhưng ánh mắt lại mang vẻ sắc bén và mạnh mẽ trời sinh, chỉ nhìn vào ánh mắt đó thôi cũng đủ để nhận ra rằng anh và Hà Nguy trong hiện thực là hai người hoàn toàn khác biệt.
– Nhà anh ở đâu?
– Đây là khúc gì? Trình Trạch Sinh chợt xuất hiện, tay cầm một cái đĩa đặt những miếng táo đã bổ.
– Buông vung nồi xuống, cá này định làm món gì?
Hà Nguy nói ra địa chỉ của một khu nhà cũ, dè dặt nhìn Trình Trạch Sinh:
– Lần sau đến quán bar uống rượu có thể giảm giá không?