Là người vừa mới gọi tên hắn sao?
m thanh kia thực sự rất quen tai, chắc chắn hắn đã từng nghe thấy ở đâu rồi, Trình Trạch Sinh bóp trán, cái tên của người kia quanh quẩn bên môi như muốn bật ra, nhưng đúng vào thời khắc quan trọng đại não lại lập tức khóa chặt, khiến hắn đau đầu.
Nhạc Chính Khải và Hướng Dương về rồi, Trình Trạch Sinh ngó Stephen đăm đăm:
– Tối qua con đi đâu? Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống cự sẽ bị nghiêm trị.
Stephen liếm móng vuốt, dường như rất hài lòng với người chăm sóc mình, chẳng hối hận khi mình đã lẻn ra ngoài chơi.
Trình Trạch Sinh bất đắc dĩ, búng trán của nó coi như cảnh cáo.
***
Trong bóng đêm dày đặc, Trình Trạch Sinh mặc áo gió, bên trong là một chiếc sơ mi màu lam nhạt, đứng trước căn biệt thự đổ nát vừa trống trải vừa âm u.
Đây là đâu?
Hắn đi xung quanh quan sát, chiếc sofa cũ kỹ, cửa sổ sát đất mang theo vết rạn, mặt đất phủ cả lớp bụi dày, tất cả đều chứng minh căn phòng này đã lâu không có hơi người.
Cho tới khi hắn nhìn thấy một bức tượng điêu khắc quen mắt trong căn phòng.
Trình Trạch Sinh ngạc nhiên trợn tròn mắt, cuối cùng mới biết đây là đâu.
Hắn đi xung quanh quan sát, chiếc sofa cũ kỹ, cửa sổ sát đất mang theo vết rạn, mặt đất phủ cả lớp bụi dày, tất cả đều chứng minh căn phòng này đã lâu không có hơi người.
Cho tới khi hắn nhìn thấy một bức tượng điêu khắc quen mắt trong căn phòng.
Trình Trạch Sinh ngạc nhiên trợn tròn mắt, cuối cùng mới biết đây là đâu.
Sau khi tới cửa hàng thú cưng cắt móng và tỉa lông chân, Hà Nguy bế Stephen về nhà.
Anh chợt nghĩ tới chuyện tới chỗ quản lý hỏi thử, nhưng phòng 403 lại là phòng trống chưa có người ở.
Đây chính là căn dinh thự cũ trên núi.
Nơi hắn đã chết, cũng là nơi khởi điểm của giấc mộng dài, Hà Nguy đang nghẹn ngào quỳ bên cạnh thi thể hắn.
– Trình Trạch Sinh!
Vách tường vừa mới sơn chưa bao lâu chợt xuất hiện một vết nứt.
Trình Trạch Sinh quay đầu, cửa sổ sát đất phản chiếu rõ nét hình bóng của Hà Nguy.
– Trình Trạch Sinh!
– Nó giống như người nhà của tôi, ông không hiểu được đâu.
– Trình Trạch Sinh hạ giọng – Huống hồ… tôi còn nuôi nó vì một người rất quan trọng, ý nghĩa của nó rất đặc biệt.
Hà Nguy mỉm cười dịu dàng, vẫy tay với hắn.
Trình Trạch Sinh cất bước đi tới, căng thẳng nuốt nước bọt, khẽ khàng vươn tay ra chạm vào cửa kính.
“Rắc” một tiếng, cửa kính trước mắt vỡ thành bột vụn.
Gương mặt tươi cười của Hà Nguy cũng biến mất.
“Meo… meo…” Tiếng kêu của Stephen mềm mại động lòng người, chẳng khác nào một đòn sát thủ chí mạng, trái tim Hà Nguy mềm nhũn ra, phải hiếm lắm anh mới phá vỡ cuộc sống tự kiềm chế bản thân chặt chẽ để ngồi trên giường chơi với mèo một tiếng đồng hồ.
Trình Trạch Sinh giật mình, bật dậy khỏi giường, há miệng thở hồng hộc.
Cuối cùng thì cũng nhớ ra rồi, tiếng gọi ban sáng là của Hà Nguy trong mơ..