Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRÌ QUY

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Tạ Trì Quy trước kia không gọi là Tạ Trì Quy.

Trước kia, hắn tên là Tạ Trì, “Trì” trong “một ao xuân thủy”.

Mười hai năm về trước, Tạ Trì là công t.ử phong lưu nổi danh nhất kinh thành.

Năm ấy, Tạ lão hầu gia đã ngoài bốn mươi, lại có thêm một tiểu nhi t.ử là Tạ Trì.

Lúc bấy giờ, Tạ đại công t.ử chững chạc ổn trọng, sớm được định sẵn sẽ kế thừa tước vị hầu, nhị công t.ử ôn nhuận đoan chính, tam công t.ử lễ nghĩa thủ tiết.

Ba huynh đệ đều tinh thông binh pháp, giỏi võ nghệ, ai nấy đều là rường cột quốc gia.

Lão hầu gia tung hoành sa trường nửa đời, ôm đứa con út trong lòng, lại nhìn ba đứa con tài mạo song toàn trước mặt, vuốt râu cười mãn nguyện, chỉ cảm thấy đời người đến đây là đủ, phu phục hà cầu.

Cũng bởi vì sự thỏa mãn ấy, nên khi dạy dỗ đứa con út Tạ Trì, lão hầu gia liền buông lỏng.

Đợi đến lúc lão tỉnh ngộ, phát hiện tiểu t.ử này suốt ngày hoặc trèo cây lấy trứng chim, hoặc xuống sông bắt cá tôm, hoặc lén đến Di Hồng viện nghe hát, lên họa phường ngắm hoa khôi, thì mọi chuyện đã muộn.

Tạ Trì là kẻ nhớ ăn không nhớ đòn, dù có bị đ.á.n.h gãy mấy roi mây, chỉ cần vết thương vừa khỏi, kéo quần lên là lại trèo tường ra ngoài bắt dế, khiến lão gia tức đến run người.

Cuối cùng, chẳng còn cách nào, lão hầu gia nghiến răng, xách đứa con mới mười bốn tuổi lên chiến trường.

Ban đầu, lão chỉ muốn để Tạ Trì mở mắt ra xem thế nào là cát vàng thổi tù và, thế nào là khói sói mười dặm, để chiến trường mài giũa cho hắn đôi phần cốt khí.

Không ngờ một chuyến đi ấy, cả Tạ gia cùng ba vạn binh sĩ trấn thủ Bắc Cương, chỉ còn mình Tạ Trì sống sót trở về.

Hắn được tam ca, người đã gãy một cánh tay, dùng thân đè lên, mới tránh khỏi trận mưa tên dày đặc.

Máu nóng của tam ca thấm qua giáp trụ, chảy dọc theo cổ hắn, vừa nóng vừa dính, khiến Tạ Trì run rẩy nôn khan.

Gió tuyết nổi lên, hắn cõng t.h.i t.h.ể đã lạnh cứng của tam ca, lê từng bước qua từng lớp xác người, loạng choạng bước ra ngoài, cuối cùng kiệt sức, được một thợ săn đi ngang qua cứu về.

An táng xong tam ca, Tạ Trì từ biệt ân nhân, một mình hướng về kinh thành.

Nhưng chưa kịp thấy bóng tường thành, tin dữ đã lan khắp thiên hạ…

Tạ hầu sợ chiến thông địch, bỏ trốn không kháng cự, khiến ba vạn đại quân toàn quân bị diệt, tội ác tày trời, liên lụy đến chín tộc.

Hôm ấy, cả người Tạ Trì mơ hồ choáng váng, cơn phẫn nộ dâng đến tận trời, thiêu đốt hắn như sắt nung đỏ, mà nỗi oan không chỗ kêu lại như lớp bông đen dày trùm lên ngọn sắt đó.

Đến khi hoàn hồn, hắn đã cùng đám dân chạy loạn đi rất xa về phương Nam.

Từ đó, Tạ Trì đổi tên thành Thẩm Trì Quy.

Hắn mất mười hai năm bố trí và mưu tính, lần lượt lôi ra từng kẻ đã vu cáo Tạ gia năm xưa, đại hoàng tử, Cao thừa tướng, hoàng hậu, nội gián Lưu Bất Bình, thống lĩnh Cẩm y vệ Hầu Cấm, từng người, từng người đều phải đền tội.

Hắn lại nâng đỡ người bạn thuở thiếu thời, lục hoàng tử, lên ngôi.

Ngày Tạ gia được rửa oan, Thẩm Trì Quy nhận lại họ gốc “Tạ”.

Nhưng hắn không lấy lại cái tên “Tạ Trì”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tri-quy-anso/1.html.]

Khi ấy, lục hoàng t.ử chưa đăng cơ, từng hỏi hắn vì sao không đổi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tạ Trì Quy chỉ lắc đầu, nói rằng: Tạ Trì vốn đã c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t mười hai năm trước, c.h.ế.t trên gò đất nhỏ ấy, cùng tam ca, phụ huynh, và ba vạn tướng sĩ, c.h.ế.t chung một chỗ.

Chứ không phải một mình hèn hạ sống sót.

Sau khi lục hoàng t.ử đăng cơ, Tạ Trì Quy được phong làm Thượng tướng quân.

Nhưng có đôi khi, con người sống, chỉ vì một hơi thở ấy.

Tạ gia được giải oan, ba vạn oan hồn Bắc Cương rửa sạch tiếng nhơ, đại thù đã báo, Tạ Trì Quy đứng trước mộ của đại hoàng tử, Cao thừa tướng và những kẻ khác, chẳng vui cũng chẳng buồn.

Duyên nợ cùng trần thế, cát bụi về với cát bụi, đến đây, coi như tất cả đều chấm dứt.

Năm ấy, Tạ Trì Quy hai mươi sáu tuổi, tóc đã bạc quá nửa.

2

Nếu nói rằng Tạ Trì Quy còn điều gì chưa dứt khỏi trần duyên, thì bạn chơi thuở nhỏ của hắn, tân đế tính là một.

Nhưng rốt cuộc y làm vua, hắn làm thần, quân thần là quân thần, vốn phải có ranh giới.

Hắn chỉ cần đứng từ xa, nhìn y ngự trị thiên hạ là đủ.

Người khác mà hắn còn vương vấn, tên là Giang Lê Tuyết, thanh mai của hắn.

Từ khi còn nhỏ, hắn đã mơ hồ cảm nhận được rằng, có lẽ sau này hắn sẽ cưới Giang Lê Tuyết.

Hai nhà môn đăng hộ đối, mẫu thân hắn và mẫu thân nàng ấy lại thân thiết vô cùng.

Giang Lê Tuyết là kiểu tiểu thư khuê các chuẩn mực, còn hắn thì ham chơi, bất kể y phục quý giá thế nào, mặc lên người chưa qua hai canh giờ là chẳng còn nhận ra hình dạng ban đầu nữa, hoặc là lăn lộn trong bùn, hoặc là bị cành cây trên mái hiên móc rách ống tay áo.

Thế nhưng Giang Lê Tuyết lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm, dịu dàng hiền hòa.

Hắn tung hoành bên ngoài, mà nàng ấy luôn có thể tìm thấy hắn.

“Nhà ta nấu canh sen, A Trì, ngươi qua uống đi.”

Về sau, câu nói đó dần biến thành:

“A Trì, ta nấu canh sen, ngươi qua uống đi.”

Họ có một khởi đầu tốt đẹp, nhưng không có một kết cục tốt lành.

Núi thây, biển máu, xương nát đầy đất, mãi mãi giữ thiếu niên ấy lại ở tuổi mười bốn.

Năm thứ sáu sau khi “Tạ Trì Quy c.h.ế.t”, Giang Lê Tuyết xuất giá.

Năm ấy nàng ấy mười chín tuổi, thật sự không thể chờ thêm được nữa.

Ngày Giang Lê Tuyết xuất giá, Tạ Trì Quy, người đã ẩn danh suốt sáu năm, sống nơi phương Nam, lần đầu tiên vào kinh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRÌ QUY
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...