Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Triều Ngọc

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Còn nói nữa!!"

Ta hung dữ lườm chàng: "Chàng không cần mạng nữa rồi đúng không?"

"Ta sai rồi, Triều Triều."

Trái lại Tạ Sơn Ngọc nhận lỗi rất nhanh chóng.

Chàng vùi mặt vào hõm vai ta, hơi thở phả ra nóng hổi khiến ta thấy ngứa ngáy.

Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập từ xa lại gần.

Ta vội vàng đứng dậy đi ra cửa.

Ánh hoàng hôn buông xuống, có người mình đầy bụi bặm, xoay người xuống ngựa đứng trước mặt ta.

"Phương Cảnh Hằng!"

Ta gần như muốn nhảy dựng lên: "Huynh về rồi đấy à!"

Huynh ấy gầy đi trông thấy, đường nét khuôn mặt trở nên sắc sảo hơn, trong ánh mắt nhìn ta dường như có thêm điều gì đó.

"Triều Triều."

Cổ họng Phương Cảnh Hằng khẽ động, giọng nói khô khốc:

"Ngày ấy giữa trận tuyến của quân địch, hàng loạt mũi tên hướng về phía ta, nhưng trong lòng ta lại chỉ nghĩ đến nàng, khi ấy ta mới biết tâm ý mình dành cho nàng—"

Ta không mảy may quan tâm huynh ấy nói gì, chỉ thò đầu vào trong cửa gọi Tạ Sơn Ngọc ra.

Sau đó kéo tay áo chàng, hớn hở giới thiệu với Phương Cảnh Hằng:

"Đây là vị phu quân mà huynh đã chọn cho ta lúc trước, chàng ấy tốt lắm, đối với ta cũng rất dịu dàng."

Tạ Sơn Ngọc khẽ nhướng mày: "Phương thế tử, đã lâu không gặp."

Phương Cảnh Hằng sững sờ tại chỗ, sắc mặt đột nhiên trắng bệch:

"Rõ ràng là một tên hành khất, sao có thể là... Thái t.ử điện hạ?!"

11

Trời đất ơi, Phương Cảnh Hằng cũng phát điên rồi sao?

"Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bừa—ưm!"

Ta lại định xông lên bịt miệng huynh ấy.

Kết quả lại bị Tạ Sơn Ngọc tóm cổ áo, lôi ngược vào lòng chàng.

Quay đầu lại liền thấy chàng vẻ mặt yếu ớt: "Nương tử, vết thương của ta lại đau rồi."

Sao đã qua nửa năm rồi mà vẫn còn đau nhỉ!

Ta cuống cuồng đi sờ vết thương của chàng, Tạ Sơn Ngọc rất nghe lời, kéo cổ áo ra cho tay ta thò vào trong.

Ta chạm nhẹ vào bả vai chàng, làn da mịn màng mà nóng rẫy.

"Ngay cả sẹo cũng không để lại, sao vẫn còn đau nhỉ... Chẳng lẽ là nội thương?"

Ta lại nhìn sang Phương Cảnh Hằng, định nhờ huynh ấy đi tìm giúp một thầy thuốc.

Nhưng lại phát hiện sắc mặt huynh ấy tái mét, ánh mắt chằm chằm nhìn vào bàn tay ta đang kiểm tra vết thương cho Tạ Sơn Ngọc.

Ta hơi lạ lùng: "Huynh làm sao thế?"

Phương Cảnh Hằng còn chưa kịp mở lời, Tạ Sơn Ngọc đứng bên cạnh đã lên tiếng trước.

"Sao Phương thế t.ử nhận ra Cô rồi mà còn đứng ngây ra đó, chẳng lẽ ở biên ải lâu quá nên ngay cả lễ tiết của phận làm thần t.ử cũng quên sạch rồi?"

Phương Cảnh Hằng hít một hơi thật sâu, quỳ sụp xuống.

"Thần, tham kiến Thái t.ử điện hạ."

Hả?

Ta đứng ngây ra tại chỗ, nhìn Phương Cảnh Hằng đang quỳ trên đất, rồi lại nhìn sang Tạ Sơn Ngọc.

Khóe môi chàng nhếch lên một nụ cười đẹp đẽ: "Cũng đừng quên tham kiến cả Thái t.ử phi nữa."

"..."

Phương Cảnh Hằng không nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trieu-ngoc-gday/chuong-5.html.]

Ta là người lên tiếng trước.

Ta run rẩy mở miệng: "Thái t.ử phi gì cơ?"

"Tạ Sơn Ngọc, chàng thật sự là Thái tử... thật sao?"

12

Theo những lời đồn đại mà ta nghe được ở kinh thành.

M ẫu thân thái t.ử mất sớm, bản thân ngài ấy từ năm mười một tuổi đã ra chiến trường, cho nên tính tình bạo ngược, g.i.ế.c người như ngóe.

Nghe nói có cung nhân chỉ vì dâng trà hơi nguội một chút mà bị ngài ấy đ.á.n.h gãy hai chân ngay tại chỗ.

Ta nuốt nước bọt, theo bản năng thấy sợ hãi.

Nhưng quay đầu lại nhìn gương mặt xinh đẹp của Tạ Sơn Ngọc, ta lại thấy.

Liệu trong chuyện này có ẩn tình gì chăng?

"Phương thế t.ử không cần đa lễ."

Tạ Sơn Ngọc nói: "Ngươi đại thắng trở về, trước hai ngày đã tới đây, chắc hẳn là thúc ngựa đi gấp về trước một bước, chi bằng hộ tống Cô về kinh luôn đi."

"Vừa vặn đêm nay có cung yến, phụ hoàng còn muốn luận công ban thưởng cho ngươi."

Phương Cảnh Hằng đứng dậy, thậm chí còn hơi lảo đảo.

Huynh ấy nói: "Điện hạ quả là cao tay, dù không ở kinh thành nhưng vẫn nắm rõ tình hình biên ải như lòng bàn tay."

Tạ Sơn Ngọc hờ hững nói: "Ngươi nên biết rằng, đạo quân mà ngươi thống lĩnh vốn là do chính tay Cô rèn dũa ra."

Trong lúc nói chuyện, Tạ Sơn Ngọc đảo mắt nhìn đi chỗ khác.

Ta cũng nhìn theo, lúc này mới thấy một chiếc xe ngựa đang đi tới rồi dừng ngay trước cửa nhà mình.

Người đ.á.n.h xe chính là Huyền Chu.

"Điện hạ, thuộc hạ đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi."

Tạ Sơn Ngọc ở dưới lớp tay áo rộng khẽ nắm lấy tay ta, thấp giọng nói: "Triều Triều, lên xe thôi."

"Ta đưa nàng về kinh."

Chàng trông có vẻ rất ung dung, nhưng bàn tay đang nắm lấy tay ta lại siết rất chặt, giống như sợ ta sẽ chạy mất vậy.

Thật ra đây là lần đầu tiên ta được ngồi xe ngựa, không gian bên trong thật rộng lớn.

Trên sàn trải t.h.ả.m dày và êm ái, lư hương bằng vàng ròng tỏa khói nghi ngút, trên bàn bày một chiếc đèn lưu ly xinh đẹp.

Ta ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ, ngửi thấy một mùi hương cam quýt thanh ngọt.

Quay đầu lại mới phát hiện, Tạ Sơn Ngọc đang bóc quýt cho ta.

"Tạ Sơn Ngọc, chàng thật sự là Thái t.ử sao?"

Chàng khẽ gật đầu, đút một múi quýt vào miệng ta: "Triều Triều, ta không cố ý giấu nàng đâu..."

"Vậy chuyện chàng nói chàng và Huyền Chu đều là nam sủng bước ra từ Nam Phong quán là lừa ta đúng không?"

Sắc mặt Tạ Sơn Ngọc trắng nhợt đi.

"Triều Triều, ta..."

"Tốt quá rồi."

Ta rất vui vẻ nói: "Thì ra trước đây chàng không phải chịu nhiều khổ cực như vậy! Cả Huyền Chu cũng thế, các người đều được bình an lớn lên."

"Như vậy thật là tốt quá!"

Tạ Sơn Ngọc ngẩn ngơ nhìn ta, đôi môi khẽ run rẩy.

Ta phát hiện vành mắt chàng thế mà lại đỏ lên.

Ta không nén nổi chút hoảng loạn: "Sao chàng lại khóc? À đúng rồi, chàng còn đang mang nội thương, có phải ta lại đè làm chàng đau rồi không, để ta bảo Phương Cảnh Hằng đi tìm thầy t.h.u.ố.c cho chàng..."

Nói đoạn ta nhích vài bước về phía cửa, đang định đẩy cửa xe ngựa ra.

Ngang hông đột nhiên xuất hiện một luồng lực, kéo ta ngã nhào về phía sau.

"Tạ Sơn Ngọc—"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Triều Ngọc
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...