Chàng vẫn luôn mỉm cười.
Nhưng ta lại thấy lòng mình thật xót xa, cứ ngẩn ngơ nhìn chàng.
Tạ Sơn Ngọc nhìn sâu vào mắt ta.
Trong đôi mắt chàng dần nhuốm lên những sắc màu u tối, yết hầu khẽ trượt lên xuống hai vòng.
Chàng đột nhiên giơ tay lên, che kín đôi mắt ta.
"Triều Triều, đừng nhìn ta như vậy, ta sẽ không kìm lòng được mất."
Tầm nhìn trước mắt bỗng chốc bị ngăn lại, chỉ còn một màn đen kịt.
Ta chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ có thể cảm nhận được lòng bàn tay nóng rực của Tạ Sơn Ngọc.
Còn có cả hương vị điểm tâm ngọt ngào thoang thoảng nơi đầu mũi.
Đột nhiên, ta rất muốn hôn chàng.
18
Nhưng không thành công.
Vì Hoàng thượng sai người tới truyền chỉ, gọi Tạ Sơn Ngọc đi mất rồi.
Trước khi đi, chàng để Huyền Chu lại cho ta, bảo là để bảo vệ an toàn cho ta.
Nguy hiểm thì chẳng thấy tìm đến cửa.
Mà người tìm đến trước lại là Phương Cảnh Hằng.
Ta nghĩ đến vị nhị ca đáng ghét kia của Tạ Sơn Ngọc, nên cũng chẳng muốn buồn tiếp chuyện hắn.
Kết quả hắn lại chủ động gọi ta: "Triều Triều."
Ta chưa kịp trả lời, bên cạnh đã vang lên một giọng nữ quen thuộc: "Phương Cảnh Hằng! Ngươi lại đang làm cái gì thế?"
Ta quay đầu nhìn lại.
Đó chính là cô nương xinh đẹp từng cùng Phương Cảnh Hằng đến tìm ta dạo trước.
Nàng ta vẫn khoác trên mình chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, khi nhìn thấy ta liền lộ ra ánh mắt chán ghét.
"Đúng là ta đã nhìn lầm người, không ngờ một kẻ ngốc như ngươi cũng biết dùng đến những thủ đoạn hồ ly tinh này."
Ta đã nhận ra nàng ta không thích mình rồi.
Ngay lập tức ta phản bác: "Ta không phải kẻ ngốc."
"Đầu óc ngươi đã bị đá đập hỏng rồi, không phải kẻ ngốc thì là cái gì?"
Nàng ta khinh miệt nói: "Ngươi đã trèo cao lên được tới Thái t.ử điện hạ, tại sao còn xúi giục Phương Cảnh Hằng đòi hủy hôn với ta, chẳng lẽ ngươi muốn một lần gả cho cả hai người?"
"Ngươi không thực sự nghĩ rằng Phương Cảnh Hằng thích ngươi đấy chứ? Năm xưa chính hắn là người chủ động đề nghị để lão khất cái kia đi hù dọa ngươi..."
Sắc mặt Phương Cảnh Hằng sa sầm xuống, đột ngột quát lạnh: "Triệu Vân Bình!"
Cô nương tên Triệu Vân Bình kia càng hung dữ trợn mắt lườm lại: "Sao nào, ngươi đã dám làm thì còn sợ nàng ta biết à?"
"Nói rất đúng."
Tạ Sơn Ngọc đã trở về từ lúc nào không hay.
Chàng vừa rũ chiếc áo choàng ra quấn chặt lấy người ta, vừa khẽ dặn dò: "Gió lớn rồi, cẩn thận kẻo bị cảm lạnh."
Rồi chàng quay sang nói với Triệu Vân Bình: "Triệu cô nương cứ nói tiếp đi, lão khất cái gì cơ? Cô rất muốn biết đấy."
"Chính là Phương Cảnh Hằng đấy, dạo trước hắn đến cầu hôn, ta không đồng ý vì nghe nói hắn có một vị hôn thê ở dưới quê. Là hắn đã chủ động bảo đó là một con ngốc, không xứng với hắn, để chứng minh với ta, hắn còn bỏ tiền mua chuộc lão khất cái háo sắc ở ngôi miếu hoang ngoại thành, bảo lão đi hù dọa nàng ta một trận."
"Dám làm không dám nhận, Phương Cảnh Hằng, ta thật sự coi thường ngươi."
Triệu Vân Bình hất cằm lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trieu-ngoc-gday/chuong-8.html.]
"Không cần ngươi đến hủy hôn, ngày mai ta sẽ bảo cha ta xin chỉ thị của Bệ hạ để hủy bỏ hôn sự của chúng ta."
Nàng ta khép lại chiếc áo lông cáo trên người, lườm nguýt Phương Cảnh Hằng một cái rồi rời đi.
Ta dù có ngốc đến mấy thì lúc này cũng đã nghe ra có điều chẳng lành.
Ta chất vấn Phương Cảnh Hằng: "Tạ Sơn Ngọc căn bản không phải vị phu quân mà huynh sắp xếp cho ta, có đúng không?"
"Triều Triều, ta không phải..."
Hắn chưa nói dứt lời đã bị ta đ.ấ.m thẳng một phát vào mặt.
Những năm qua, ta đã quen làm công việc mộc.
Sức lực chẳng hề nhỏ chút nào.
Phương Cảnh Hằng không kịp đề phòng bị ta đ.á.n.h cho lùi lại hai bước, mất đà rồi ngã bệt xuống đất.
Hắn định đứng lên thì lại bị Tạ Sơn Ngọc đạp lên vai.
"Phương Cảnh Hằng."
Tạ Sơn Ngọc đứng trên cao nhìn xuống hắn.
"Bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu, cái ngôi vị Thế t.ử này của ngươi, đến lúc phải nhường ra rồi."
19
Trên đường trở về Đông Cung, ta vẫn luôn không thấy vui.
Tạ Sơn Ngọc vuốt ve gương mặt ta: "Đang thấy rất không vui đúng không? Ta sẽ giúp nàng báo thù."
"Ta không ngờ Phương Cảnh Hằng lại xấu xa đến vậy."
Ta tức giận nói: "Huynh ấy lừa ta, còn đứng cùng phe với vị Nhị hoàng t.ử đáng ghét kia nữa, ta sẽ không bao giờ coi huynh ấy là bạn nữa!"
"Thì ra trước đây Triều Triều chỉ coi hắn là bạn thôi sao?"
"Đúng thế!"
Ta nhăn mặt: "Vì ta rất ngốc, những đứa trẻ cùng tuổi trong thôn đều không muốn chơi cùng ta, chỉ có huynh ấy là bằng lòng nói chuyện với ta, nên ta vẫn luôn coi huynh ấy là người bạn tốt nhất."
Trong lúc nói chuyện, chúng ta đã trở về phòng.
Tạ Sơn Ngọc giúp ta cởi áo choàng, rồi lại giúp ta tháo búi tóc.
Những đầu ngón tay mát rượi của chàng lướt qua lướt lại bên tai ta, khiến ta thấy ngứa ngáy.
Dường như vẫn thấy chưa đủ, Tạ Sơn Ngọc cúi người ghé sát vào tai ta:
"Vậy Triều Triều đã từng nghĩ qua chưa, nếu dạo trước nàng không cứu hắn, nàng căn bản sẽ không bị thương, đám trẻ trong thôn cũng sẽ không bảo nàng ngốc — mọi sự bất hạnh của nàng đều do hắn mà ra, đó vốn dĩ là món nợ hắn phải trả cho nàng."
"Nhưng... nhưng Phương Cảnh Hằng nói, huynh ấy không hề cầu xin ta cứu huynh ấy, tất cả là do ta tự nguyện..."
"Vậy thì đem mạng ra mà trả, chờ đến khi không còn nợ nàng nữa mới có tư cách nói ra những lời như vậy."
Giọng chàng rất khẽ nhưng lại lọt vào tai ta vô cùng rõ ràng.
Giống như một cơn gió thổi tan sương mù, đem những chuyện mà bấy lâu nay ta nghĩ mãi không thông đều được gỡ rối sạch sẽ.
Tạ Sơn Ngọc kể cho ta nghe.
Triệu Vân Bình là cháu gái của vị Các lão trong triều, cha cô ta lại là Thượng thư bộ Công, gia đình đời đời trung lương.
Cho nên Phương Cảnh Hằng mới nghĩ đủ mọi cách để trèo lên được gia đình bọn họ.
"Đứa con trai vốn có của Phương Quảng mặc dù là giả nhưng văn võ song toàn, mọi mặt đều xuất sắc. Hắn dù đã được nhận lại nhưng cái vị trí Thế t.ử này vẫn không chắc chắn, chỉ còn cách tìm đến con đường liên hôn."
Ta nghĩ đến vị Hoàng đế cứ mở miệng ra là đòi phế bỏ chàng trong cung yến:
"Vậy chàng cũng sẽ đi liên hôn sao?"
--------------------------------------------------