Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Triều Ngọc

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta ngã mạnh vào lòng Tạ Sơn Ngọc, sốt sắng muốn xoay người lại xem có làm chàng bị thương không.

Nhưng chàng đã vén những lọn tóc rối xòa trên má ta ra, giây tiếp theo, một nụ hôn nóng bỏng liền hạ xuống.

Ta bị hôn đến mức váng đầu hoa mắt, trong tầm mắt chỉ có thể nhìn rõ gương mặt chàng.

"Triều Triều."

Chàng thì thầm giữa làn môi ta:

"Ta xin lỗi... nhưng ta thật sự sẽ không để nàng đi đâu."

13

Xe ngựa dừng lại, ta nhanh nhẹn nhảy xuống xe.

Rồi lại quay người lại đỡ Tạ Sơn Ngọc.

Vừa quay đầu lại thì Phương Cảnh Hằng đã đứng ngay trước mặt chúng ta.

Huynh ấy nhìn chằm chằm vào đôi môi ta.

Giọng nói run rẩy: "Triều Triều."

"Vừa rồi ở trong xe ngựa... hai người đã làm gì?"

Ta theo bản năng sờ sờ làn môi đang tê dại của mình, hơi ngượng ngùng nói nhỏ: "Chúng ta đang hôn nhau."

Lần này thời gian quá lâu, hơn nữa Tạ Sơn Ngọc cứ ôm chặt lấy ta, ta lùi một bước chàng lại ép tới một bước, cuối cùng dồn ta vào góc mà hôn lấy hôn để.

Môi ta đều sưng cả lên rồi.

Vốn dĩ ta định nổi giận, nhưng vết thương của Tạ Sơn Ngọc lại đau, chàng bảo phải được ta hôn thì mới khỏi.

Cuối cùng chúng ta cứ thế hôn nhau suốt dọc đường đến Đông Cung.

Ồ, Tạ Sơn Ngọc nói nơi chàng ở được gọi là Đông Cung.

Sắc mặt Phương Cảnh Hằng trắng bệch như lông ngỗng.

Huynh ấy đột ngột ngẩng đầu nhìn Tạ Sơn Ngọc: "Thái t.ử điện hạ, Triều Triều tâm trí chưa thông, e là không hiểu được ý nghĩa của chuyện này..."

Tạ Sơn Ngọc nhướng mày: "Phương thế t.ử xưng hô với Thái t.ử phi của Cô như vậy, dường như không được thỏa đáng cho lắm."

Chàng luôn mỉm cười, nhưng qua một thời gian dài, ta đã có thể phân biệt được cảm xúc thật sự trong giọng điệu của chàng.

Ví dụ như bây giờ, chàng đang không vui.

Thế là ta nắm lấy tay chàng, lầm bầm: "Không sao đâu, Phương Cảnh Hằng là người nhà mình mà, chàng quên rồi sao? Vả lại chính huynh ấy đã bảo ta thành thân với chàng đấy."

Nụ cười của Tạ Sơn Ngọc trở nên chân thành hơn:

"Phải, Cô còn cần cảm tạ Phương thế t.ử đã tác thành cho Cô đoạn nhân duyên tốt đẹp này."

"Trong cung yến đêm nay, Cô sẽ đích thân mời rượu tạ ơn ngươi. Nay trời vẫn còn sớm, Phương thế t.ử vẫn nên mau chóng vào gặp phụ hoàng phục mệnh đi."

Ta nghĩ đến việc chàng có lẽ vẫn còn nội thương chưa lành, sốt sắng muốn đưa chàng đi tìm đại phu.

Ta cũng vẫy tay với Phương Cảnh Hằng: "Huynh đi trước đi."

Phương Cảnh Hằng đăm đăm nhìn ta rất lâu rồi mới quay người rời đi.

Ta hơi ngẩn người nhìn về phía Tạ Sơn Ngọc: "Sao huynh ấy lại khóc nhỉ?"

"Người ta khi vui quá cũng sẽ rơi lệ mà."

Tạ Sơn Ngọc híp mắt cười nói:

"Triều Triều, hắn đang vui mừng cho hạnh phúc của chúng ta đấy."

14

Vào đến trong phòng, ta đỡ Tạ Sơn Ngọc nằm xuống giường.

Thấy chàng ho vài tiếng, ta vội bảo Huyền Chu:

"Ngươi mau đi mời đại phu về bắt mạch cho Tạ Sơn Ngọc đi."

Vẻ mặt hắn có chút kỳ quái, nhưng vẫn đi làm theo.

Rất nhanh sau đó có một vị thái y trẻ tuổi đến khám chữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trieu-ngoc-gday/chuong-6.html.]

Nói rằng Tạ Sơn Ngọc bị nội thương rất nghiêm trọng.

"Có lẽ là căn bệnh cũ từ những ngày trên chiến trường trước đây, cần phải tĩnh dưỡng dần dần, không được đau lòng, không được buồn bã, cần Thái t.ử phi phải ở bên cạnh bầu bạn mọi lúc, tốt nhất là có thể tiếp xúc thân mật nhiều hơn—đúng không, Thái t.ử điện hạ?"

Nói đến cuối cùng, hắn còn lườm nguýt Tạ Sơn Ngọc một cái.

Tạ Sơn Ngọc khẽ gật đầu.

Chàng yếu ớt dựa vào vai ta, giọng nói đầy vẻ áy náy: "Xin lỗi Triều Triều, ta lại gây thêm nhiều phiền phức cho nàng rồi..."

"Sao chàng lại nói thế?"

Ta không tán thành chút nào: "Chàng đã ở rể nhà ta, chính là phu quân của ta rồi."

"Chàng cứ yên tâm đi, ta nhất định sẽ chăm sóc chàng thật tốt."

Thái y viết một đơn thuốc, bảo Huyền Chu đi theo hắn bốc thuốc.

Trong phòng nhanh chóng chỉ còn lại hai người ta và Tạ Sơn Ngọc.

Lúc này ta mới có thời gian quan sát nơi này.

Thật là rộng lớn quá, cả ngôi nhà nhỏ và sân vườn của ta cộng lại cũng chẳng bằng một nửa gian nội thất này.

Tạ Sơn Ngọc dường như nhìn thấu tâm tư ta: "Sau này Triều Triều hãy ở đây cùng ta nhé, được không?"

Ta rất do dự.

Mặc dù nơi này rộng lớn thì thích thật.

Nhưng ta rất nhớ mảnh vườn nhỏ của mình, còn cả gian phòng làm mộc nữa.

Ta khẽ hỏi: "Ở chỗ này của chàng có thể trồng rau không?"

"Chỉ cần nàng thích, đem cả Đông Cung trồng đầy rau cũng được."

"Có thể tiếp tục làm mộc không?"

"Tất nhiên rồi, ta sẽ sai người mua cho nàng loại gỗ tốt nhất."

Cuối cùng ta cũng miễn cưỡng đồng ý: "Vậy thì cứ ở thử xem sao đã."

"Sau này nếu không thích nữa, ta sẽ dọn về."

Tạ Sơn Ngọc cong mắt cười: "Được."

15

Màn đêm buông xuống.

Tạ Sơn Ngọc gọi người đến thay cho ta một bộ váy áo mới, lại còn búi một kiểu tóc rất đẹp.

Ta chạm vào những món trang sức lấp lánh đầy đầu, cảm thấy bản thân trong gương thật xa lạ.

"Đây là ta sao?"

Ta khẽ lẩm bẩm: "Thì ra ta trông như thế này ư?"

"Phải, Triều Triều mắt sáng như ngọc bích, dung mạo vô cùng xinh đẹp."

Tạ Sơn Ngọc từ phía sau chống tay lên bàn trang điểm cúi xuống, tựa như muốn ôm trọn cả người ta vào lòng.

"Lát nữa dự cung yến, bất kể xảy ra chuyện gì cũng hãy tin tưởng ta, theo sát ta nhé, có được không?"

Đây là lần đầu tiên ta tham gia cung yến.

Nơi này rộng lớn đến mức khoa trương.

Dưới lớp tay áo rộng, Tạ Sơn Ngọc vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

"Hoàng huynh mất tích hơn nửa năm, không ngờ lại xuất hiện trong cung yến ngày hôm nay."

Đột nhiên có một nam t.ử mặc y phục xanh lam nhảy ra chặn trước mặt ta và Tạ Sơn Ngọc.

"Nghe nói trong thời gian mất tích, Hoàng huynh đã cưới một nữ t.ử dân gian làm Thái t.ử phi, chẳng lẽ chính là vị trước mắt này?"

Gương mặt to bè của hắn bất thình lình ghé sát vào ta, ta theo bản năng lùi lại hai bước.

"Đã sợ đến thế này rồi sao?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Triều Ngọc
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...