"Anh Dực, đêm tân hôn anh không ở bên vợ, không sợ cô ấy giận sao?"
Tôi vừa đến cửa phòng riêng, liền nghe thấy Tạ Dực trả lời một cách thiếu đòn:
"Giận thì giận, chẳng lẽ cô ta có thể trói tôi về à?"
Trong phòng riêng lập tức vang lên tiếng cười ồ.
Trói về ư? Ý kiến không tồi.
Tôi thầm nghĩ rồi đẩy cửa bước vào.
Sau khi nhìn thấy tôi, trong phòng riêng lập tức im phắc, mấy gã đàn ông lặng lẽ ngồi thẳng người.
Trừ Tạ Dực.
Anh vùi mình trên chiếc ghế sofa nhung màu xanh lá đậm rộng lớn, tựa như không có xương mà ngả nghiêng.
Chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu rất phóng đãng, dưới ánh đèn mờ ảo vẫn trông vô cùng bắt mắt, cổ áo tùy ý cởi vài cái cúc áo, để lộ xương quai xanh trắng ngần gợi cảm.
Gương mặt đẹp như yêu nghiệt của anh tràn đầy vẻ trêu đùa, anh kéo dài giọng, ngữ điệu hơi cao lên, mang theo vẻ ngạc nhiên giả tạo: "Ôi chao, Tạ phu nhân, cô cũng ra ngoài chơi ư?"
"Tạ Dực, chín giờ rồi." Giọng tôi không chút gợn sóng, như thể chỉ đang nhắc nhở anh về thời gian.
Nụ cười khiêu khích trên môi Tạ Dực thoáng chốc cứng đờ.
Anh hẳn đã nhớ lại những quy tắc tôi đặt ra trước khi kết hôn.
Trong đó có một điều là buổi tối không được về nhà sau mười giờ.
Lý do là vì tôi có thói quen ngủ sớm, mà chúng tôi lại cần sớm sinh hạ một người thừa kế.
Vì vậy tôi yêu cầu anh mỗi ngày về nhà sớm, xong việc sớm để tôi ngủ sớm.
"Thì sao chứ?" Đón nhận ánh mắt tò mò của mấy người bạn, Tạ Dực cứng cổ cãi bướng, cười lạnh.
"Không có gì." Nhìn Tạ Dực vẫn cứng miệng, tôi nhếch môi: "Anh đứng dậy một chút."
Tôi mỉm cười trông vô hại.
Tạ Dực chắc hẳn nghĩ tôi đã thỏa hiệp, vẻ mặt cà lơ phất phơ trở lại, một tay đút túi quần, khệnh khạng đứng dậy: "Làm gì..."
Nhưng chưa nói hết câu, tôi đã vung tay chặt mạnh lên cổ anh, đánh cho bất tỉnh.
Vẻ mặt Tạ Dực không thể tin được, rồi hai mắt trợn ngược, ngất xỉu.
"Hôm nay chúng tôi có việc phải đi trước, hôm khác sẽ mời mọi người ăn cơm."
Tôi dứt khoát vác Tạ Dực lên vai, khẽ gật đầu với mấy gã đàn ông đang run lẩy bẩy co rúm thành một cục trong phòng riêng.
Nói xong, tôi vững vàng vác Tạ Dực đã ngất lịm rời đi.
Phía sau truyền đến tiếng kêu choáng váng chói tai của mấy gã đàn ông.
"Vãi! Vừa rồi chị dâu dùng một cú c.h.ặ.t t.a.y là hạ gục được anh Dực luôn sao?!"
"Không chỉ thế! Chị ấy còn một tay vác anh Dực cao gần một mét chín! Trông có vẻ rất nhẹ nhàng! Mà anh Dực tập gym quanh năm đấy nhé!"
"Khủng bố thật! Trông chị ấy chắc chỉ một mét bảy thôi nhỉ? Thân hình mảnh mai thế kia mà sức đâu ra lớn vậy!"
"Dực ca tối nay chắc là xong đời rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/troi-anh-lai/chuong-1.html.]
"Haizz, cầu nguyện cho anh ấy."
Tôi lột sạch quần áo Tạ Dực rồi ném anh vào bồn tắm.
Tạ Dực bị dìm vào bồn tắm, chợt tỉnh dậy.
"Sao tôi lại ở đây?" Anh đần mặt ra ngồi dậy từ bồn tắm.
"Mười phút, tự mình tắm rửa sạch sẽ." Nói xong, tôi không thèm nhìn anh, xoay người bỏ đi.
"Cô, cô, cô, Lê Lạc!" Tạ Dực không thể tin nổi, nhìn bản thân trần truồng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lê Lạc, cô không chỉ đánh ngất tôi, còn lột sạch quần áo tôi ư?!"
Nghe vậy, bước chân tôi khựng lại, xoay người nhìn Tạ Dực đang tức giận đến mức đỏ mặt tía tai, điềm tĩnh đưa tay xem đồng hồ, thân thiện nhắc nhở: "Anh còn chín phút rưỡi."
Tạ Dực: ?!
"Còn chưa tắm sao?" Giọng tôi không chút gợn sóng, chuẩn bị tháo đồng hồ: "Hay tôi vào giúp anh tắm?"
"Cô—" Tạ Dực như mèo bị dẫm trúng đuôi, lập tức đỏ mặt tía tai, vừa uất ức vừa nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô ra ngoài! Tôi tự tắm!"
"OK." Tôi không chút do dự xoay người đi ra ngoài.
Chín phút năm mươi lăm giây sau, Tạ Dực mặc áo choàng tắm, tóc vẫn còn nhỏ nước bước ra.
"Sấy khô tóc đi." Tôi nhìn Tạ Dực, ngửa đầu uống thuốc.
Ánh mắt Tạ Dực chạm vào hộp thuốc trên đầu giường, không thể tin được nhìn tôi: "Ở bên tôi mà cô cũng cần uống thuốc sao?!"
"Chứ sao?" Tôi hơi mất kiên nhẫn lấy ra hộp thuốc khác ném lên giường: "Hộp này của anh, nhanh lên đừng lề mề, tôi buồn ngủ rồi."
Đã gần mười giờ rồi, đến giờ tôi đi ngủ.
Tạ Dực mặt đầy nhục nhã: "Tiểu gia tôi cần cái thứ này chắc?!"
Thuốc dần có tác dụng, tôi mất kiên nhẫn, trực tiếp kéo lấy dây lưng áo choàng tắm của Tạ Dực, đẩy anh ngã xuống giường, rồi trong lúc anh còn đang đần mặt ra, dùng còng số tám còng cổ tay anh cố định vào đầu giường.
Toàn thân Tạ Dực lập tức căng cứng, vẻ mặt kinh ngạc: "Lê Lạc, cô đang làm gì vậy?!"
Tôi lười nói nhảm với anh, bóp miệng anh ra rồi nhét thuốc vào.
Sau đó vén áo choàng tắm của anh ra.
Bên trong Tạ Dực không mặc gì.
Tôi ngẩng mắt nhìn Tạ Dực, đầy ẩn ý: "Ôi chao, Tiểu Tạ tổng sao lại không mặc quần áo vậy? Là bản tính không thích mặc quần áo sao?"
Bị vạch trần suy nghĩ thầm kín, mặt Tạ Dực lập tức đỏ bừng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp bùng cháy ngọn lửa giận dữ, trừng mắt nhìn chằm chằm tôi, như muốn thiêu cháy tôi: "Lê Lạc!"
Nhìn bộ dạng xấu hổ đến tức giận của Tạ Dực, tôi cũng không trêu chọc anh nữa, chuẩn bị vào việc chính.
Nhưng Tạ Dực vẫn cứng miệng: "Lê Lạc, cô từ bỏ ý nghĩ này đi, tôi sẽ không động lòng với cô đâu!"
"Vậy đây là...?"
Ngón tay tôi tùy ý gạt nhẹ vào "chỗ nào đó" đang bày ra khí thế hùng dũng của Tạ Dực, khẽ cười khẩy: "Thuốc hẳn không có tác dụng nhanh đến thế đâu nhỉ?"
Tạ Dực: ?!
"Lê Lạc, rốt cuộc cô có phải phụ nữ không!" Tạ Dực xấu hổ tức giận đến mức cả người đỏ mặt tía tai, như con tôm luộc.
"Vớ vẩn, chẳng lẽ tôi là thái giám sao?" Tôi nén đau ngồi xuống.
--------------------------------------------------