Chuyến bay của tôi đến sớm hơn một tiếng so với dự kiến.
Vừa về đến nhà, Tạ Dực đã gửi tin nhắn: "Có cần đón không? Đừng hiểu lầm, tôi chỉ tiện đường đi qua sân bay thôi."
Tôi tiện tay trả lời: "Không cần.”
Đã về đến nhà rồi, còn đón gì nữa?
Mười giây sau, Tạ Dực trả lời tin nhắn: "Ồ, tôi chỉ hỏi vậy thôi, thật ra tôi cũng không thật sự muốn đón.”
“Cô đừng nghĩ nhiều, thật ra tôi vốn dĩ không hề muốn đi đón, làm sao tôi có thể đi đón chứ haha!”
“Hiện tại tôi đang bận đàm phán một hợp đồng lớn, tôi vốn dĩ không có thời gian đi đón haha!"
Tôi nhìn ba tin nhắn Tạ Dực gửi đến dồn dập, buồn cười lắc đầu, rồi gửi thêm một tin nữa: "Vì tôi đã về đến nhà rồi."
Dòng chữ "Đối phương đang nhập..." ở đầu khung chat liên tục xuất hiện trong một phút, sau đó Tạ Dực mới trả lời: "Cô nói với tôi làm gì? Tôi đâu có về nhà nhanh vậy, tôi bận lắm Lê Lạc."
Nhìn tin nhắn vẫn còn cứng miệng của Tạ Dực, khóe môi tôi nhếch lên, không trả lời nữa, đặt điện thoại xuống rồi đi tắm.
Tắm xong tôi mới nhớ ra, chu kỳ rụng trứng của tôi đúng vào mấy ngày này.
Nghĩ đến đây, sắc mặt tôi khẽ biến động.
Tháng trước của tôi hình như không có kinh nguyệt?
Suốt một tháng nay quả thực quá bận, bận đến mức tôi quay cuồng, tôi nghiêm túc nhớ lại một chút, sau khi xác nhận tháng trước kỳ kinh nguyệt thật sự không đến, liền nhanh chóng đặt mua que thử thai.
Tôi ở phòng vệ sinh chờ kết quả thử thai thì nghe thấy tiếng Tạ Dực về.
Anh rón rén đi đến cửa phòng tắm, xác nhận tôi thật sự ở nhà rồi thì liền lao ra ngoài.
Lúc này, kết quả thử thai hiện ra, hai vạch.
Rõ ràng là kết quả trong kế hoạch, nhưng tôi vẫn ngây người ra một lúc lâu.
Một lúc lâu sau, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng dưới.
Tôi... có em bé rồi?
Tôi lấy lại bình tĩnh trong phòng tắm một lúc lâu, rồi chuẩn bị nói tin này cho Tạ Dực.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm thì Tạ Dực vừa tắm xong từ một căn phòng khác trở về.
Tạ Dực vừa tắm xong không mặc đồ ngủ, mà mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, còn đeo cà vạt đen, trên sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng, tóc được vuốt lại gọn gàng, trên người còn xịt nước hoa thơm lừng, cả người trông lạnh lùng cao quý lại cấm dục.
Tất cả đều hợp gu của tôi.
Thấy tôi cứ nhìn mình chằm chằm, Tạ Dực có chút không tự nhiên kéo kéo cà vạt, vừa cởi cúc áo vừa nằm xuống giường, động tác vô cùng trôi chảy mượt mà, nhưng miệng thì vẫn cứng:
"Thật ra tối nay tôi không thật sự muốn..."
"Nếu anh không muốn, vậy sau này đừng làm nữa." Nhìn Tạ Dực vẫn còn cứng miệng, tôi nổi lên ý muốn trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/troi-anh-lai/chuong-7.html.]
Nghe vậy, Tạ Dực đần mặt ra, động tác cởi cúc áo cứng đờ tại chỗ.
Biểu cảm anh có chút hoảng loạn nhìn về phía tôi, khi phát hiện tôi vô cùng nghiêm túc bình tĩnh thì hoàn toàn hoảng sợ.
Anh quỳ trượt một cái, trực tiếp quỳ xuống trước mặt tôi: "Anh muốn! Anh muốn! Anh rất muốn! Vợ ơi sau này anh sẽ không cứng miệng nữa đâu huhu!"
Khi Tạ Dực kêu "oaoaoa" khóc, anh còn ôm chặt eo tôi, dụi mặt vào bụng tôi nũng nịu.
Tôi sợ anh làm đau bụng tôi, nhẹ nhàng đẩy đẩy anh, nhưng Tạ Dực lại hiểu lầm là tôi thật sự giận rồi, ôm càng chặt hơn.
"Anh đừng ôm chặt vậy..."
"Không đâu, anh cứ muốn ôm chặt như vậy đó!" Tạ Dực sụt sùi nhận lỗi.
Tôi nhịn cảm giác ngứa ngáy khi đầu anh cứ dụi qua dụi lại ở vùng eo bụng, rũ mắt cười khẽ: "Ôm chặt vậy lát nữa làm đau em bé đó!"
"Huhu... ưm?" Tiếng khóc của Tạ Dực đột ngột dừng lại, anh ngơ ngác ngẩng đầu nhìn tôi.
Mười phút sau, tôi được bảo vệ nghiêm ngặt, nằm trên giường, cạn lời nhìn người đàn ông đang kích động múa quyền loạn xạ.
"Oa oa oa, anh sắp làm cha rồi! Hô hô ha hây!"
Tạ Dực đánh hai quyền lại chạy đến ôm mặt tôi hôn chụt chụt: "Vợ anh đỉnh của chóp! Chụt chụt chụt! Yêu vợ, yêu vợ, yêu vợ!", hôn xong lại tiếp tục múa quyền loạn xạ, đánh xong lại hôn tôi thêm hai cái.
Mặt tôi bị hôn đầy nước miếng: ...
Lạy trời, con đừng có mà giống cha!
Khi mang thai ba tháng, tôi và bạn thân hẹn nhau đi ăn.
"Mang anh đi cùng không được sao? Anh lo cho em mà." Lúc bạn thân đến đón tôi, Tạ Dực bám vào khung cửa, mắt đẫm lệ nhìn tôi, như thể tôi là một kẻ cặn bã dùng xong thì vứt bỏ vậy.
"Không được." Tôi không chút biểu cảm, trực tiếp từ chối.
Ba tháng nay, Tạ Dực xem tôi như một con búp bê sứ dễ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ rớt. Nửa đêm tôi đi vệ sinh, anh cũng đứng đợi ở cửa.
Đặc biệt là khi ăn, anh còn muốn đút cho tôi ăn luôn, sự chú ý hoàn toàn tập trung vào tôi, khiến cho hai tháng nay, tôi không dám ra ngoài ăn.
Vì vậy hôm nay dù thế nào cũng không thể dẫn anh đi.
Quyết định xong, tôi đi thẳng lên xe của bạn thân, không quay đầu lại mà rời đi.
Đến nhà hàng, đồ ăn vừa được mang lên, bạn thân đã ghé sát vào tôi, nén cười thì thầm: "Lạc Bảo, chồng cậu cải trang toàn thân, bọc kín mít từ đầu đến chân, đeo khăn trùm đầu, đeo kính râm, khẩu trang, đang lén lút ngồi ở bàn trong góc nhìn chằm chằm cậu đó."
Nghe vậy, tôi im lặng một lát, rồi từ bỏ giãy giụa: "Thôi được, anh ấy muốn đi theo thì cứ theo đi."
Trước khi cưới, lúc tôi nhờ thám tử tư điều tra Tạ Dực, cũng đâu thấy có nói anh là đồ dính người đâu!
Đang lúc ăn cơm, cô bạn thân đang buôn chuyện hỏi tôi làm thế nào mà huấn luyện được thiếu gia họ Tạ phóng túng bất cần đời thành ra cái dạng này thì một giọng nói đầy bất ngờ bỗng vang lên ngay bàn chúng tôi.
"Lạc Lạc, đã lâu không gặp!" Ôn Hạo kéo ghế ra, trực tiếp ngồi xuống.
--------------------------------------------------