Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trói Anh Lại

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vào thẳng việc chính, Tạ Dực vẫn còn choáng váng, ấp úng: "Lê Lạc, cô cho dù có được cơ thể tôi, cũng không chiếm được trái tim tôi..."

"Câm miệng!" Tôi không thể nhịn được nữa, tát cho Tạ Dực một bạt tai: "Ai cần trái tim anh!"

Chân tình là thứ vô dụng nhất trên đời này.

Chỉ có tiền bạc và quyền lực mới là chân lý.

Tạ Dực đột nhiên im bặt.

Tôi theo bản năng ngẩng đầu, thấy anh vẻ mặt mơ màng, còn nheo mắt lại, dường như vẫn đang thưởng thức cú tát vừa rồi.

Tôi: ? Bị tát mà sướng à?

Hành động của tôi khựng lại, cái tên chó c.h.ế.t này không có sở thích đặc biệt nào đấy chứ?

Thấy tôi không tiếp tục nữa, lại còn dùng ánh mắt khó nói nhìn anh, Tạ Dực giật mình, lập tức hoàn hồn.

Anh nhận ra biểu cảm của mình vừa rồi không đúng, mặt lập tức đỏ bừng lại, cố gắng giữ thể diện nói: "Cô, cô dựa vào đâu mà đánh tôi?"

Tôi đau ghê gớm, lười nói thêm với anh một câu, cắn răng tiếp tục động tác.

"Cô, cô làm thế này sẽ bị thương đấy." Vẻ mặt Tạ Dực cũng không dễ chịu gì, anh thăm dò hỏi: "Hay để tôi làm?"

Chát.

Tôi lại một bạt tai đánh vào mặt Tạ Dực, không kiên nhẫn nói: "Câm miệng!"

Hai bạt tai giáng xuống, Tạ Dực hoàn toàn ngoan ngoãn, vẻ mặt ủy khuất, nằm im không dám nhúc nhích.

Lược bỏ vạn chữ miêu tả quá trình

Kết thúc, tôi cởi còng số tám cho Tạ Dực, ra hiệu là anh có thể cút rồi.

"Cô dùng xong thì vứt ư?" Tạ Dực ngơ ngác.

Toàn thân tôi không còn chút sức lực nào, cuộn mình trong chăn quay lưng về phía Tạ Dực, không muốn nói một lời.

Tạ Dực càu nhàu một hồi rằng hành vi "dùng xong vứt bỏ" của tôi rất tồi tệ, sau đó thấy tôi hoàn toàn không thèm để ý đến anh.

Rồi anh xù lông, ôm quần áo của mình hậm hực buông lời cay nghiệt: "Lê Lạc, nếu tôi để cô được như ý nữa thì tôi là chó!" rồi sang phòng bên cạnh ngủ.

Chín giờ tối hôm sau.

Tôi nhìn đồng hồ treo tường, gọi điện cho Tạ Dực.

Cuộc gọi đầu tiên không ai nghe, cuộc gọi thứ hai reo gần một phút rồi Tạ Dực mới chậm rãi bắt máy.

Sau khi bắt máy, tiếng âm nhạc bên phía anh bùng nổ vang trời, không hề có ý định hạ âm lượng dù đang nghe điện thoại.

Tôi nhíu mày, dùng chút kiên nhẫn cuối cùng nhắc nhở anh: "Tạ Dực, chín giờ rồi."

Thế nhưng Tạ Dực ở đầu dây bên kia càng thêm kiêu ngạo, anh lười nhác nói: "Thì sao chứ?"

Nghe giọng điệu kiêu ngạo tột cùng của Tạ Dực, tôi không nói gì, lặng lẽ đứng dậy đi vào phòng chứa đồ lấy một vài thứ.

Ở đầu dây bên kia, Tạ Dực vẫn còn khiêu khích: "Lê Lạc, tôi nói cô biết, hôm qua bị cô đánh ngất là do tiểu gia tôi chưa chuẩn bị, hôm nay cô mà dám đến, tôi sẽ cho cô biết tay!"

Nghe vậy, tôi cười khẩy một tiếng: "Ba phút, cũng ghê gớm thật đấy."

Lời của tôi vừa dứt, Tạ Dực lập tức bùng nổ.

"Đó là lần đầu tiên nên tôi không có kinh nghiệm! Á á á! Lê Lạc cô không được nói ra ngoài!!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/troi-anh-lai/chuong-2.html.]

Tạ Dực gào khản cả cổ để cảnh cáo tôi.

Ngay khi lời anh dứt, tôi nghe thấy tiếng nhạc bên phía anh chợt ngừng hẳn, sau đó là tiếng những gã đàn ông trong phòng riêng hôm qua kinh ngạc đến mức té ghế—

"Anh Dực, anh nhanh vậy sao?!"

"Vãi anh Dực yếu vậy sao?!"

"Anh Dực, nếu thật sự không được thì anh uống thuốc đi?!"

Tạ Dực:...

Tút tút tút.

Điện thoại bị Tạ Dực cúp máy.

Tôi cũng không tức giận, nhét hết đồ vào túi rồi cầm chìa khóa xe lái đến "Tước Sắc".

Vẫn là phòng riêng hôm qua.

Thấy tôi, Tạ Dực theo bản năng ngồi thẳng người.

Nhưng ngay sau đó lại trở nên lề mề, hai tay anh đặt lên sofa, đôi chân dài vắt chéo đặt lên bàn trà, dáng vẻ bất cần nhìn tôi.

"Lại ra ngoài chơi à Tạ phu nhân." Tạ Dực kiêu căng nhướng mày nhìn tôi.

Tôi không thèm để ý đến anh, xoay người lấy chiếc khóa chữ U trong túi ra, khóa cửa phòng riêng lại.

Vẻ mặt Tạ Dực cứng đờ, ngồi thẳng người.

Tôi tiếp tục lôi phi tiêu ra khỏi túi, thẳng tắp ném về phía Tạ Dực.

"Vãi! Lê Lạc cô mưu sát chồng à!" Đồng tử Tạ Dực co lại vì kinh hãi, bật người lên tránh được mũi phi tiêu đó.

Không trúng, tôi hơi tiếc nuối lại lấy ra một mũi phi tiêu, ném về phía Tạ Dực lần nữa.

"Á á á!"

Lần này không chỉ Tạ Dực kêu, mà cả ba người bạn của anh trong phòng riêng cũng kêu.

"Chị dâu, chị bình tĩnh chút đi, chúng tôi vô tội mà!"

Tôi làm ngơ, Tạ Dực trốn đi đâu, phi tiêu của tôi sẽ ném tới đó, không hề nể nang chút nào.

Bốn người đàn ông ôm đầu chạy loạn khắp phòng riêng.

"Anh Dực, anh mau nhận lỗi đi!" Một người trong số đó suýt bị phi tiêu b.ắ.n trúng, sắp khóc đến nơi.

"Nhận cái rắm! Nam tử hán đại trượng phu, kiên quyết không nhận lỗi!" Tạ Dực vì né phi tiêu mà kiểu tóc vuốt ngược cũng hơi rối, cả người trông khá thảm hại, nhưng miệng vẫn cứng.

Rồi một mũi phi tiêu lướt qua tai anh bay đi.

Tạ Dực:!!

"Lê Lạc, tôi sai rồi!" Tạ Dực quỳ trượt đến trước mặt tôi, ghì c.h.ặ.t t.a.y tôi nhận lỗi.

Biểu cảm tôi bình tĩnh, rũ mắt nhìn Tạ Dực đang run rẩy cả chân, dịu dàng nói: "Tạ Dực, đây là lần thứ hai."

Ngụ ý là, không có chuyện quá tam ba bận.

"Biết rồi biết rồi, huhu." Tạ Dực không kìm được gào lên khóc, rõ ràng là thực sự sợ hãi.

Khi chúng tôi rời đi, Tạ Dực ủ rũ đi theo sau tôi, ba người bạn của anh thì chân mềm nhũn ôm chặt lấy cửa phòng riêng, dùng ánh mắt vừa thán phục vừa kính sợ tiễn chúng tôi rời đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trói Anh Lại
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...