"Nằm yên." Về nhà tắm lại một lượt, tôi ra lệnh cho Tạ Dực vừa tắm xong.
"Hôm nay tôi có thể không nằm dưới không?" Tạ Dực yếu ớt hỏi tôi.
Tôi nhìn anh không chút biểu cảm.
Năm giây sau, Tạ Dực ngoan ngoãn lên giường nằm ngay ngắn.
Nhưng vừa nằm xuống, anh lại ngồi dậy.
"Ờm… Còn thuốc hôm qua không?" Tạ Dực ánh mắt lảng tránh, vành tai đỏ đến mức như có thể rỉ máu.
Tôi im lặng một lát: "Không còn nữa."
Nghĩ nghĩ, tôi mở lời an ủi anh: "Không cần uống thuốc, ba phút là vừa đủ rồi."
Quá trình tôi không bận tâm, tôi chỉ cần kết quả.
Nhưng Tạ Dực vừa nghe đã cuống quýt: "Hôm qua là lần đầu của tôi, nên mới... nhanh một chút, tôi không sao cả! Là cô hôm qua dùng xong thì vứt, lúc đó tôi căn bản chưa xong, tôi còn có thể tiếp tục!! Nhưng cô bảo tôi cút, nên tôi cút. Sau đó tôi còn… tự mình vật lộn cả nửa đêm! Tôi thật sự ổn mà!!"
Tạ Dực hận không thể giải thích tám chữ một giây.
Tôi bình thản: "Ồ."
Tạ Dực:...
Anh tan nát.
Nửa giờ sau, tôi vẫn chưa nhận được kết quả mình muốn, bực bội tát cho Tạ Dực một bạt tai.
"Tại sao lại đánh tôi nữa?" Tạ Dực ôm mặt ủy khuất hỏi tôi.
Giọng anh tuy tủi thân, nhưng tôi vẫn nhìn thấy trong mắt anh ta lóe lên vẻ… sung sướng.
"Anh uống thuốc rồi à?" Tôi lạnh mặt hỏi Tạ Dực.
Rõ ràng hôm qua ba phút là xong, hôm nay đã nửa tiếng rồi mà vẫn chưa nhúc nhích gì, thế này chắc chắn có vấn đề!
"Không có." Tạ Dực phủ nhận, rồi khẽ nhếch cằm lên, như thể tìm lại được tự tin, kiêu ngạo nói: "Tiểu gia tôi đây không cần cái thứ đó."
Tôi:…
Ngay lúc tôi đang nghĩ hay là dứt khoát làm thụ tinh trong ống nghiệm luôn đi thì Tạ Dực lại cử động.
"Ai cho anh cử động!" Tôi cắn chặt răng kiềm chế giọng mình, hận không thể cho anh thêm một bạt tai.
Nhưng nghĩ lại, tôi không thể tát anh được. Đánh xong mà anh lại thấy… sướng thì sao?
"Tôi không phải chỉ định cho cô nghỉ ngơi một lát thôi sao?" Tạ Dực ấm ức, đồng thời hơi khó hiểu tại sao bàn tay cô vừa giơ lên lại hạ xuống.
Thế là anh thăm dò hỏi tôi: "Cô không đánh tôi à?"
Tôi:…
Xác nhận rồi, cái đồ chó c.h.ế.t này đúng thật là M.
Tôi mạnh mẽ đè Tạ Dực lại, Hơn một tiếng sau, cuối cùng tôi cũng đạt được thứ mình muốn.
"Tạ Dực." Tôi kiệt sức gọi anh một tiếng.
"Hả?" Tạ Dực đang dọn dẹp "chiến trường", ngơ ngác ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi dùng chút sức lực cuối cùng, nghiêm túc nói với anh: "Quá lâu cũng là có vấn đề đấy, anh có muốn đi khám thử không?"
Tạ Dực nghiến răng nghiến lợi: "…Lê Lạc!!!"
Tối ngày thứ ba, chín rưỡi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/troi-anh-lai/chuong-3.html.]
Thật bất ngờ, khi tôi tan làm về đến nhà, Tạ Dực đang ngồi trên ghế sofa phòng khách chơi game.
"Không ra ngoài à?" Tôi xỏ dép lê vào rồi thuận miệng hỏi một câu.
Nghe tôi nói, Tạ Dực cười lạnh một tiếng: "Nhờ phúc của Tạ phu nhân đấy, giờ ai còn dám chơi với tôi nữa? Không sợ bị phi tiêu đ.â.m thành nhím chắc?"
"Ừm, thế thì tốt quá." Tôi đáp lại với giọng điệu bình thản, như thể không nghe ra sự ấm ức của Tạ Dực, rồi đi thẳng lên lầu.
"Ngày mai ông nội bảo chúng ta về nhà ăn cơm." Tạ Dực lững thững đi theo sau tôi, giọng nói rầu rĩ.
"Biết rồi." Tôi đáp lời, tiếp tục lên lầu.
Lúc sắp vào phòng, tôi nhận ra Tạ Dực vẫn đang đi theo mình.
"Anh làm gì đấy?" Tôi chặn ở cửa phòng, không cho anh vào.
Tạ Dực bị tôi hỏi thì đần mặt ra một lúc, vô thức trả lời: "Không phải là muốn… cái đó sao?"
Nói đến mấy chữ cuối, tai Tạ Dực đỏ bừng lên thấy rõ, còn có chút ngượng ngùng.
"Tôi qua thời kỳ rụng trứng rồi, không làm." Tôi nói với giọng điệu bình thản rồi đóng sầm cửa lại, tiện tay khóa trái.
Tạ Dực:???
"Lê Lạc, cô thật sự coi tôi là công cụ à?!" Sau khi hoàn hồn, Tạ Dực tức đến mức la oai oái ở cửa.
Nhưng chẳng ai để ý.
Cha mẹ của Tạ Dực qua đời từ sớm, nên hiện giờ trong căn nhà tổ của họ Tạ chỉ còn lại ông cụ Tạ và gia đình của chú hai Tạ tức Tạ Sơn.
Lúc ăn cơm, ông cụ Tạ bảo Tạ Dực tuần sau đi làm ở công ty, nói rằng anh đã kết hôn rồi thì cũng nên chuyên tâm làm việc, dù sao Tập đoàn Tạ Thị cũng sẽ do anh thừa kế.
Lời của ông cụ Tạ vừa thốt ra, sắc mặt cả nhà Tạ Sơn lập tức thay đổi.
Nhưng Tạ Sơn nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, cứ như thể sự biến sắc vừa rồi chỉ là ảo giác của tôi.
"Tiểu Dực còn nhỏ, không cần vội đến công ty, có thể chơi thêm vài năm nữa." Tạ Sơn cười tủm tỉm nói.
Với lời của Tạ Sơn, ông cụ Tạ không đồng tình: "Hai mươi bảy tuổi rồi mà còn nhỏ gì nữa? Tạ Thừa còn nhỏ hơn Tiểu Dực ba tuổi, vừa tốt nghiệp đã vào Tập đoàn Tạ Thị rồi."
Nói xong, ông cụ Tạ nhìn Tạ Sơn đầy ẩn ý, trầm giọng nói: "Năm đó Tập đoàn Tạ Thị vốn dĩ giao cho Khải Minh, giờ Tiểu Dực tiếp quản, cũng coi như vật về chủ cũ."
"Cha nói phải." Sắc mặt Tạ Sơn không hề lộ vẻ gì, nhưng những ngón tay nắm chặt đũa lại trắng bệch.
Thím hai Tạ Dực, Lý Nhu, còn hằn học liếc xéo Tạ Dực một cái.
Còn Tạ Dực thì ngồi trên ghế ăn, một tay gác lên lưng ghế, lạnh lùng nhìn trả lại.
Tôi cụp mắt không nói gì, trước hôn nhân tôi đã thuê thám tử tư điều tra Tạ Dực, đương nhiên hiểu rõ, người chú hai là con riêng này của anh có dã tâm lớn đến mức nào.
Năm đó sau khi cha mẹ Tạ Dực gặp tai nạn xe qua đời, bà cụ Tạ không chịu nổi đả kích, cũng theo các con mà đi.
Trong thời gian ngắn, ông cụ Tạ mất hết vợ, con trai, con dâu, lại đúng lúc Tập đoàn Tạ Thị đang chao đảo, thế nên ông ấy cũng suy sụp.
Đúng lúc này, Tạ Sơn hết mực cung kính, phục vụ tận tình trước mặt ông cụ Tạ, khiến ông cụ Tạ có chút động lòng, ngầm cho phép cả nhà ba người Tạ Sơn chuyển đến nhà tổ của họ Tạ.
Ban đầu hai vợ chồng này chăm sóc Tạ Dực rất chu đáo, yêu thương anh như con ruột.
Nhưng khi họ đã đứng vững ở Tạ gia và Tập đoàn Tạ Thị, dã tâm liền bộc lộ ra.
Bọn họ bắt đầu cố ý dẫn dụ Tạ Dực đi vào con đường xấu. Còn ông cụ Tạ vì mất đi người con trai cả yêu quý nhất, liền dồn tất cả tình yêu thương gấp đôi lên Tạ Dực, thế nên Tạ Dực mới bị nuôi thành cái tính cách lêu lổng như bây giờ.
Ông cụ Tạ muốn dạy dỗ, nhưng Tạ Dực lại là đồ bất cần đời, đánh không sợ, mắng không ngại.
Ông cụ Tạ hết cách rồi, mới nghĩ đến việc tìm một người vợ có thể quản được Tạ Dực về dạy dỗ anh. Nếu thật sự không được thì sinh một người thừa kế ra, tự ông ấy đích thân nuôi dạy.
--------------------------------------------------