Cả ba người nhà Tạ Sơn đều đã vào tù, ông cụ Tạ cũng đổ bệnh, nên Tạ Dực đành phải tiếp quản Tập đoàn Tạ Thị.
Anh bắt đầu trở nên bận rộn, đi sớm về khuya, nhưng dù thế nào thì cũng sẽ về nhà trước mười giờ tối, chỉ là lúc đó tôi đã ngủ rồi.
Còn tôi lúc đó liên hôn với Tạ Dực là vì tôi đã ra điều kiện với ông cụ Tạ.
Tôi thay ông ấy quản Tạ Dực và sinh con thừa kế cho Tạ gia, còn ông ấy sẽ giúp tôi đoạt lại tất cả tài sản của Lê gia. Hiện tại, dưới sự ủng hộ của ông cụ Tạ, tôi dần dần tước bỏ quyền lực của người cha Tiết Hải chuyên ăn bám kia và trở nên bận rộn hơn.
Thế nên mấy hôm nay tôi và Tạ Dực dù ngủ chung giường, nhưng vì cả hai đều bận rộn, giờ giấc sinh hoạt không khớp, nên cũng không có chuyện gì xảy ra nữa. Ngoại trừ việc mỗi sáng thức dậy, tôi đều phát hiện Tạ Dực ngủ trong lòng tôi một cách khó hiểu.
Thoáng cái đã qua gần nửa tháng.
Hôm đó, Tạ Dực tắm xong, rón rén bước vào, thấy tôi còn chưa ngủ. Ánh mắt anh dịu đi mấy phần, hỏi tôi sao còn chưa ngủ.
"Đợi anh." Tôi khép sách lại, đặt sang một bên, nắm lấy cổ tay Tạ Dực, kéo anh lên giường.
"Cô…" Tạ Dực vừa định nói, tôi đã lột phăng đồ ngủ của anh.
"Khoan, khoan đã, như vậy không ổn đâu? Tay tôi vẫn chưa lành hẳn mà." Tạ Dực ngoài miệng thì giữ kẽ, nhưng tay trái thì rất thành thật cởi quần ngủ.
Nhưng chỉ có một tay, rốt cuộc vẫn không được linh hoạt cho lắm, lại còn bị tôi ngồi vắt lên người nên mò mẫm một lúc lâu vẫn không cởi ra được. Tạ Dực sốt ruột không chịu nổi, lầm bầm: "Cái tay c.h.ế.t tiệt, mau cởi ra đi!"
Tôi không nhìn nổi nữa, trực tiếp giúp anh lột luôn cả quần ngủ. Đồng thời vừa khó hiểu vừa tự nhiên nói: "Tay anh có lành hay chưa thì có ảnh hưởng gì không?"
Nói rồi, tôi trực tiếp đẩy ngã Tạ Dực.
Tạ Dực một lần nữa bị chiếm thế chủ động: ...
Tạ Dực từng kháng nghị việc luôn là tôi chiếm thế chủ động, nhưng kháng nghị không có hiệu lực.
Sau một tuần liên tục "làm chuyện đó", tôi lại một lần nữa ngủ trước khi Tạ Dực về.
Liên tiếp ba ngày không gặp mặt được nhau, chỉ có thể làm bạn cùng phòng "thuần túy", Tạ Dực bắt đầu cố tình về nhà sớm, đứng trước mặt tôi không mặc áo, chống đẩy một tay, phô diễn cơ bắp 360 độ không góc chết.
Nhưng tôi vẫn không hề lay chuyển, thậm chí còn không thèm liếc anh lấy một cái.
"Lê Lạc!" Khi tôi một lần nữa phớt lờ việc Tạ Dực khổng tước xòe đuôi khoe cơ bắp, anh sốt ruột.
"Gì?" Tôi buồn ngủ đến mức không muốn mở mắt.
"Cô, cô, cô tại sao không ép buộc tôi nữa?" Tạ Dực ho nhẹ một tiếng đầy ngượng ngùng, cố gắng che giấu vành tai chợt đỏ bừng.
"Ồ, vì trình độ của anh quá kém." Tôi tùy tiện tìm một cái cớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/troi-anh-lai/chuong-6.html.]
Thật ra là vì mỗi lần làm chuyện này mất quá nhiều thời gian, lại tốn sức, nên khi qua chu kỳ rụng trứng, tôi không định tiếp tục tiêu hao năng lượng vô ích.
"Cô." Tạ Dực lập tức đỏ mặt tía tai, mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Tôi trình độ kém á?! Tôi trình độ kém á?! Lê Lạc, tôi có không gian để thể hiện đâu chứ? Mỗi lần tôi vừa động đậy là cô đã đánh tôi, đè tôi không cho tôi nhúc nhích, vậy mà giờ cô lại nói tôi trình độ kém?!"
Đối với lời tố cáo của Tạ Dực, tôi nhắm mắt giả vờ ngủ, coi như không nghe thấy.
Tạ Dực tố cáo một lúc lâu, thấy tôi cứ "ngủ" thẳng cẳng thì suýt nữa bật khóc.
"Được được được, cô cứ đợi đấy!" Tạ Dực nghiến răng nghiến lợi xông ra khỏi phòng. Hai phút sau, lại rón rén quay lại đắp chăn cho tôi, còn ghé sát bên giường nói nhỏ lời cay độc: "Lê Lạc, tôi rồi sớm muộn cũng sẽ khiến cô hối hận! Hừ!" Nói xong, anh lại kiêu ngạo rời khỏi phòng.
Nghe thấy tiếng Tạ Dực nhẹ nhàng đóng cửa, tôi mở mắt, nhìn tấm chăn được đắp ngay ngắn trên người, khóe môi dần dần nhếch lên.
Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị ra ngoài thì Tạ Dực vừa từ trên lầu đi xuống.
"Anh chưa đi làm à?" Tôi nhìn Tạ Dực trông rõ ràng cả đêm không ngủ, nhưng lại tràn đầy tinh thần thì hơi bất ngờ. Thường thì giờ này anh đã phải đi làm rồi.
Nghe tôi nói, Tạ Dực kiêu ngạo hếch cằm cao hơn: "Hừ, Tiểu gia tôi hôm qua đã cày cả đêm lý thuyết về tư thế rồi, Lê Lạc, tối nay tôi phải rửa mối nhục cũ!"
Lời này vừa thốt ra, tôi đại khái đã biết Tạ Dực cả đêm không ngủ ở thư phòng làm gì rồi.
Nhìn Tạ Dực khí thế hừng hực, tôi nén cười, nói: "Nhưng hôm nay tôi phải đi công tác."
Tạ Dực: ?! Anh đần mặt ra, nhìn tôi kéo vali ra ngoài, rồi kêu "oa oa oa" như chuột chũi.
Tôi đi công tác liền gần một tháng, Tạ Dực từ chỗ ban đầu hờ hững với tôi, đến sau này thì suốt ngày thông báo tỉ mỉ mọi lịch trình và ba bữa cơm của anh cho tôi.
Khi Tạ Dực gửi ảnh bữa sáng, tôi khẽ gõ ngón tay lên màn hình điện thoại trả lời: "Hôm nay tôi về."
Tôi nhìn khung chat với Tạ Dực, dòng chữ "Đối phương đang nhập..." liên tục hiện lên, mệt mỏi vì bận rộn tối mặt tối mũi mấy ngày qua dần tan biến.
Mười phút sau, Tạ Dực "lạnh lùng" gửi đến một tin nhắn: "Vậy được thôi, tối nay tôi sẽ không đi uống rượu với bọn họ nữa."
Nhìn cái cách Tạ Dực cố gắng giữ thể diện, tôi bật cười khẽ.
Uống rượu? Từ ngày tôi và Tạ Dực xác định liên hôn thương mại, lại ký hợp đồng “ba điều hẹn ước”, yêu cầu sớm sinh một người thừa kế, anh đã không đụng một giọt rượu nào, t.h.u.ố.c lá càng không bao giờ chạm, cho dù có đến Tước Sắc, cũng chỉ uống sữa bò.
Người khác hỏi, anh lại kiêu ngạo nói không có cách nào, ở nhà bị quản chặt quá.
Anh tưởng tôi không biết, nhưng mọi hành động của anh đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi, tôi làm sao mà không biết được? Nghĩ đến đây, mặt mày tôi dịu đi mấy phần.
Cuộc hôn nhân thương mại này, hình như cũng không tệ.
--------------------------------------------------