Ta bị xiềng xích gi.am c.ầm, lại bị tên đồ đệ vô liêm sỉ này giữ chặt, mệt mỏi đến không còn sức để nói.
Không biết đã trôi qua bao lâu, dài đến mức ta cảm thấy mình có thể đọc xong cả một quyển truyện dày.
Bên cạnh chỉ còn tiếng thở và sự tĩnh lặng của hang động, rồi bỗng nhiên vang lên bốn tiếng thanh thúy.
Ta cảm nhận được linh khí trong người đang dâng trào mạnh mẽ, linh hải thậm chí còn mở rộng thêm nhiều. Có thể nói, lúc này đây, ta có thể đơn độc g.i.ế.c c.h.ế.c Ma Tôn mà không gặp chút khó khăn nào.
Thời Trạch buông lỏng sự trói buộc đối với ta. Giọng nói của hắn không còn trầm như trước, nhưng vẫn đầy vẻ thất vọng: "Sư tôn, bây giờ người có thể g.i.ế.c ta rồi."
Ta không đáp lời, hắn tiếp tục: "Đệ tử đã phản bội đạo lý, vong ân bạc nghĩa , tâm tư dơ bẩn đê tiện, khiến sư tôn phải vạ lây."
Tình Yêu Mùa Hạ
"Mộng Mạch Cốt này từ đâu mà có?" Ta hỏi một câu không liên quan.
Hắn thành thật trả lời: "Từ lúc sinh ra đã có, con tưởng đó là di vật của cha mẹ."
Mộng Mạch Cốt này không phải vật tầm thường, nó giống như điển tịch đã ghi lại.
Mộng Mạch Cốt có khả năng mê hoặc tâm trí người khác. Thứ huyền thoại này thậm chí còn có thể biến giấc mơ thành hiện thực.
Tên ngốc này không dùng nó để chứng đạo, mà lại dùng trên người ta. Thậm chí với tư cách là chủ nhân, ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra mình đã bị điều khiển.
Hắn quả thật có cơ duyên lớn, nhưng cũng thực sự ngu ngốc đến cùng cực.
Dùng Mộng Mạch Cốt chỉ để đổi lấy một cuộc gi.am c.ầm, đổi lấy một lần họa lớn cho cả môn phái.
Ta nhớ lại ngày đại điển bái sư, muốn hỏi hắn lần đầu gặp ta rốt cuộc đã nghĩ gì. Làm sao hắn có thể vô thức kích hoạt Mộng Mạch Cốt này, kéo ta cùng hắn vào mộng? Trong mộng đó ta độc ác, tham lam, thèm muốn hắn. Dường như chỉ có như vậy, hắn mới có thể thuyết phục bản thân không được đắm chìm lưu luyến, phải xa lánh, phải đảo lộn yêu hận.
Dục vọng sâu thẳm trong lòng hắn đã định sẵn từ một ánh nhìn đầu tiên.
Nhưng rốt cuộc ta vẫn không hỏi ra được.
Ta giơ tay, vận chuyển linh lực. Hắn cảm nhận được điều đó, vẫn nằm bên cạnh ta, áp sát vào cánh tay ta đang run rẩy.
Ta thở dài u uất, bóp nát Mộng Mạch Cốt trong lòng bàn tay, rồi khẽ nói: "Đã không biết cách dùng vật này, thì sau này đừng dùng nữa."
Ngay khoảnh khắc bóp nát Mộng Mạch Cốt, ta cảm thấy trong đầu có gì đó đứt đoạn. Đầu óc vốn mơ hồ mệt mỏi cũng trở nên tỉnh táo hơn hẳn.
Ta cuối cùng cũng hiểu tại sao mình đã luyện qua phàm cốt, nhưng vẫn thường xuyên cảm thấy mệt mỏi như người thường. Hóa ra vòng vo một hồi, tất cả đều do Mộng Mạch Cốt này gây ra.
27
Ta đứng dậy, rời khỏi hang động.
Bước ra khỏi cửa hang, ta mới nhận ra mình vẫn đang ở Tàng Ngọc Phong. Hang động tối tăm này chỉ là một nơi tiên cảnh bị phong tỏa mà thôi. Giờ đây cấm chế đã bị phá, ánh sáng tràn vào hang động, quét sạch màn đêm dày đặc.
Ta ngẩng đầu nhìn tuyết phủ trên núi, rồi giơ tay đón lấy một bông tuyết long lanh.
Bông tuyết ấy ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay ta, chưa kịp tan chảy thì một lực mạnh từ phía sau đã va vào người. Bông tuyết lơ lửng rơi khỏi tay, tan biến vào nền tuyết trắng tinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-mong-su-ton-phai-la-cua-ta/chuong-10-het.html.]
Thời Trạch khóa chặt ta trong vòng tay. Dù qua lớp áo, ta vẫn cảm nhận được nhịp tim dồn dập như trống của hắn.
"Sư tôn..." Hắn thì thầm.
Ta nghiêng đầu hỏi: "Có phải ngươi đã đ.á.n.h lui Ma tộc không?"
Hắn im lặng một lúc, có lẽ không ngờ ta lại hỏi câu này.
Nhưng vì quen với việc trả lời câu hỏi của ta, hắn thành thật gật đầu và nói "phải".
"Thứ ngươi dùng để làm ta mê man... là gì?"
Một lọ sứ nhỏ lạnh lẽo được nhét vào tay ta. Cúi mắt nhìn, ta không khỏi bật cười lạnh.
Đó là một trong những lọ đan d.ư.ợ.c hiếm hoi mà Thời Trạch đã chọn khi chữa thương. Chữ viết của sư đệ y tu của ta trên lọ t.h.u.ố.c nguệch ngoạc xấu xí. Ta vốn không nhớ nổi công hiệu của những loại t.h.u.ố.c đó, chỉ tưởng tất cả đều là t.h.u.ố.c chữa thương bổ dưỡng. Nào ngờ lại có một lọ t.h.u.ố.c lợi hại trà trộn vào, và còn bị Thời Trạch lấy được.
Ta lạnh giọng: "Tịch thu."
Ta lại hỏi tiếp: "Linh khí trong cơ thể ta, là do ngươi?"
Hắn im lặng, không trả lời nữa. Đôi tay từ phía sau vẫn khóa chặt lấy ta.
Chỉ cần ta khẽ đặt tay lên tay hắn, hắn liền hiểu ý, lập tức thả lỏng cánh tay, chỉ còn vòng nhẹ quanh người ta.
"Công lực của ngươi đã vượt trên ta, ngươi có thể xin phép chưởng môn, chọn một phong riêng."
Như ta vậy, làm một phong chủ tiêu sái tự do, thích thu đệ tử thì nhận một người, không thích thì ở trên núi đọc truyện.
Chỉ cần khi môn phái gặp nguy hiểm thì đứng ra giúp đỡ là được.
Ta cảm thấy vạt áo bị kéo xuống. Đó là hắn đang nắm lấy tay áo ta.
"Con không đi đâu cả. Con sẽ ở lại Tàng Ngọc Phong, cùng sư tôn đọc truyện, cùng sư tôn luyện kiếm."
"Những quyển truyện ta không thấy, có phải ngươi lấy đi không?"
"...Dạ."
"Trả lại cho ta."
"...Dạ."
...
Tàng Ngọc Phong quanh năm phủ đầy tuyết trắng không tan.
Trong tuyết bay khắp trời, thấp thoáng có hai bóng người sóng vai bước đi cùng nhau.
(Hết)
--------------------------------------------------