8
Trên khoảng đất trống trước Bạch Ngọc Ốc, ta và Thời Trạch đứng đối diện nhau, tay cầm kiếm. Dáng vẻ hắn ngày càng cao lớn, đã cao hơn ta cả một cái đầu.
Những bông tuyết mờ ảo rơi lả tả từ bầu trời, phủ đầy lên đầu và người. Ta nhẹ nhàng truyền linh khí vào kiếm, giơ tay lên và đ.â.m về phía hắn.
Hắn lùi lại vài bước để tạo khoảng cách rồi giơ tay đỡ.
Hai thanh kiếm chạm nhau, vang lên tiếng ngân trong trẻo.
"Đẹp!"
Chiêu kiếm của hắn rất linh hoạt, ra tay dứt khoát và chính xác.
Ánh mắt ta sáng lên, sau khi khen ngợi một câu, ta liền tăng thêm ba phần lực.
Quả đúng như người xưa nói: "Dạy học cũng là cách học”
Những chiêu kiếm sắc bén ấy dường như đều đã tồn tại sẵn trong đầu ta, nhưng lúc đầu khi thi triển ra, ta luôn cảm thấy linh lực không chảy trơn tru. Giờ đây, để làm một "sư tôn" tốt, ta đã thức đêm khổ luyện các chiêu kiếm, rồi truyền dạy cho tên đệ tử này. Qua nhiều lần qua lại, ta đã thành thạo hơn rất nhiều với các kiếm pháp.
Còn về chiếc trường tiên kia, ta đã cất nó vào nhẫn trữ vật, không có ý định dạy cho hắn.
Người xưa có câu rất hay, dạy hết cho đệ tử thì sư phụ sẽ đói. Ta phải giữ lại vài thủ đoạn để bảo vệ mạng sống mình.
Dù trong lòng ta nghĩ rằng mình đã dạy dỗ hắn tận tâm như vậy, nếu hắn phản bội thì quả thật chẳng hợp lý chút nào. Tuy nhiên, trong lòng ta vẫn luôn có một hòn đá treo lơ lửng.
Tình Yêu Mùa Hạ
Ở thế giới này, ta chỉ có thể tin vào bản thân mình, chứ không thể làm kẻ đ.á.n.h bạc mạo hiểm.
9
Điều đáng nói là, không uổng công ta đã bỏ thời gian đọc tiểu thuyết, ngày đêm tận tâm dạy dỗ hắn. Sự ngưỡng mộ và tôn kính của hắn dành cho ta gần như không còn giấu giếm.
Ta tiếp tục phát huy, thêm vào cho hắn một khóa học mới, khóa học về lòng biết ơn.
Khóa học này do chính ta thiết kế dành riêng cho hắn, nội dung đúng như tên gọi: dạy hắn học cách biết ơn.
Tuy nhiên, về mặt này ta cũng không thành thạo lắm, chỉ có thể nói là đang mò mẫm qua sông.
Sau khi đỡ được chiêu tấn công ngày càng sắc bén của cậu nhóc này, ta giơ kiếm đẩy một cái, khiến hắn ngã xuống tuyết.
Cậu nhóc chống kiếm nhìn ta.
Ta bước đến trước mặt hắn, dùng góc nhìn từ trên cao xuống, giống như cách hắn đã từng nhìn ta.
Phải công nhận rằng, ở góc độ này, ta có cảm giác mình có thể nắm giữ sinh tử của người khác dưới chân mình.
Ta nhìn hắn một lúc rồi nói: "Về phòng."
Lần này, ta không hề đưa tay ra đỡ hắn.
Hắn đâu phải không có chân, hoàn toàn có thể tự đứng dậy được. Nói cách khác, ta chỉ thích nhìn hắn lăn lộn trong tuyết trông thật chật vật mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-mong-su-ton-phai-la-cua-ta/chuong-4.html.]
Vào đến Bạch Ngọc Ốc, mặc cho gió lớn gào thét thổi tung mái tóc rối bời của ta, ta ngồi nghiêm trang trên giường ngọc và ra hiệu cho hắn.
Ta hỏi: "Ngươi có biết, thế nào là 'ân huệ nhỏ như giọt nước, phải báo đáp dạt dào như suối' không?"
Hắn lắc đầu: "Đệ tử không biết."
"Không biết cũng không sao." Ta điều chỉnh tư thế, từ tốn nói với hắn: "Sư tôn sẽ kể cho ngươi nghe."
Ta kể lại tất cả những câu chuyện về điển tích "ân huệ nhỏ như giọt nước" từ các quyển tiểu thuyết mà ta đã đọc qua những năm qua.
Nói đến khô cả miệng, giọng khàn đặc, cuối cùng, ta hỏi: "Ngươi có điều gì muốn hỏi không?"
Hắn nhìn ta, vẻ mặt khá thành khẩn, giọng điệu nghiêm túc: "Sư tôn, lấy thân báo đáp cũng là một cách trả ơn phải không ạ?"
10
Ta im lặng.
Ta đã kể cho hắn hơn năm mươi câu chuyện thú vị, nhưng trong tất cả những câu chuyện chi tiết và hấp dẫn đó, phần nói về việc lấy thân báo đáp này chỉ chiếm vỏn vẹn hai câu đơn giản.
Ta cảm thấy lúc này chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.
Ta thở dài, vẫn cố giữ vẻ mặt từ ái của một sư tôn, rồi chậm rãi nói: "Cách này quả thật có hiệu quả, nhưng chỉ giới hạn giữa nam nữ đã ngầm sinh tình cảm với nhau, như vậy mới không tạo nên một mối duyên nghiệt ngã."
Thời Trạch nghe rất chăm chú, dù ta nói gì hắn cũng nghiêm túc như vậy.
Hắn gật đầu một cách nghiêm trọng và hỏi lại: "Tại sao chỉ giới hạn giữa nam và nữ?"
Ta im lặng, ném quyển truyện kỳ hiệp du ký dân gian đang dùng làm ví dụ giảng dạy sang một bên, rồi nhẹ nhàng bảo hắn: "Cút ra ngoài."
Hắn sửng sốt một lúc.
Ta lặp lại: "Cút."
Hắn cầm kiếm lên, bước ra khỏi Bạch Ngọc Ốc, ba bước ngoái đầu nhìn lại một lần.
Ta gục xuống giường ngọc, lòng như tro tàn.
Nhưng bản tính ta vốn không phải là người dễ bỏ cuộc.
Ngay ngày hôm đó, ta thức đêm sắp xếp tất cả các quyển truyện liên quan đến lòng biết ơn và đức nhân từ, loại bỏ hoàn toàn những quyển có dính dáng đến tình cảm nam nữ.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba...
Ban ngày ta cùng hắn phân tích chiêu kiếm, ban đêm quây quần trò chuyện. Chỉ khi thấy hắn cúi đầu như một linh thực thất bại, ta mới cảm thấy hắn trông dễ nhìn hơn đôi chút.
Ta cười, vỗ vỗ vai hắn: "Xem ra lời dạy dỗ của sư tôn đối với ngươi đã có hiệu quả rồi."
Sau đó, ta gạt đống truyện chất đống trên giường sang một bên, nở một nụ cười hiền từ, nhân hậu: "Ngươi đã có thể xuống núi lịch lãm rồi, nhưng trong quá trình đó, phải luôn ghi nhớ lời dạy của sư tôn nhé."
--------------------------------------------------