20
Ta lặng im, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, chỉ là ma tộc tấn công càng lúc càng dữ dội, không để ta suy nghĩ nhiều.
Chưởng môn quả nhiên tuổi đã cao, hoặc có lẽ là sửa chữa tháp thông thiên đã tiêu hao quá nhiều linh lực, ông ta đến như pháo hoa và đi cũng như pháo hoa, sau một đòn tấn công, bị đ.á.n.h bay vào giữa sân thử kiếm, tạo thành một hố lớn.
Ta liếc mắt nhìn, thấy sư đệ y tu đang lén lút, né tránh qua trái qua phải chạy về phía hố sâu đó, ta an tâm, tiếp tục chiến đấu.
Ít nhất với sự có mặt của hắn, chưởng môn chỉ cần không c.h.ế.c đến mức không thể c.h.ế.c hơn, vẫn còn cứu được.
Ma tộc kia quả thực đen kịt một màu, ma khí đặc đến mức đ.á.n.h với hắn ba trăm hiệp vẫn chưa thấy được mặt mũi thật sự.
Ta lại rót thêm linh lực, vung trường tiên về phía trước, cuối cùng đ.á.n.h tan ma khí của hắn, liền thấy một con hạc giấy ngốc nghếch bay thẳng về phía ta, ta vẫy tay đốt cháy nó, một giọng nói tuyệt vọng vang lên: "Thiên Diễn Tông bị ma tộc tấn công! Thỉnh cầu Tàng Ngọc phong chủ chi viện!"
Ta khá sụp đổ, vốn tưởng rằng cuộc xâm lược ma tộc hôm nay chỉ là một tình tiết nhỏ không quan trọng khi nam chính đang ngủ mê, không ngờ lại đúng là trận chiến lớn trong truyện.
Nỗi lo trong lòng càng lúc càng nặng, bất ngờ, ta bị một luồng ma khí đ.á.n.h trúng tim, ngã lùi về sau, ho ra một ngụm m.á.u lớn.
Đau! Thật đau quá! Trong cơn mơ hồ tưởng như thấy được sư tổ.
Trong lòng ta vô cùng hối hận vì đã đuổi nam chính đi, cho hắn đi lịch lãm, giờ thì hay rồi, hắn không tỉnh, tiên môn sắp xong đời.
Tình tiết trong truyện bị ta phá hỏng lung tung, ta thực sự không biết phải đối phó thế nào, chỉ biết rằng, không thể ngã xuống lúc này.
Ta dứt khoát đổi trường tiên, cầm kiếm lên, cận chiến với ma tộc kia.
Chiến đấu không biết bao lâu, lòng ta càng lúc càng tuyệt vọng, ma khí tràn ngập bầu trời như muốn nuốt chửng ta, cũng như muốn nuốt chửng Huyền Thiên Tông.
Lại một đòn nữa, ta rơi từ trên không trung, gần như tuyệt vọng.
Một bàn tay mạnh mẽ xuất hiện giữa không trung, đỡ lấy ta, ta được ôm vững vàng, liếc mắt nhìn sang, quả nhiên là Thời Trạch.
Ta an tâm rồi, ngất đi.
21
Khi mở mắt lần nữa, ta thấy mình đang nằm trong Bạch Ngọc Ốc.
Có vẻ như Huyền Thiên Tông đã được bảo vệ an toàn.
Ta nghiêng người nhìn về phía Thời Trạch. Hắn đang ngồi canh bên cạnh ta, giống hệt cách ta vẫn thường chăm sóc hắn trước đây. Thấy ta tỉnh dậy, hắn liền tiến lại gần.
Ta cảm thấy có điều gì đó không ổn trong ánh mắt và cử chỉ của hắn, nên vội nghiêng đầu tránh đi.
Nhưng một bàn tay đã duỗi ra, kẹp chặt lấy cằm ta. Ta mở to mắt nhìn hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Ngươi định làm gì vậy?!" Giọng ta phát ra quá nhẹ nhàng, mất đi bảy phần khí thế vốn có.
"Sư tôn, người không nên tránh né con như vậy."
Một cảm giác mềm mại nóng bỏng áp sát vào ta. Bất ngờ, một luồng khí mát lạnh được truyền vào miệng ta.
Theo bản năng, ta định rút sợi trường tiên đeo ở thắt lưng ra, nhưng lại cảm thấy tay chân mình mềm nhũn đến lạ thường, thậm chí không còn đủ sức để chạm vào cán trường tiên.
Khi mở mắt lần nữa, ta cảm thấy như mình đã hoàn toàn mù lòa. Trước mắt chỉ còn một màu đen kịt, đến cả ngón tay của mình trong bóng tối cũng không thể nhìn thấy.
Ta cố vận chuyển linh lực, nhưng chỉ cảm nhận được một vùng linh hải trống rỗng. Lúc này, ta hoàn toàn hoảng sợ khi nhận ra tay chân mình đã bị xích sắt trói buộc chặt.
Chỉ cần cử động nhẹ một chút, liền phát ra tiếng kim loại va chạm "leng keng".
Chẳng lẽ ta đã bị khóa lại rồi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-mong-su-ton-phai-la-cua-ta/chuong-8.html.]
Tình Yêu Mùa Hạ
Phía sau lưng dường như là vách đá cứng rắn. Ta bị trói chặt vào đó, không thể lùi được thêm nữa.
Trong đầu ta chợt lóe lên một cái tên: Thời Trạch.
Ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thậm chí có thể nói là đang hơi ngơ ngác.
Ta đã đối xử với hắn chưa đủ tốt hay sao?
Ta đã tặng hắn công pháp linh kiếm, chữa thương cho hắn, dạy hắn kiếm chiêu, chưa từng hại hắn, cũng chưa từng lợi dụng thể chất tuyệt vời của hắn để tăng tu vi cho mình. Dù thế nào đi nữa, ta cũng không thể chấp nhận mình sẽ đón nhận một kết cục như thế này.
Càng nghĩ, ta càng thêm tức giận và khó chịu. Xích sắt trói buộc ta va chạm vào nhau, phát ra tiếng động lớn hơn.
Không biết vì sao, một luồng hàn khí từ đâu len lỏi vào cơ thể khiến ta không nhịn được mà run lên.
Lạnh quá.
Đột nhiên, tai ta bắt được tiếng bước chân thong thả vang lên.
Hiện giờ linh hải của ta đã trống rỗng, ngũ giác cũng không còn nhạy bén như trước. Việc có thể nghe được tiếng bước chân chứng tỏ người đó đã đến rất gần ta.
Ta ngẩng mặt lên, dù không nhìn rõ phía trước, vẫn cố mở to mắt nhìn: "Thời Trạch, có phải là ngươi không?"
22
Người đó dường như đã dừng lại trước mặt ta. Ta cảm nhận được những sợi tóc bên má mình bị vén lên.
Giọng trầm thấp của người đàn ông vang lên: "Sư tôn thật thông minh."
Ta cau mày.
Có điều gì đó không đúng. Đây dường như là giọng của Thời Trạch, chỉ là giọng điệu quá xa lạ. Hắn chưa từng nói chuyện với ta theo cách như vậy.
Ta nghiêng tai lắng nghe, giọng đầy nghi hoặc: "Ngươi là ai?"
Hắn không trả lời nữa. Một bàn tay nóng bỏng lần lên theo dây xích, siết chặt lấy bàn tay lạnh như băng của ta. Ta nóng đến mức co rút lại, nhưng bàn tay đó lại siết chặt hơn, khiến ta không còn đường lui.
Giọng nói vừa trầm vừa khàn vang lên bên tai, làm da nhỏ ở tai ta vừa nóng vừa tê ran.
"Sư tôn không nhớ nơi này sao?"
Đồng tử ta co thắt mạnh, chợt nhận ra điều gì đó.
Đến khi hắn nói câu thứ hai: "Sư tôn, sao không đến hấp thụ con nữa?"
"Là ngươi!"
Da đầu ta tê dại, cả người dán chặt vào vách đá cứng phía sau, cố gắng kéo giãn khoảng cách với hắn.
Hắn hoàn toàn không phải là nam chính ngây thơ dễ bị lừa, mà chính là vị tiên tôn có tâm tính cực kỳ biến thái trong truyện!
Hang động tối tăm không thấy ánh mặt trời này, nơi hắn gi.am c.ầm ta, có lẽ chính là nơi mà vị sư tôn độc ác kia đã từng hành hạ hắn trong truyện.
Hàn độc dần xâm nhập vào cơ thể. Chút hơi ấm còn cố gắng chống đỡ trong lồng n.g.ự.c ta cũng gần như tản đi hết.
Hắn khẽ cười.
Nghe thấy tiếng cười rợn người đó, ta không khỏi rùng mình một lần nữa.
Rất nhanh, cả hang động tràn ngập tiếng cười đầy ác ý của hắn.
--------------------------------------------------