Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ăn một bữa tối như

vậy, Ngâm Hoan kì thực chỉ ăn được vài miếng còn đâu là dồn sức ứng đối, trải qua một canh giờ như vậy cảm thấy thật mệt mỏi, Tập Thu đã sớm

chuẩn bị bữa khuya cho Ngâm Hoan, uống súp thanh đạm, Ngâm Hoan thỏa mãn ăn hơn phân nửa chén cơm, một bên trên mặt bàn còn để một xấp giấy thật dầy, Ngâm Hoan lau miệng đang muốn lật xem, cửa liền truyền đến âm

thanh của Cố Ngâm Phương.

"Lục tiểu thư, bây giờ sắc trời tối rồi, tiểu thư đã nghỉ ngơi, ngài..." Nhĩ Đông lời còn chưa nói hết, Cố

Ngâm Phương liền đẩy nàng ra xông vào phòng, thấy Ngâm Hoan còn ngồi, vẻ mặt càng thêm không vui.

Liếc mắt nhìn bốn phía trong phòng, Ngâm Phương thoáng nhìn thấy tập giấy đã viết để trên bàn liền trực

tiếp cầm lấy chén nước đi đến bên bàn học, giả bộ như muốn uống, tay

phải khẽ nghiêng, toàn bộ nước trà đều đổ xuống tập giấy.

"Ôi chao, Thất muội, những thứ này của muội hả, ta lỡ tay làm đổ ly trà lên mất rồi." Cố Ngâm Phương than nhẹ một tiếng, vội vàng dùng tay lau tập

giấy kia, giấy Tuyên Thành vốn là mỏng, sau khi dính nước thì dính vào

nhau, Cố Ngâm Phương lại cố tình xé, tập giấy đâu còn hình dạng cũ, vết

mực loang rộng ra nhanh chóng.

Chờ bọn người Nhĩ Đông phản ứng, tập giấy gì đó của Ngâm Hoan tất cả đều bị thấm nước thành giấy cặn bã.

"Nguyên lai là công khóa Thất muội a, ta phải làm sao đây, đều hư hết rồi."

Trên mặt Cố Ngâm Phương không có nửa điểm kinh hoảng cùng áy náy, ngược

lại còn mang theo nụ cười, giơ giơ mảnh giấy đã ướt đẫm trong tay lên,

trên mặt chữ đều nhuộm không còn thấy rõ nữa.

"Lục tỷ tỷ coi

chừng, đây chính là bài muội rất thích mới viết xong, bây giờ còn dính

nước tỷ coi chừng mực nước dính vào y phục."

Vừa dứt lời,

vết mực hoà cùng nước trà từ trên giấy trực tiếp nhỏ giọt xuống làn váy

của Cố Ngâm Phương, quần lụa mỏng manh màu hồng phấn lên lập tức bị

nhiễm chuyển thành nhiều chấm đen.

Cố Ngâm Phương cuống quít

ném tập giấy ướt nhẹp trong tay vội xem làn váy nhưng đã không kịp, đây chính là y phục mới may năm mới, vì phụ thân hôm nay trở lại mới đem ra mặc không quá nửa ngày, thế nhưng đã bị làm dơ.

Ngâm Hoan

tay cầm một tấm khăn đưa cho nàng, "Lục tỷ, vết mực này đúng là không dễ giặt, đáng tiếc váy đẹp như vậy mà bị hỏng, lúc ăn cơm Ngâm Phỉ nói với muội y phục Lục tỷ thật đẹp mắt."

Cố Ngâm Phương vừa nghe

liền nổi giận, đẩy khăn trong tay nàng ra, nhìn bàn sách hỗn độn, lộ ra

một tia cười đắc ý, "Ngươi giỏi thì đi mà cáo trạng với mẫu thân đi,

hừ!"

Dứt lời liền chạy ra ngoài, nha hoàn sau lưng vội vã chạy theo nàng ra ngoài nhưng vẫn không đuổi kịp Cố Ngâm Phương.

"Tiểu thư, vậy phải làm sao bây giờ, ngày mai lão gia kiểm tra rồi, công sức

nhiều ngày của tiểu thư." Nhĩ Đông lau nước trà, cũng tại Cố Ngâm Phương nhanh tay giành lấy mấy tờ giấy, đúng lúc mấy ngày Ngâm Hoan được nghỉ

do bị thương mà viết, một buổi tối này cũng không thể viết lại hết.

"Ta vốn là bị thương, phụ thân cũng biết, cũng còn thừa lại mấy tờ mà."

Ngâm Hoan đem mấy tờ còn lại lật qua, từ trong tay An Hạ tiếp nhận mấy

tờ kia nhưng cũng hầu như là hỏng.

"Ta viết lại mấy tờ." Ngâm Hoan phân phó An Hạ đi trông cửa, mở giấy ra cầm bút viết lại, không

biết qua bao lâu, Ngâm Hoan quơ quơ cổ tay đau đớn, ngẩng đầu nhìn Tập

Thu đang đứng ngủ một bên, coi như lòng nàng nhiều chủ ý nhưng chữ này

cũng không thể quá tiến bộ.

Buông xuống bút, đem sáu tờ giấy kia để tại một bên, Ngâm Hoan để Nhĩ Đông đi đến thay Tập Thu, nàng mơ

mơ màng màng bò lên giường nhắm mắt liền ngủ mất.

Ngày hôm

sau tỉnh dậy, bởi vì ngủ trễ nên dưới mắt còn có chút quầng đen nhạt,

Ngâm Hoan ngáp một cái, sau khi thỉnh an trực tiếp đi nữ đường, dựa theo lệ cũ, phụ thân chính là muốn kiểm tra tiến bộ của nhóm nữ nhi trong nữ học đường.

Cố Thừa Vũ luôn hi vọng con gái của mình cũng có

tài hoa như An công chúa vậy, vì vậy ông coi trọng việc đọc sách của hài tử, bắt đầu từ nữ nhi nhỏ nhất Cố Ngâm Hương, về sau càng xem càng hài

lòng.

Cố Ngâm Phương nhìn mấy tờ giấy mỏng manh trong tay

Ngâm Hoan, lại nhìn thấy nàng tinh thần không được tốt, mới cảm thấy tâm tình bực bội vì váy áo nàng thích nhất bị bẩn được quét sách, ngược lại là hưng phấn muốn biết kết quả của phụ thân.

Cố Thừa Vũ tiếp nhận giấy trong tay Ngâm Hoan, ngẩng đầu nhìn nàng một cái, từ trong

tay gã sai vặt phía sau tiếp nhận bài viết từ trước của Ngâm Hoan, vừa

so sánh với những bài phía dưới, có tiến bộ rõ, "Hơn một tháng ngươi chỉ viết được mấy tờ này thôi sao?"

Nghe được phụ thân hỏi như

vậy, Cố Ngâm Phương ngồi dưới liền vui vẻ, Ngâm Hoan gật gật đầu, "Đúng

vậy phụ thân, thời điểm dưỡng thương con không có cách nào viết bài nên

con liền xem chút ít sách, mặc dù nhận thức được chữ nhưng chưa biết

hết."

Ngâm Hoan lúc nói có chút thẹn thùng, năm tuổi đã vào nữ đường, đã hơn một năm nhưng nàng còn biết chữ có hạn.

"A? Ngươi đọc sách gì?" Cố Thừa Vũ thấy nàng trực tiếp thừa nhận, có chút

kinh ngạc, lần trước đứa nhỏ này còn sợ tới mức không dám nói gì.

"Ta xem chính là bản chép tay của lão sư, trong đó còn có viết đến việc phụ thân đi Huệ An thành." Âm thanh của Ngâm Hoan không lớn, nhưng là ăn

nói rõ ràng, Cố Thừa Vũ nghe có chút chuyên chú.

Quyển sách

Ngâm Hoan nói đó là ghi chú khi đi du lịch của Trần Uyển Thanh lúc giải

trừ hôn ước xong, rồi sau đó truyền đi rộng rãi trong khuê phòng, mà

cách chấp bút kia lại như nam tử cho nên Cố Thừa Vũ ngẫu nhiên cũng có

lật xem.

Mặc dù nội dung gập ghềnh, bởi vì rất nhiều chữ còn

không quen thuộc, Cố Vũ Thừa vẫn là thấy được, nàng xác thực là nghiêm

túc xem những sách này.

Sau cùng, Ngâm Hoan ngẩng đầu mang

theo một tia ngượng ngùng cười, nhỏ giọng nói, "Phụ thân, Ngâm Hoan chỉ

xem những thứ này, phụ thân không cần chê cười Ngâm Hoan."

"Ngươi nếu thích xem thì chờ nhận thức chữ nhiều hơn, trong thư phòng phụ thân có rất nhiều sách, ngươi có thể sang đây xem, kia Huệ An thành a trong

sách kia còn miêu tả xinh đẹp hơn."

Cố Thừa Vũ cảm khái một

tiếng, nhìn thấy sự sùng bái trong đáy mắt Ngâm Hoan, từ đáy lòng có một loại kiêu ngạo của người làm phụ thân.

"Ngâm Hoan tạ ơn phụ

thân." Ngâm Hoan cười, từ trong tay Cố Thừa Vũ cầm lấy bài viết của

chính mình, xoay người hướng về chỗ ngồi.

Nhóm tỷ muội đây

đều nghe được câu kia của phụ thân “Trong thư phòng phụ thân có rất

nhiều sách, ngươi có thể sang đây xem', đối với các nàng mà nói, đây là

công nhận lớn lao, chỉ có Cố Ngâm Sương được nhìn nhiều hơn mấy lần so

với các nàng, Thất muội này, tại sao đột nhiên bất đồng.

Sau

lưng là ánh mắt oán hận của Cố Ngâm Phương, Ngâm Hoan cứ không để ý, cho đến khi Cố Thừa Vũ kiểm tra Cố Ngâm Sương xong rồi trên mặt tán thưởng

nhiều hơn nữa.

Hôm nay người được khen ngợi lớn nhất hay là

Ngâm Hoan, mà Ngâm Hoan thủy chung là vẻ mặt cười nhạt, cùng thường ngày không có gì thay đổi, chỉ là thiếu một ít khiếp đảm.

Tiền

mất tật mang nói đại khái chính là hành vi của Cố Ngâm Phương, cùng với

vài lần gặp chuyện không vừa ý làm cho tiểu cô nương luôn kiêu ngạo này

không chịu nổi, Cố Thừa Vũ vừa đi, trực tiếp ngã xuống khóc trong ngực

Cố Ngâm Sương, cho dù ai khuyên đều không ngừng, chỉ là ánh mắt oán hận

nhìn Ngâm Hoan, rất có ý có ngươi không có ta.

Ngay cả chính

Ngâm Hoan cũng không hiểu rõ, vì cái gì Cố Ngâm Phương lại căm thù chính mình như vậy, chẳng lẽ chỉ là bởi vì nàng trong lòng không như ý, chính mình khiến hai tỷ muội nàng chướng mắt cho nên một đời này phải kém các nàng, phải chịu những tội có chết cũng không đáng tiếc?

Lòng người luôn cổ quái như vậy, Ngâm Hoan lạnh lùng nhìn nàng, không có nói một câu, đứng dậy rồi rời nữ đường...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...