Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Song

Tỉnh lại lần nữa đã là bình minh, Ngâm Hoan mở mắt ra cảm giác được hai tay đặt ở trên eo mình mới giật mình, nàng đã thành thân.

Ngẩng đầu liền đụng phải cặp mắt sớm đã mở của hắn, chứa đựng vui vẻ nhàn nhạt cứ như vậy yên lặng nhìn xem, gò má Ngâm Hoan ửng hồng, vừa nhìn sắc trời, thấp giọng hô một tiếng giãy giụa muốn đứng lên, chăn mền mới kéo ra lại đắp lên cực nhanh, cáu giận nhìn xem gương mặt vui vẻ kia, tối hôm qua sau khi tắm rửa xong nàng đã nhanh chóng ngủ thiếp đi, cứ như vậy mà không mặc áo lót.

"Tiểu thư, cô gia." Nhĩ Đông ở ngoài cửa đã đợi từ lâu, nghe được động tĩnh bên trong mới gõ cửa hô.

Ngâm Hoan đẩy hắn một cái, "Mau đứng lên a, chậm nữa là không kịp đi thỉnh an." Ngâm Hoan chống đỡ người đứng dậy tìm y phục ở trên giường, Tô Khiêm Mặc có chút hăng hái tựa vào chỗ kia, vừa vặn nhìn thấy phần lưng trơn bóng của nàng, tóc dài lay một cái ở sau lưng nàng di động, tầm mắt dần dần dời xuống hông của nàng, bộ dáng quyến rũ của người dưới thân đêm qua bỗng nhiên hiện ra trong đầu.

Cảm giác được ánh mắt ở sau lưng càng ngày càng nóng bỏng, Ngâm Hoan quay đầu lại trừng mắt liếc hắn một cái, Tô Khiêm Mặc rốt cục không nháo nàng nữa, xoay người cầm lấy y phục được đặt trên ghế cho nàng rồi hướng phía ngoài phòng hô một tiếng, "Vào đi."

Nhĩ Đông mang theo Tập Noãn tiến vào, y phục ném lung tung trên mặt đất, Nhĩ Đông cùng Tập Noãn cúi đầu vội vã đi qua đặt chậu xuống, Nhĩ Đông cất những y phục kia đi, đi đến bên giường kêu một tiếng tiểu thư, Ngâm Hoan đáp lại một tiếng, lúc này Nhĩ Đông mới kéo màn trướng lên.

Có mụ mụ đi vào lấy lụa đỏ dính vết máu đi, Tập Noãn lấy quần áo phải mặc ra, Ngâm Hoan ngồi ở mép giường, Tô Khiêm Mặc thay quần áo xong trực tiếp đỡ nàng đến trước bàn trang điểm, ra hiệu Nhĩ Đông các nàng hầu hạ nàng rửa mặt súc miệng, Thanh Nha đi đến, thay Ngâm Hoan chải tóc xong, Tô Khiêm Mặc cầm lấy bút vẽ lông mày trong tay Thanh Nha đến trước mặt nàng.

"Chàng làm cái gì?" Ngâm Hoan ngẩng đầu liền chứng kiến hắn khoa tay múa chân trên lông mi của mình lại nhìn bộ dáng trong gương đồng, mặt hơi nhíu lại, nghiêm túc nói ra, "Vẽ lông mày cho nàng!"

Nhĩ Đông cùng Tập Noãn ở trong phòng làm việc chậm lại nhìn về phía này, cả thân thể của Ngâm Hoan cứng ở kia, Tô Khiêm Mặc cầm lấy bút khoa tay múa chân một hồi mới quyết định ra tay.

Hai đầu lông mày truyền đến hoạt động nhẹ nhàng, hai mắt Ngâm Hoan nhắm nghiền, chỉ lo về việc hắn vẽ cho mình một đạo lông mày, thật lâu, Tô Khiêm Mặc nói một tiếng được rồi, lúc này Ngâm Hoan mới mở mắt ra, nhìn qua mình trong gương đồng, tuyến lông mày này là lấy hình dáng lông mày của Ngâm Hoan mà vẽ theo, nhưng như thế nào nàng đều cảm thấy có chỗ không thuận.

"Sau này đều để ta giúp nàng vẽ." Tô Khiêm Mặc tự mình xem thấy hài lòng, để bút vẽ lông mày xuống, cầm lấy y phục ở trên kệ cũng không cần Nhĩ Đông các nàng hầu hạ, tự mình mặc vào.

Khóe mắt Ngâm Hoan giật nhẹ, cầm lấy bút vẽ tự mình bổ sung vài cái, cài cây trâm đơn giản, Nhĩ Đông lấy y phục ra cho nàng mặc, mấy ngày tân hôn này cũng chỉ mặc y phục đỏ thẫm, thắt lại đai lưng, Tô Khiêm Mặc cũng thu thập xong, hai người đứng chung một chỗ mà lại thập phần xứng đôi.

Nhĩ Đông bưng trà, Tập Nhân mang bức tranh thêu của Ngâm Hoan, dưới sự hướng dẫn của mụ mụ hướng viện tử của vương gia vương phi mà đi, hiện tại không sớm không muộn, vương phi cũng vừa mới dậy, ăn mặc chỉnh tề chờ tân nương tử kính trà.

Người ở Bát vương phủ không nhiều lắm, đêm qua đến uống rượu mừng cũng đều đi về, tính vương gia vương phi và hai ca ca một tỷ tỷ, lại tính thêm nữa chính là các tẩu tẩu cùng vài đứa cháu trai.

Ngâm Hoan quỳ gối trước mặt Bát vương gia từ trong tay Nhĩ Đông tiếp nhận trà cung kính nói, "Phụ vương, mời ngài uống trà."

Bát vương gia cười ha ha, tiếp nhận cái chén uống một ngụm, cầm lấy một đại hồng bao đưa cho nàng, Ngâm Hoan đưa cho Tập Nhân ở sau lưng, lại từ trong tay Nhĩ Đông tiếp nhận trà đến trước mặt Bát vương phi, "Mẫu phi, mời ngài uống trà."

Bát vương phi cúi đầu nhìn xem Ngâm Hoan cũng không vội nhận cái chén, Tô Khiêm Mặc ở sau lưng sắc mặt biến hóa, Tạ Quán các nàng cũng biết, đây là quy củ mẹ chồng lập ra cho tân nương tử.

Ngâm Hoan giơ tay bưng cái chén đã lâu nên dù nhẹ tay cũng sẽ mỏi nhừ, Bát vương phi không hợp tác, thẳng đến khi Bát vương gia ở bên cạnh khụ một tiếng, nàng mới đưa tay nhận lấy cái chén, Ngâm Hoan cũng không dám nhanh chóng để tay xuống, sợ là sẽ khiến nàng cho rằng mình thật sự muốn hoàn thành việc kính trà nhanh, từ từ thu tay về, Bát vương phi bưng ly trà kia, nhấc nắp chén đưa lên bên miệng hoàn toàn không uống, nhàn nhạt nói một câu, "Trà nguội lạnh."

Tô Khiêm Mặc đang muốn nói cái gì, Tạ Quán đối với hắn nhẹ nhàng lắc đầu, lúc này nếu Tam đệ thay Tam đệ muội nói chuyện, trong lòng mẫu phi sẽ khó chịu, có khi sau này sẽ xảy ra tranh chấp với Tam đệ muội.

"Là con dâu suy tính không chu toàn, Nhĩ Đông, đổi cái chén khác." Ngâm Hoan cười từ trong tay Nhĩ Đông lại cầm lấy một cái chén mới rót trà nóng vào, vững vàng bưng đến trước mặt vương phi, thái độ rất là thành khẩn.

"Nào có chuyện con dâu kính trà hai lần chứ, mẫu phi ngươi nói đùa với ngươi đấy." Bát vương gia thấy vậy hoà giải, Bát vương phi bưng ly trà kia nhấp một miếng, cầm lấy bao lì xì để trên bàn giao cho nàng.

"Tạ mẫu phi." Ngâm Hoan cung kính đón lấy, đem bức tranh thêu của mình đưa cho Bát vương phi, "Đây là chúttâmý của con dâu." Đó là áo choàng gấm bố do Ngâm Hoan đích thân thêu, một cây kim một sợi chỉ ước chừng là do nàng tốn bảy tám buổi tối mới thêu xong, Bát vương phi cầm trong tay còn muốn làm khó cũng không cách nào nên luôn nghiêm mặt, "Được rồi, làm quen với đại ca đại tẩu của ngươi đi."

Tạ Quán cùng Đường Uyển Kỳ đều tặng tiểu lễ, Ngâm Hoan cũng cầm bức tranh thêu của mình tặng cho các nàng, ba đứa cháu nhỏ mỗi người một cái hà bao xinh đẹp tự tay thêu, bên trong còn để kim lõa tử làm phình ra.

Kính hết trà chính là muốn lắng nghe lời nói của mẹ chồng, lúc này Bát vương phi ra vẻ kiêu căng, cũng không quản sắc mặt của con trai nhìn có tốt hay không, nếu đã gả vào Bát vương phủ thì phải tuân theo quy củ của Bát vương phủ.

Trong viện Cẩm Tông vốn không có nhiều nha hoàn, lúc trước Tô Khiêm Mặc không thích, sau này đi Dương quan lại càng chỉ có mấy người quản lý việc thường ngày, hiện tại thành thân Ngâm Hoan mang những người này đến vẫn không đủ, một lần Bát vương phi lại nhận bốn nha hoàn hai ma ma, để cho quản gia của con dâu trưởng lại nhận thêm vài bà tử.

Đối với lần này Tô Khiêm Mặc ý kiến lớn, "Mẫu phi, tiểu viện Cẩm Tông, đưa thêm nhiều người như vậy vào làm cái gì, chúng ta sớm đã đủ người rồi." Bát vương phi trừng mắt liếc hắn một cái, "Cái gì đủ rồi, đại ca ngươi không chỉ có chừng này người, tương lai chờ ngươi cùng Ngâm Hoansinhra hài tử còn phải nhận thêm người."

"Tốt lắm, các ngươi trở về chuẩn bị một chút, đợi lát nữa tiến cung tạ chỉ." Bát vương gia phất phất tay, cắt đứt phát biểu của Bát vương phi, nói nhẹ, "Cũng không thể để cho hoàng hậu nương nương chờ các ngươi."

Lúc này Bát vương phi mới ngậm miệng, cô con dâu này nói cái gì đều cười nhận, nàng thật đúng là một quyền đập vào bông mềm, một chút mạnh mẽ cũng không có.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...