Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 50

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố lão phu nhân đứng dậy sai Như Hoạ đứng bên cạnh đỡ Mộc thị, Cố lão phu nhân nhường một ghế cho nàng.

"Buổi sáng con dậy hơi trễ nên xử lí công việc hơi lâu, đã khiến mẫu thân chờ lâu." Mộc thị cười nhẹ nhàng, không nhìn ra chuyện gì khác thường,

Nghiêm thị ngồi bên dưới nói thầm, chẳng lẽ Tam đệ muội báo tin sai,

chính nàng cũng phái người đi thăm dò, Tư Kỳ quả thật có đi hiệu thuốc

bốc thuốc, chỉ là không thấy được phương thuốc đó.

"Thân thể

con không thoải mái mà vội làm việc vậy, cái gì mà đợi lâu, mấy năm

trước ta còn có thể giúp con nhưng bây giờ thì không thể." Cố lão phu

nhân nắm tay của nàng, lòng bàn tay hơi lạnh.

"Đúng vậy đại

tẩu, bọn đệ cùng mẫu thân ghé qua thăm tẩu một chút, coi có chuyện nào

có thể giúp đỡ tẩu không, mấy hôm nay thân thể tẩu không khoẻ, đệ cùng

mẫu thân đã bàn bạn không bằng tẩu để A Tuệ giúp tẩu đi." Cố Vũ Trị mặc

kệ nàng ngất hay không ngất, hôm nay mục đích đến đây phải hoàn thành,

chẳng lẽ người bị bệnh kia còn muốn nắm quyền quản gia không thả hay

sao.

Mộc thị nhận ly trà mà Như Họa đưa tới, ra hiệu Như Họa

mang Ngâm Hoa vào trong phòng, từ từ uống trà, một lát sau mới để cái ly xuống nhìn về phía Cố Vũ Trị, "Nếu đã Nhị đệ con đã nói chuyện này thì

hôm nay ta cũng đành mở cái miệng già này”.

Mộc thị vừa nói

như vậy, ngược lại Cố Vũ Trị lại hứng thú hơn, chẳng lẽ mẫu thân lên

tiếng mà nàng ta còn giữ khư khư không muốn thả sao, Cố lão phu nhân

nói, "Vãn Đình con đừng ngại gì hết, có gì cần giúp con cứ nói ra."

Mộc thị cười nhìn Cố lão phu nhân, nhẹ nhàng cầm tay của nàng, "Mẫu thân,

mấy chuyện này đều do con quản, nếu không phải mấy ngày nay con không

khoẻ thì con sẽ tự mình quản lí, hàng năm này mẫu thân cũng biết cứ sau

gieo trồng vụ xuân thì con sẽ đi Lĩnh Nam, ở đó Cố gia chúng ta có không ít điền trang, chuyện sổ sách thu tô cũng không thể để người ngoài làm, hết chuyện ở thôn trang thì phải lập tức trở về xử lí sổ sách trong

phủ, nếu Nhị đệ đã mở miệng thì con cũng không ngại nữa."

Thần sắc Nghiêm thị lập tức liền thay đổi, Lĩnh Nam đó là nơi nào, chỗ đó là chỗ ở của một đám người man rợ, lúc nàng mới gả vào Cố phủ cũng đi qua

bên đó với đại tẩu. Quản sự trong nông trang động một chút thì cầm lấy

cái cuốc vây dân lại, thôn dân cũng không vừa, họ huỷ đi cột buồm làm

cho ngươi muốn đi cũng không được, nói chuyện cũng không giải quyết được gì, nếu muốn dùng vũ lực thì mấy người phụ nữ và đứa trẻ trong thôn

liền lao ra phía trước, khóc lóc, còn nói ngươi đánh chết đi, đánh chết

thì không cần tốn lương thực nuôi bọn hắn nữa.

Một hồi

nháo lớn chuyện không vì cái gì khác, chỉ là muốn giảm tiền thuê, Nghiêm thị đi tới một lần liền không dám trở lại, khi đó Cố lão phu nhân muốn

để Nghiêm thị giúp con dâu trưởng quản lí chuyện trong nhà, sau khi trở

về Nghiêm thị lại không chịu. Đại ca là Cố quốc công, chủ nhà đương

nhiên là đại tẩu, nàng cần gì xen tay vào, chỉ cần ở nhà chăm sóc con

cái cho tướng công nàng là được.

Cố Vũ Trị

căn bản không biết sản nghiệp của Cố gia có những nơi như thế, thấy phu

nhân chính mình sắc mặt đại biến, liếc nhanh về Cố lão phu nhân thử dò

xét, "Ý đại tẩu là muốn để A Tuệ đi Lĩnh Nam sao."

Mộc thị cúi thấp đầu, một tay nhẹ nhàng vuốt vòng tay trên cổ tay, âm thanh không nặng không nhẹ truyền đến, "Ta chính là có ý này, chuyện trong

phủ ta cũng còn sức để xử lí, Lĩnh Nam kia, bây giờ nếu đi xa thân thể

ta chịu không nổi, Nhị đệ muội nếu đã thành tâm muốn hỗ trợ ta, vậy thì

giúp đại tẩu chuyện này đi."

"Đại tẩu,

chuyện trong phủ rất nhiều muội có thể giúp tẩu mà, đường đi Lĩnh Nam

rất xa mà muội lại không quen thuộc, nếu có chuyện gì muốn báo tin trở

về cũng chậm, thật sự là khó làm a." Nghiêm thị uyển chuyển cự tuyệt,

nàng vốn là một tiểu thư khuê các, sống vài chục năm trong Cố phủ, chưa

từng tiếp xúc với bọn người nhà nông dã man thô thiển kia, bọn họ có thể tuỳ tiện lăn ra đất ngủ, rơm rạ dưới đất cũng tuỳ tiện nhét vào miệng,

thật sự là, quá dã man!

"Chuyện này Nhị đệ

muội ngươi yên tâm, lúc muội mới gả vào Cố phủ cũng từng đi với ta đến

đó mà, ta sẽ phái Tư Kỳ đi cùng với muội, Tư Kỳ đi theo ta đã sáu năm

rồi, những người kia cũng biết nàng, nếu muội đi thì bọn họ không dám

làm khó muội đâu." Mộc thị ngẩng đầu nhìn nàng, nàng nói gì cũng có đạo

lý, các ngươi đã gấp rút muốn giúp ta mà vậy thì làm dùm ta chuyện mà

hiện tại ta không thể làm đi.

"Vãn Đình a,

những người ở Lĩnh Nam không phải dễ nói chuyện, A Tuệ lúc trước đi qua

đó rồi cũng không dám trở lại, con xem còn có cách khác không." Cố lão

phu nhân nhìn ra băn khoăn củaNghiêm thị, nông trang bên Lĩnh Nam là do

con trai cả đặt mua nàng cũng không rõ ràng lắm, bởi vì hàng năm thu

hoạch tốt cho dù người bên đó thô lỗ không có bán đi.

"Mẫu thân, Cố gia có mười mấy thôn trang, ngài cũng chưởng nhà một thời

gian, trong nông trang đó có người nào dễ nói chuyện đâu, bên Lĩnh Nam

khó nói thì hai nông trang gần thành Lâm An này cũng khó nói vậy , tương lai con già rồi, cái nhà này là giao cho vợ của Dật Tín, những thứ này

nhìn thì khó nhưng so với chuyện trong phủ kỳ thật đơn giản nhiều hơn,

mọi người sống trong thôn trang hầu hết là thành thật, cả đời làm việc

vất vả cũng chỉ vì một phần ba lợi nhuận mà thôi."

Đây là lần

phản bác đầu tiên của Mộc thị với Cố lão phu nhân, nàng đã nói rõ ràng

rồi, ngươi Nghiêm thị nguyện ý giúp đỡ nàng thì đi Lĩnh Nam thu tiền

thuê, không muốn thì cũng đừng có nhúng tay vào chuyện quản gia, muốn

nàng trải sẵn thảm cho nàng ta đi sao trên đời này nào có chuyện tiện

nghi như vậy.

Cố lão phu nhân giả vờ khụ

một tiếng, cả đời bà mọi chuyện đều theo ý bà nhưng hôm nay bị con dâu

trưởng trực tiếp phản bác ý kiến làm bà có chút sượng mặt, nhưng trong

lòng bà có chút xin lỗi nàng, vốn lúc nãy đến đây có ý phân lại quyền

quản gia của nàng nhưng khi thấy con dâu vì Cố phủ mà suy nghĩ khắp nơi

thì câng nặng trong long nàng lại lệch đi một chút.

"Đại tẩu chỉ cần chuẩn bị đầy đủ chuyến đi này cho A Tuệ để nàng có thể lập

tức xuất phát đi Lĩnh Nam, tuyệt đối đem chuyện ở đó thu xếp thật tốt,

đại tẩu nói rất đúng, Cố gia tương lai phải giao cho vợ của Dật Tín, làm mẹ chồng của nàng mà không có thực quyền trong tay thì làm sao nói

chuyện được với con dâu chứ." Cố Vũ Trị lập tức tiếp lời của nàng, ngôn

ngữ đầy thâm ý mà nhìn Mộc thị.

"Đó là tự

nhiên, nếu là Nhị đệ muội làm xong chuyện này, vậy đại tẩu ta dĩ nhiên

phó thác Cố phủ vào tay Nhị đệ ngươi nếu không, người phía dưới cũng

không phục a." Mộc thị gật gật đầu, xem như đồng ý lời nói của Cố Vũ

Trị.

"Vậy thì chờ tin tức của đại tẩu, đệ

mang A Tuệ trở về chuẩn bị hành lý, để nàng nhanh chóng xuất phát." Cố

Vũ Trị đối với chuyến đi lần này tràn đầy lòng tin, chỉ là một nông

trang ở Lĩnh Nam mà thôi, làm sao mà không ứng phó được, lúc đứng dậy ra ngoài không hề chú ý tới ánh mắt e ngại của Nghiêm thị.

Rốt cuộc Cố lão phu nhân cũng về, Mộc thị vào nội thất liền dựa vào giường, Ngâm Hoan đi tới, sờ sờ tay của nàng, lại áp tay vào trán nàng đo nhiệt độ, "Mẫu thân, hết sốt rồi, ngài sẽ mau khoẻ thôi."

Mộc thị nhìn mặt mũi tràn đầy lo lắng của Ngâm Hoan, đưa tay sờ đầu nàng,

lúc nàng còn sốt mơ mơ màng màng đứa nhỏ này nói gì nàng đều nghe hết,

chỉ là nàng không thể mở mắt, thậm chí đêm qua lúc Ngâm Hoan bị ác mộng

làm cho tỉnh giấc, Mộc thị cũng loáng thoáng nghe được, kể cả lúc Cố

lão phu nhân cùng các nàng nói chuyện nàng cũng nghe hết.

Mộc Vãn Đình nàng là người hiểu biết, nàng ở lại Cố gia là vì không muốn

rời Đại lang đi cũng không phải vì muốn giữ mãi quyền quản gia không

thả, nhưng nàng không ngờ Nhị đệ lại không có kiên nhẫn mà hành động sớm như vậy .

Làm đương gia có phải là chuyện

dễ đâu, Mộc thị ôm Ngâm Hoan nhìn ra bên ngoài cửa sổ, thần sắc lạnh

xuống, cái nhà này a, ngoại trừ nàng có ai có đủ khả năng làm đương gia

a.

"Mẫu thân, sao ngài lại đáp ứng tổ mẫu

để Nhị thẩm đi Lĩnh Nam, lỡ như nàng làm tốt thì ngài định giao quyền

lại cho Nhị thúc..." Ngâm Hoan nghẹ những lời này từ lâu, hôm nay chịu

không nổi mới nói ra được một nửa, lại nghẹ không nói được nữa.

"Vậy thì xem nàng có xử lí thoả đáng hay không đã." Mộc thị ôn nhu nói, tiện đà nhìn về phía Tư Kỳ "Tư Kỳ, ngươi chuẩn bị đầy đủ đồ đạc đi Lĩnh Nam

đi, buổi tối thông báo cho Nhị phu nhân, sáng ngày mai xuất phát sớm.

Những người nào nên đi thì mang đi hết, Nhị phu nhân sai ngươi làm sao

thì làm như vậy, đi đường chuyện gì cần nhắc nhở thì nhắc nhở, sau khi

đến đó thì đem nguyên nhân ta không thể tới nói với Lý quản sự một

chút."

Tư Kỳ dạ một tiếng đi xuống chuẩn bị, Mộc thị nhìn

Ngâm Hoan, có nhiều chuyện, nàng cũng không nói nên lời, nhưng những

chuyện mà đứa nhỏ này làm nàng đều biết.

"Chờ qua thời gian bận rộn này, buổi trưa nếu không ngủ thì qua đây mẫu thân dạy con chuyện quản sự." Thay Ngâm Hoan sửa sang lại đầu tóc thật gọn,

Mộc thị mở miệng nói.

Ngâm Hoan thoáng hiện nét vui mừng trong đáy mắt, dùng sức gật đầu, "Vậy trước hết mẫu thân

hãy điều dưỡng thân thể thật tốt nha."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...