Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Không phải là cũng

đã sớm nói hai chiếc thuyền tách nhau đi sao, khi nào thì ta nói đi

chung đâu." Tưởng Như Nhân nghe nha hoàn nói xong, nhướng mày, rất nhanh đi tới mũi thuyền, vài vị thiếu gia đi theo Tưởng gia Nhị thiếu gia tựa hồ ở đó ra dấu tay, muốn đi cùng thuyền.

"Là Nhị thiếu gia sai người dương lá cờ."

Tưởng Như Nhân ngẩng đầu nhìn hướng kia, vốn là cùng Nhị ca liền thương lượng xong, nữ quyến một chiếc thuyền, bọn họ đi một thuyền, như vậy cũng

tránh khỏi những tán gẫu không cần thiết, tại sao bây giờ lại yêu cầu đi một thuyền.

Tưởng Cảnh Nhạc gặp ánh mắt của muội muội,

vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, hắn vốn cũng không muốn a, là do mấy vị công

tử này nháo a, cho dù không đi cùng thuyền thì cũng là đi gần một chút , đến bên bờ cũng không có thiếu thời gian nói chuyện, ngâm thi đối

tác một chút cũng tốt, trên thuyền nhiều nha hoàn hộ vệ như vậy, không

thể có chuyện gì.

"Cảnh Nhạc huynh,

chúng ta trực tiếp xông qua là được." Đợi một hồi cũng không trông thấy

Tưởng Như Nhân trả lời, sau lưng Tưởng Cảnh Nhạc có người đề nghị.

"Không được, nếu không cẩn thận có người rơi xuống nước thì rất phiền toái."

Tưởng Cảnh Nhạc lạnh giọng phản đối, lại sai người vẫy cờ hiệu.

Tưởng Như Nhân xa xa thấy đầu thuyền kia càng ngày càng càng nhiều người, cau mày, Nhị ca cho tới bây giờ đều không phải là người hồ đồ, nhiều người

như vậy cũng ở một chỗ, đến lúc đó xảy ra chuyện gì, đối với Tưởng gia

cũng có ảnh hưởng.

Trong tầm mắt có vài bóng dáng quen thuộc làm cho nàng càng thêm cảm thấy phiền toái, tại

sao ngay cả thế tử Lục vương gia Nhị ca đều mời, trên thuyền này còn có

Cố gia tiểu thư mà.

"Tiểu thư, thuyền

kia tựa hồ muốn lại gần." Nha hoàn lên tiếng nhắc nhở, Tưởng Như Nhân

lập tức trở về phòng đầu thuyền, Tưởng Cảnh Nhạc thấy vậy, cười khổ một

cái.

"Lập tức liền ngang nhiên xông qua, Tưởng huynh mặt mày ủ dột làm gì." Lục Trùng Nham vỗ bờ vai của hắn, hắng giọng nói ra.

Không đợi Tưởng Cảnh Nhạc nói chuyện, đột nhiên thuyền đối diện liền tăng tốc độ, mọi người hai mặt nhìn nhau không biết Tưởng tiểu thư có ý gì,

Tưởng Cảnh Nhạc sai thị vệ thu cờ hiệu về, cười mắng, "Các huynh đừng

làm loạn nữa, vốn là đã hai bên đi riêng rồi, đợi lát nữa lên bờ, các

ngươi muốn hẹn gặp tiểu thư nhà nào thì tự mình hẹn đi."

Mọi người ồ lên, nhìn thuyền kia đi xa mà không có biện pháp gì, Lục Trùng

Nham đề nghị, "Kia còn không mau đuổi theo a Tưởng huynh, nếu không các

nàng đều về nhà hết thì sao, ta còn chưa có lên bờ đâu."

"Nói như vậy, Lục huynh hẳn là hẹn cô nương nhà người ta nên mới vội vàng

như vậy, khó trách mới vừa nói qua thuyền bên kia ngồi chung lại hào

hứng như vậy."

Lục Trùng Nham sẽ không để ý người khác nói gì, thúc giục Tưởng Cảnh Nhạc vào trong thuyền sai người gia tăng tốc độ.

Bởi vì tình huống ngoài ý muốn này nên thời gian lên bờ sớm hơn dự kiến một canh giờ, thuyền của bọn họ tựa vào thuyền của nữ quyến, Tưởng Như Nhân lập tức từ trong thuyền đi xuống, bọn họ đã bắc cầu xong, mọi người đến cửa thuyền của các nàng.

Tưởng Cảnh

Nhạc nhìn vẻ mặt muội muội không vui, trong lòng không ngừng kêu khổ,

thừa dịp nàng còn chưa nói lời nào, vội vàng lên tiếng nói, "Gần bờ

không phải có một khu vườn sao, ta sai người đi an bài, đợi lát nữa

chúng ta đi qua đó ngồi một chút."

"Nếu Nhị ca đã có tính toán thì cứ làm thế đi, các ngươi đi xuống trước, sau đó chúng ta liền đến." Tưởng Như Nhân nhàn nhạt nhìn bọn họ, liếc nhanh Lục Trùng Nham, đám người hậu sinh kia lập tức rút đầu về không dám ló

ra nữa.

Nhìn bọn người Tưởng Cảnh Nhạc đều xuống thuyền,

Tưởng Như Nhân lúc này mới sai nha hoàn đi thông báo cho các tiểu thư,

mới vừa đi nửa vòng liền nghe âm thanh “phù phù”, ngay sau đó có người

thét chói tai, "Không xong, có người rơi xuống nước."

Vài người trên bờ nhanh chóng tụ lại, chờ đến lúc Ngâm Hoan chạy đến, bóng

dáng Cố Ngâm Họa không thấy đâu chỉ thấy lơ lửng trên mặt nước chiếc

khăn tay màu hồng nhạt.

"Ngũ tỷ!" Ngâm Hoan hô to một

tiếng, nhưng dưới mặt nước yên tĩnh trong suốt kia không có một tiếng

động, một chút động tĩnh cũng không có.

Đứng trên bờ

Tưởng Cảnh Nhạc vội vàng phân phó hộ vệ đi xuống sông cứu người, vài

người hộ vệ nhảy xuống, Ngâm Hoan khẩn trương đi dọc theo thuyền nhìn

xuống nước, chiếc khăn kia đã sớm bị nước đẩy đến đáy thuyền, Ngâm Hoan

trong lòng căng thẳng, rơi xuống nước ngay cả giãy giụa một chút cũng

không có, chẳng lẽ thời điểm té xuống nàng căn bản không có thanh tỉnh.

Vô ý thức nhìn thoáng qua phía Cố Ngâm Sương, chỉ thấy nàng vẻ mặt nàng

cũng hơi lo lắng, thậm chí là hơi có lệ, nhìn không ra cái gì khác

thường, nhưng đáy lòng Ngâm Hoan hơi cảm thấy quái dị.

Tưởng Như Nhân phân phó nha hoàn dẫn đoàn người còn lại đi tới vườn, nhíu mày nhìn một nhóm hộ vệ đang tìm kiếm, đầy người vây quanh mà nửa ngày rồi

không tìm thấy, Lâm An thành sẽ đồn đãi hôm nay chuyện gì đây, thấp

giọng phân phó nha hoàn bên cạnh vài câu.

Một lát sau

trên mặt nước rốt cục cũng có động tĩnh, hai người hộ vệ hợp lực ôm Cố

Ngâm Họa bơi đến bờ, Tưởng Như Nhân vội vàng sai người kéo lên, người

bên bờ cũng đã sớm tản ra, đem người đặt lên xe ngựa, Tưởng Cảnh Nhạc đã sớm gọi đại phu, đoàn người tiếp tục đi vào vườn.

Vườn

cách bờ sông không xa, rất nhanh hai thuyền đã đến nơi, Cố Ngâm Họa bị

mang lên gian phòng ở lầu hai, các nàng chờ cho đến khi đại phu đến mới

thối lui ra khỏi phòng, ở ngoài phòng, Tưởng Như Nhân xin lỗi nói, "Lần

đầu tiên mời Cố Ngũ tiểu thư, không nghĩ tới xảy ra chuyện như vậy, các

ngươi đừng lo lắng, nàng rất nhanh sẽ tỉnh thôi."

"Tưởng

tỷ tỷ, Ngũ tỷ nàng tại sao lại rơi xuống nước." Ngâm Hoan rõ ràng nhớ rõ Cố Ngâm Họa chậm hơn các nàng một chút, nói đã quên cầm đồ, sao mới trở về lấy đồ lại thành rơi xuống nước rồi?

"Ngâm Hoan muội

muội, cái này tỷ tỷ cũng không rõ ràng lắm, bất quá theo Sở hộ vệ nói,

bọn họ tìm thấy nàng trên dây thừng ở đáy thuyền, nếu không có sợi dây

kia, có lẽ nàng đã sớm chìm xuống." Ngữ khí của Tưởng Như Nhân trong lộ

ra chút ít thanh tỉnh, bờ sông nước cũng rất sâu, nếu trực tiếp chìm

xuống, sợ là cứu đi lên người cũng không còn thở.

"Treo

trên sợi dây sao?" Sau lưng Ngâm Hoan, Cố Ngâm Nguyệt nhìn thoáng qua

cánh cửa đang đóng chặt kia, "Nha hoàn Ngũ muội đâu."

"Có không ít sợi dây thừng treo dưới đáy thuyền, lặn đến đáy thuyền là có,

về phần nha hoàn của Cố Ngũ tiểu thư." Tưởng Như Nhân trên mặt thoáng

hiện lên vẻ tức giận, "Ta phái người đi tìm." Trên du thuyền của nàng mà dám làm ra chuyện như vậy, nếu để cho nàng biết là ai làm thì đứng hòng nàng tha cho.

Cánh cửa mở ra, đại phu đi ra, Ngâm Hoan nghênh đón, "Đại phu, nàng như thế nào?"

"Vừa rồi nàng mới tỉnh lại, không có gì đáng ngại, chỉ là phía sau cổ bị tổn thương." Tưởng Như Nhân phân phó nha hoàn tiễn đại phu rời khỏi phòng,

thấy một số tiểu thư đứng trước phòng nhốn nháo, sắc mặt trầm xuống, hôm nay nàng mời rất nhiều người, không thể nào bởi vì Cố Ngũ tiểu thư rơi

xuống nước mà để cho các nàng về nhà được, đến tột cùng là ai muốn đánh

vào mặt mũi của nàng, nháo ra chuyện vào lúc này.

Thấy Tưởng Cảnh Nhạc đứng xa xa, liền vội đến, "Nhị ca, huynh đã dàn xếp xong chưa?"

"Tốt lắm, rốt cuộc chuyện này là như thế nào." Tưởng Cảnh Nhạc vẫn còn buồn

bực, dùng thân phận địa vị của Tưởng gia ai dám không nể mặt chứ.

"Hẳn là có người mượn đao giết người rồi." Tưởng Như Nhân hừ lạnh một tiếng, "Ở thuyền của chúng ta mà còn dám hại người, dù sao Tưởng gia chúng ta

cũng gánh một phần trách nhiệm, Nhị ca, huynh đi điều tra, muội không

tin hai chiếc thuyền lớn như vậy mà không tìm được nàng!"

Cố Ngũ tiểu thư không cẩn thận bị rơi xuống nước, hôm nay đã đã tỉnh lại

cũng không còn lo ngại nữa, trong vườn sau khi mọi người biết tin này

thì vô cùng cao hứng, bắt đầu tụ tập nói chuyện phiếm, đi dạo vườn, Cố

Ngâm Sương cùng Cố Ngâm Nguyệt được Tưởng Như Nhân dẫn xuống lầu, Ngâm

Hoan cùng Cố Ngâm Họa ở lại một lúc, chờ tìm được nha hoàn rồi tới thay

cho bọn họ.

"Ngũ tỷ, tỷ muốn uống nước

hả?" Ngâm Hoan đi đến bàn rót cho nàng một ly nước ấm, Cố Ngâm Họa sắc

mặt tái nhợt tựa trên giường, hai tay run run, hơi khó khăn khi cầm ly

trà.

"Thất muội, tỷ sợ nha hoàn kia

cũng đã xảy ra chuyện." Thật lâu sau, Cố Ngâm Họa chậm rãi nói ra, phía

sau cổ còn đau khiến nàng chưa thể nói rõ ràng.

Nàng nhớ rõ rất rõ, sau khi mang theo nha hoàn trở lại lấy đồ, mới vừa từ

trong khoang thuyền đi ra thì phía sau cổ bị một vật nặng đập vào, bên

tai là tiếng nha hoàn kinh hô, rất nhanh mất đi ý thức, lúc rơi xuống

nước nàng bị cảm giác lạnh buốt làm cho tỉnh lại nhưng cũng không kịp

giãy giụa, thân thể không ngừng chìm xuống, nàng lại lần nữa mất đi ý

thức.

Cho là mình chết chắc rồi, khi

tỉnh lại phát hiện là nằm ở trên giường, còn tưởng rằng đó là một cơn ác mộng, nếu không phải phía sau gáy còn đau đớn, Cố Ngâm Họa thực cảm

thấy đây là một cơn ác mộng mà thôi.

"Sẽ không, người nào có gan lớn như vậy, dám giết người giữa thanh thiên

bạch nhật chứ." Ngâm Hoan cảm thấy cam đoan của mình một chút sức thuyết phục cũng không có, nếu không dám, Ngũ tỷ làm sao bị người đánh ngất

rồi vất xuống nước chứ, chỉ là nàng không thể tin được, tại trên thuyền

Tưởng gia mà có người dám làm như vậy, đến lúc tra ra được thì hắn đắc

tội không phải chỉ một nhà.

Cố Ngâm Họa cười khẽ một

tiếng, tựa hồ đang cười Ngâm Hoan ngây thơ, "Bên ngoài có nha hoàn coi

chừng rồi, muội đi đi, tỷ muốn nghỉ ngơi một chút."

Ngâm

Hoan nhìn nàng tự nằm xuống, thay nàng đắp lại chăn mền mới rời khỏi

lầu, mang theo Thanh Nha mới vừa đi tới miệng vườn, còn chưa có bước qua cổng vòm kia, bóng dáng Tô Khiêm Doanh đã xuất hiện ở trước mặt nàng.

Ngâm Hoan vô ý thức lui về sau một bước, "Lục thế tử."

Tô Khiêm Doanh thấy bộ dáng nàng dè dặt như vậy, có chút xin lỗi, "Ta chỉ muốn hỏi thăm một chút, Cố tiểu thư đã khoẻ hơn chưa."

"Ngũ tỷ đã khá hơn nhiều, Lục thế tử không cần phải lo lắng." Ngâm Hoan

không có nửa điểm do dự lập tức tiếp đi lên, "Lục thế tử còn có chuyện

gì khác không?"

Bởi vì tranh chấp của phụ vương và mẫu

phu, ba năm qua hắn không dám lại đến Cố phủ, lần duy nhất cũng là hai

năm trước ở trong yến hội, từ xa xa liếc nhanh bóng dáng của nàng. Đối

với Cố Ngâm Hoan, Tô Khiêm Doanh là cảm thấy có lỗi, bất luận là quyết

định của mẫu thân hay là bệnh tình của mẫu thân, cuối cùng mà nói người

chịu tổn thương là nàng, nàng trở thành tâm điểm của những lời đồn đại

mà hắn ngoại trừ xin lỗi thì không biết làm gì cho nàng.

Người trước mắt chính là cô nương mà đường đệ hay nhắc, vóc dáng nho nhỏ,

nhưng lại mang một năng lượng làm người khác không thấy nàng vẫn còn là

hài tử. Lúc trước hắn không biết nhưng theo thời gian dần trôi, cho đến

cùng Kỳ gia định hôn sự, cho đến khi thấy Kỳ gia đại tiểu thư, Tô Khiêm

Doanh mới ý thức được, thì ra các tiểu thư khuê các trong miệng mẫu thân đều giống nhau, hắn đột nhiên nhớ tới bóng dáng quật cường nhỏ nhắn mà

đường đệ hay nhắc tới.

"Nếu không còn chuyện gì, xin thế

tử tự nhiên, ta muốn đi tìm các tỷ tỷ." Ngâm Hoan thấy hắn chậm chạp

không trả lời, thi lễ với hắn quay đầu lại đi ra ngoài.

Một mùi hương thơm ngát cứ quẩn quanh dưới mũi Tô Khiêm Doanh, ba năm có

thể thay đổi rất nhiều việc mà cũng thay đổi nhiều người. Cho dù hiện

tại Ngâm Hoan vẫn chưa rút đi vẻ non nớt, nhưng từ vẻ đẹp di truyền của

Cố phủ, nàng đã lộ chút hương sắc. Thời điểm Ngâm Sương mười tuổi, nàng

đã có thể đoạt được chú ý của nhiều người thì hôm nay Ngâm Hoan cũng như vậy.

Lúc quay đầu lại, Ngâm Hoan đã vòng qua cửa chính

đi mất hút, Tô Khiêm Doanh cười khổ một cái, rốt cuộc hắn đang suy nghĩ

cái gì?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...