Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Dật Tín là một

người biết hưởng thụ, Ngâm Hoan đi qua viện tử hắn vô số lần, từ những

hoa cỏ được trồng trong viện đến nội thất trong viện đều được sắp xếp

khéo léo, Nhị thẩm là người không có chủ ý lớn, mà chuyện sắp xếp viện

tử này Nhị thúc lại càng không thích dính vào. Tính tình Đại ca có thể

dưỡng thành như vậy, toàn bộ đều nhờ vào công lao của lão sư.

Trời vào thu, trong viện là một mảng vàng kim chói loá, những cây cối đã

ngậm đầy ý thu, lá đã chuyển hết thành màu ố vàng, đi vào trong sân một

chút, vòng qua gian phòng kia là một cái ao, ở giữa ao có dựng một cái

đình, đình này có thể chứa được năm sáu người, ao nước không sâu lại rất sạch sẽ, thời điểm mùa hè thì trồng hoa sen, còn hôm nay, có thể thấy

được cá vàng bơi lội tung tăng trong đó.

Xa xa còn nghe được

hương trà bay thoang thoảng từ đình bên kia, bằng không thì thật hổ thẹn cho câu Đại ca nàng là người biết hưởng thụ mất, toàn bộ khu viện này

nàng thích nhất chính là đình kia.

Đến gần mới nhìn rõ ràng

khách nhân nào, Tô Khiêm Mặc cùng một người nào đó mà nàng không biết,

còn có Tam tỷ và Đại ca, thêm bản thân là vừa đủ năm người.

"Thất muội, muội tới chậm nha, nghe nói muội muốn mở thêm chi nhánh Thiên

Ngọc các ở Bác thị hả, mấy ngày nay chắc bận lắm?" Cho đến khi cửa hàng

gần khai trương thì trên dưới Cố phủ mới biết nàng mở thêm một Thiên

Ngọc các nữa, Ngâm Hoan không phải là muốn lừa gạt gì, nguyên nhân chủ

yếu nhất chính là không muốn có người đến góp phân, đến lúc đó muốn cự

tuyệt cũng không được, không cự tuyệt lại càng cũng không được.

"Vừa rồi Tam thẩm đến chỗ muội bàn chút chuyện, nên muội tới chậm." Ngâm

Hoan cười nói, "Cũng không bận mấy đâu, nếu đại ca quan tâm thì sau này

mua nhiều một chút, muội tính giá vốn cho."

Cố Dật Tín đầu năm nay là đính thân, là Cố lão phu nhân cùng Nhị thúc cùng nhau quyết định đối tượng cho hắn, đối phương cùng Cố gia cũng coi như

là môn đăng hộ đối, Cố Dật Tín lúc trước cũng gặp qua hai lần, đối với

Nghê gia tiểu thư cũng gọi là ấn tượng cũng không tệ lắm, thấy Ngâm Hoan nói như vậy, hắn cũng da dày đồng ý, "Được rồi, bất quá Thất muội muội

muốn thu bạc của ta thì phải trực tiếp đưa ngọc mới có thành ý nha."

"Tam thẩm tìm ngươi làm gì." Cố Ngâm Nguyệt ngồi một bên rốt cục cũng chịu

mở miệng, Ngâm Hoan thấy bộ dáng nàng mệt mỏi, đã từng nghĩ tới để nàng

góp vốn một ít, bất quá việc buôn bán chuyện này, nhiều người thì rất

phiền toái nên nàng cũng trực tiếp bỏ qua.

"Tam thẩm hỏi muội có thể cho thẩm ấy góp một phần không, nhưng cửa hàng bên muội gần khai trương rồi, có gì để nói sau vậy."

"Cố thất tiểu thư mở cửa hàng ngay cả thím ngươi cũng muốn góp phần

sao?”Người thiếu niên lạ mặt ngồi bên cạnh Tô Khiêm Mặc dường như có dào dạt hứng thú với Ngâm Hoan, mở miệng hỏi. Cố Dật Tín thay nàng nói,

"Huynh là nam nhi nên không biết, Thiên Ngọc các ở Nam thị là cửa hàng

được yêu thích nhất, các phu nhân tiểu thư cửa đều thích mua trang sức

đeo tay ở đó, nếu nnhà huynh có tỷ tỷ muội muội, huynh cũng có thể hỏi."

"Cố Thất cô nương thật là biết kinh doanh." Người lạ mặt ngồi bên cạnh

Khiêm Mặc tán thưởng, còn Tô Khiêm Mặc xác thực một câu cũng không nói,

từ lúc nàng tiến vào đến giờ vẫn một bộ dáng trầm mặc, làm Ngâm Hoan

nghĩ hôm nay chắc là hắn uống lôn thuốc.

"Đó cũng là cửa hàng Đại bá nương cho nàng, ban đầu vốn là làm ăn tốt rồi." Cố Ngâm Nguyệt ở một bên không cam lòng chen vô nói, Ngâm Hoan cũng

không để ý nàng, nếu chuyện châm chọc vài câu làm cho tâm trạng nàng khá hơn thì Ngâm Hoan cũng không quan tâm.

Người duy nhất có thểm làm cho Cố tam tiểu thư Cố Ngâm Nguyệt giận tới bây

giờ, khiến cho thân người tiều tuỵ đó là Bành Mậu Lâm, cũng không có

người thứ hai nữa.

Hắn cùng tuổi với Đại ca nàng, Cố Dật Tín đính hôn, Bành Mậu Lâm cũng đến tuổi đính hôn, khi còn bé chuyện đính thân giữa hai nhà lúc nào cũng được nhắc đến nhưng hai

năm nay thế nhưng Bành gia lại không nhắc lại nữa. Chuyện này cũng không có gì, có Bành lão phu nhân ở đây, hôn sự còn bảo đảm được một chút,

chỉ là gần đây Bành thiếu gia lúc đi chơi công viên có mắc vào một món

nợ hoa đào.

Lúc hắn đi ra ngoài dạo chơi tại công viên có gặp một cô nương xinh đẹp, nhất thời động tâm hạ bút viết thơ khen ngợi cô

nương kia, thật ra là Bành Mậu Lâm không phải nổi lên ý nghĩ không an

phận, thuần túy bởi vì hắn cảm thấy cô nương kia thật xinh đẹp, muốn ca

ngợi một chút.

Ai ngờ sau khi tặng thơ rồi, cô nương ấy lại

tặng lại cho hắn một khăn hương, mới đầu Bành Mậu Lâm không hiểu ý tứ

của nàng. Hắn vốn giữ mình nên ít đi đến nơi gió trăng, tự nhiên không

biết cô gái xinh đẹp động long người trước mắt lại là kĩ nữ nổi danh

nhất thành Lâm An, ba ngày nữa sẽ bán đêm đầu.

Ý tứ của cô

nương kia là, khăn này tặng cho hắn, nếu hai người thích nhau thì hy

vọng đêm đầu của nàng, hắn có thể tới mua đêm đầu tiên mà nếu có thể

chuộc nàng ra là tốt nhất.

Bành Mậu Lâm sau đó mới biết được đó

là do bên ngoài nháo lên, thảo luận những lời khó nghe. Sauk hi cô nương kia lên đài lại không nhìn thấy hắn, vô cùng thương tâm, cuối cùng ủy

thân cho người ra giá cao nhất. Ngày hôm sau lấy tài năng văn thơ của

mình làm ra một bài vô cùng thương tâm, một truyền mười mười truyền một

trăm, mà ngày đó trong vườn hoa cũng không phải chỉ có bọn họ. Mọi người đem chuyện xâu chuỗi lại, cuối cùng trở thành phiên bản Bành thiếu gia

đùa giỡn tình cảm của cô nương kia.

Nói cho cùng Bành Mậu Lâm bị oan uổng, hắn vốn chỉ là thưởng thức vẻ đẹp của cô nương kia, khoe

khoang tài văn chương một chút. Thứ hai hắn vốn không biết thân phận

thật của nàng, nghĩ cô nương có khí chất như vậy không có khả năng xuất

thân từ chỗ trăng gió kia, ai ngờ đoá hoa xinh đẹp kia lại có thể đâm

tay người khác đau như vậy.

Tin tức này đối với Bành Mậu Lâm

thực tế ảnh hưởng không lớn, dầu gì hắn vẫn giữ mình trong sạch chỉ là

làm một bài thơ ca ngợi mà thôi nhưng có thể đối với phần đông các cô

nương thích hắn mà nói, điều này thật sự là một đả kích quá lớn, các

nàng đường đường là tiểu thư khuê các mà không sánh bằng một cô nương

thanh lâu, Bành thiếu gia chưa bao giờ làm thơ tặng ai.

Nhìn

bộ dáng ảm đạm hao tổn tinh thần này của Cố Ngâm Nguyệt là biết, Ngâm

Hoan rất muốn khuyên nàng, sao lại so bản thân với một kỹ nữ, không phải là muốn tự hạ thấp thân phận sao. Vả lại đây chỉ là lời đồn đãi thôi,

với phẩm tính (phẩm chất + tính cách) của Bành Mậu Lâm không hắn sẽ

không loạn chơi ở những nơi như thế, hắn tránh né còn còn chưa kịp nữa

là.

Cuối cùng thật sự cái mà Cố Ngâm Nguyệt quan tâm là Bành

gia chưa có tới cầu hôn, Đại ca đã đính hôn, Cố gia đại tiểu thư cũng đã định ra hôn sự rồi. Mối hôn sự này là người ngoài tự mình tới cửa cầu

hôn, không cao cũng không thấp, hết sức ổn định, nàng đã ở tuổi này, Cố

gia muốn nàng có chỗ ổn định sau này.

"Tam tỷ, trong cửa hàng gần đây có mấy món đồ không bán chạy, muội lấy mấy cái cho tỷ chọn

nha." Ngâm Hoan hảo ý khuyên nhủ, Cố Ngâm Nguyệt thấy nàng vẻ mặt vui

vẻ. Trong hai năm qua, những ầm ĩ từ chuyện Lục vương phủ cầu thân dường như không chút ảnh hưởng tới nàng, giễu cợt nói, "Thất muội ngày ngày

vui vẻ, sẽ không sợ vị trí thế tử phi rơi vào tay người khác sao."

Cho dù ngươi liên tục đau khổ là chuyện của ngươi, không có lý ngươi cũng

ép người khác đau khổ theo. Ngâm Hoan thu hồi lại nụ cười, vẻ mặt nhạt

nhẽo nói, "Tại sao muội phải không vui, nếu không cần vui vẻ mà có thể

thay đổi chuyện sắp xảy ra thì muội tình nguyện cái gì cũng đều không

cần làm, cả ngày ngồi buồn thì được rồi."

"Ngươi!" Cố Ngâm

Nguyệt biết nàng đang chỉ trích bản thân, cảm thấy Ngâm Hoan muốn châm

chọc chuyện tình của nàng cùng Bành công tử. Nhưng những gì nàng nói là

sự thật, Ngâm Hoan còn một tầng ý tứ khác, Tô Khiêm Mặc ngồi một bên vẻ

mặt không thay đổi, chỉ là ánh mắt chuyên chú rất nhiều, giống như là

cẩn thận lắng nghe những gì Ngâm Hoan nói.

"Muội đối với vị trí thế tử phi một chút hứng thú cũng không có, Lục vương

gia chỉ nói đùa một chút thôi, người bên ngoài truyền loạn thôi." Ngâm

Hoan nhàn nhạt nói, Cố Ngâm Nguyệt không tin, cong cong môi không có nói cái gì nữa, khóe miệng Tô Khiêm Mặc dường như có như không khẽ cong lên một chút.

"Các huynh uống trà đi, muội mệt mỏi nên đi về trước." Cố Ngâm Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy uỷ khuất,

bỗng nhiên đứng lên, phẩy tay áo, bỏ đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...