Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau thời điểm kiểm

tra học vấn tại nữ đường, ánh mắt Cố Ngâm Phương khi nhìn Ngâm Hoan đều

mang vài tia kì lạ, nếu như nói quá khứ đơn thuần là thích chơi ác nàng, như vậy hiện tại liền nhiều hơn một phần hận ý, ước chừng vì tự thấy

Ngâm Hoan hơn nàng. Sự vui vẻ của nàng chính là tạo nên từ sự thống khổ của Ngâm Hoan.

Cố Thừa Vũ chỉ ở lại năm ngày trở về Huệ an

thành, bởi vì hắn chịu trách nhiệm kiến tạo lại cung điện nên không có

thể rời đi khỏi quá lâu, có thể thấy, đối với Chu di nương mà nói, này

năm ngày căn bản là nàng không có cơ hội gặp mặt, tại trong phòng Phương thị ngủ lại hai tối, còn lại ba buổi tối, chia đều cho vài vị di nương

khác.

Qua mấy ngày cuộc sống bình tĩnh trở lại, không thể

thiếu chút ngáng chân, Ngâm Hoan thuận lợi nhận được tiểu bình phong đã

làm xong, so với công tượng trong Cố phủ, bên ngoài làm càng thêm tinh

xảo hơn, bất luận là chạm rỗng hay là làm bệ, được sơn rất tinh tế, Ngâm Hoan đem dải lụa được thêu tốt treo lên thì một tòa tiểu bình phong

rộng hơn một thước cao nửa thước liền xuất hiện ở trước mắt.

Khẽ gập lại ở giữa, bức thêu hạc ngắm lan dưới ánh sáng của đèn đuốc hiện

lên cực kì có hồn, dùng chỉ tơ màu hồng làm tôn lên chỉ kim tuyến được

thêu lồng vào chữ thọ rất đẹp, Ngâm Hoan cầm hộp gấm trong tay cẩn thận

bỏ vào.

Ngày nóng qua, đến giữa tháng tám, nhiệt độ có chút

giảm xuống, Cố phủ cũng bắt đầu náo nhiệt, Cố quốc công Cố Vũ Lang bên

ngoài lãnh binh đánh trận đã trở lại mang theo quà tặng cho Cố lão phu

nhân, năm rương lớn quà được mấy chục binh lính mang vào.

Trong phủ nha hoàn bà tử cũng đều bận rộn, trong hành lang hay vườn hoa đều

được trang trí bằng tơ lụa màu đỏ mang không khí vui mừng, không khí

trong Trúc Thanh viện cũng đi theo mà sinh động hẳn lên, một bên Cố Ngâm Phương yên lặng đang thử hai bộ xiêm y mới làm, một bên Cố Ngâm Sương

nhìn một quyển ghi chú cầm trong tay, thỉnh thoảng cùng nàng nói hai

câu.

Cố Ngâm Phương nhấc làn váy ngồi trên giường, cầm lấy

một quyển mà nàng xem hết sững sờ hỏi, "Nhị tỷ từ khi nào mà ngươi cũng

xem sách lão sư?"

Cố Ngâm Sương sách để xuống, xem tư thế

ngồi của nàng khẽ nhíu mày một cái, "Lúc nào rảnh thì xem, sách lão sư

quả thật rất hay." Cố Ngâm Sương phân phó nha hoàn lấy khăn ra, lau khóe miệng cho nàng, ôn nhu nói, "Sao di nương lại cho ngươi đi ra như vậy?"

"Nhị tỷ, ngươi nói nàng sẽ tặng cái gì cho lão phu nhân?" Cố Ngâm Phương gật gật đầu, chậm chạp hỏi.

"Ngươi không có thăm dò thử sao?" Cố Ngâm Sương lật trang kế tiếp, "Ta chính

là nghe nói, nàng nhờ Chu di nương kiếm người làm chút đồ vật tiếp đó

lại sai người mua dải lụa thượng hạng."

"Chẳng lẽ nàng ta

nghĩ thêu bức trang vạn thọ?" Cố Ngâm Phương đoán nhưng cũng đoán không

ra, hôm nay Cúc Tú bị đuổi trở về Nghênh Xuân viện, căn bản không thăm

dò được Ngâm Hoan muốn làm cái gì trong nhà, Nhĩ Đông là cái gì cũng

không nói, hai cái nha hoàn mới tới miệng giống như bị khâu không tiết

lộ cái gì.

"Nàng nào có công phu thêu tranh vạn thọ kia." Cố

Ngâm Sương đáy mắt thoáng hiện lên một cái khinh thường, di nương vì

chính mình chuẩn bị đồ, ngoại trừ Ngũ đệ, còn có người nào có thể so

sánh qua được.

Cố Ngâm Phương càng nghĩ càng không ra, mất đi một nửa tâm tình thử y phục, cái gì cũng xem có chút ít không vừa mắt,

nhìn ra bên ngoài thấy trời muốn mưa nói, "Nhị tỷ ta đi trở về, y phục

này muội còn muốn đổi."

Cố Ngâm Sương gật gật đầu, cúi đầu đọc sách Trần Uyển Thanh, đây là cái phụ thân thích nên nàng phải đọc a...

Ngày hai mươi mốt tháng tám, tại Lâm An thành, từ sang sớm cửa lớn Cố phủ xe ngựa không ngừng, khách quý nối liền không dứt, Cố quốc công phu nhân

Mộc thị dẫn người ra cửa đón khách, các nhà mang lễ tiến vào, trong sân

hết sức náo nhiệt, Ngâm Hoan các nàng là Cố gia nữ quyến phải đi viện

Lão phu nhân thỉnh an sớm một chút.

Nghi Tận viện đã sớm tập

trung không ít người, Phương thị mang theo nhóm tỷ muội các nàng đi vào, lúc đó Bành lão phu nhân cũng sớm đã ngồi chơi, Phương thị ủy khuất hô

một tiếng bác, Cố Ngâm Sương các nàng cũng quỳ xuống hô bác chồng.

"Cố phủ thật là náo nhiệt, còn Bàng phủ chỉ toàn mấy tên hỗn tiểu tử, giỏi nhất là phá phách thôi."

Bành lão phu nhân Thục Cầm vốn là Cố gia ra tiểu thư, cùng lão quốc công

đời trước cùng với chi thứ hai lão gia Tam phòng đều là anh em ruột cùng một mẹ.

Sau xuất giá tới phủ Bành quốc công được yêu thương sủng ái, bà sinh được một trai hai gái, sau khi hai nữ nhi lập gia

đình, phủ Bành quốc công to như vậy chỉ có con trai con dâu cùng ba đứa

cháu, tự nhiên không có náo nhiệt như Cố phủ.

“Ta xem mấy

tiểu tử của ngươi đều tốt, nếu như ngươi là không thích, vậy thì cho ta

mang về phủ nuôi, tương lai a đem Cố phủ tiểu khuê nữ chúng ta gả hết

cho bọn họ."

Cố lão phu nhân cười nói, nhìn thấy phía dưới

đầy người ngồi, bọn Ngâm Hoan cùng vài hài tử khác đều phải đứng, hài tử của cả ba phòng cũng không phải là ít .

Ngâm Hoan ngẩng đầu

nhìn liếc nhanh thì không thấy mấy tiểu Bá Vương của Bành gia, ngược lại lại thấy được Bành Sở Thu nhu thuận đứng bên cạnh Bành lão phu nhân,

"Đã không gặp Sở Thu vài năm rồi, nha đầu kia đúng là ngày càng xinh đẹp mà."

Cố lão phu nhân kéo Bành Sở Thu đến bên cạnh mình, "Sở nha đầu, năm nay con bao nhiêu tuổi?"

"Thưa lão phu nhân, Sở Thu năm nay tám tuổi, đây là quà mà Sở Thu chuẩn bị

mừng thọ lão phu nhân, chúc lão phu nhân phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam

Sơn." Bành Sở Thu cầm hộp gấm từ tay nha hoàn quỳ xuống trước Cố lão phu nhân, cung kính nói.

Cố lão phu nhân cười vui vẻ mở hộp gấm

ra nhìn, là hai mươi mốt hạt trai được cống từ chùa Nam Sơn vẫn còn toả

ra một mùi hương nhan nhàn nhạt, "Tổ mẫu nói lão phu nhân mấy năm nay lễ Phật nhiều, những hạt châu được cống từ chùa Nam Sơn này có công hiệu

lưu thông máy huyết, nếu là lão phu nhân mang theo nó, ngồi đã lâu, sẽ

không quá mệt mỏi."

Ngâm Hoan nhìn Cố lão phu nhân cười đem

Bành Sở Thu ôm ở trong ngực, nàng cũng biết địa vị nàng tại Cố gia rất

cao ít nhất là đối với phòng lớn Cố gia, Cố quốc công không có con, Cố

lão phu nhân còn có một con trai Cố Vũ Trị nhưng còn có hai đứa con

trai trưởng phía trước, nên đành dùng cách thân càng thêm thân, ý tưởng

của Cố lão phu nhân là muốn hai nhà Bành Cố làm đám hỏi.

Do

Bành Sở Thu tặng quà nên các vị tiểu thư Cố gia cũng bắt đầu tặng lễ từ

đại tiểu thư dẫn đầu, Cố Ngâm Sương dự liệu không có sai, khi nàng mang

ngọc quan âm ra xác thực làm một số người ngồi trong phòng ngạc nhiên

không ít, kể cả Phương thị, trên mặt Phương thị là sự giận dỗi không

nhẹ.

"Ngâm Sương Chúc lão phu nhân phúc như Đông Hải, thọ tỉ

Nam Sơn, đây cũng là ngọc phỉ thúy Quan Âm của chùa Nam Sơn, ngọc có thể nuôi người, hi vọng lão phu nhân càng ngày càng khỏe mạnh trường thọ."

Âm thanh của Cố Ngâm Sương tính thượng thật là tốt nghe, trong thính đường trộm tiếng nói lên, này so với Bành Sở Thu tặng cống châu còn muốn quý

báu một chút, xuất từ một cái tám tuổi hài tử lễ thọ, Cố lão phu nhân

đều cảm thấy có chút qua.

"Nghệ Lan a, tại sao ngươi lại cho

phép hài tử chuẩn bị quà quý trọng như vậy." Cố lão phu nhân ra hiệu nha hoàn bên cạnh nhận lấy ngọc quan âm, nói với Phương thị ngồi đối diện.

Phương thị trên mặt thoáng hiện lên một tia lo sợ, "Lão phu nhân, đứa nhỏ này

tự chuẩn bị quà vốn là con cũng không biết , chỉ biết là các nàng đều vì lão phu nhân ngày sinh nhật hôm nay mà tốn không ít tâm tư, đều là tâm ý các nàng cho nên con không có hỏi đến quà nặng nhẹ như thế nào."

Không được Cố lão phu nhân khen ngợi như dự đoán của nàng, thần sắc Cố Ngâm

Sương thay đổi một chút, nhị phu nhân Đường thị nhoẻn miệng cười hoà

giải, "Lão phu nhân người xem tượng Quan Âm bằng ngọc này nhất định

khiến đứa nhỏ tốn không ít thời gian và tâm tư, năm nay là đại thọ năm

mươi của ngài, nên tặng quà tốt như vậy chứ!"

Cố lão phu nhân cười híp mắt nhìn Cố Ngâm Sương, sai nha hoàn đưa một bao lì xì cho nàng, "Con có lòng."

Ngâm Hoan lơ đãng nhìn Cố Ngâm Sương đang cúi đầu với hốc mắt ửng đỏ, khóe

miệng khẽ nhếch một chút, thiếu cái này tối mất mặt nàng, này vượt qua

lễ thọ, làm sao sẽ không làm cho chú ý đây, chỉ là này chú ý cùng các

nàng dự tính phân biệt mà thôi.

Đợi đến lúc Ngâm Hoan tiến

lên, trên mặt bàn của Cố lão phu nhân đã có không ít đồ, kể cả chuỗi hạt của Cố Ngâm Phương, cống châu Bành Sở Thu, đồ vật không nổi bật lắm của Cố Ngâm Phương, Ngâm Hoan từ từ đi đến trước mặt Cố lão phu nhân, quỳ

xuống.

Thành tâm dập đầu, "Chúc lão phu nhân phúc như Đông

Hải, thọ tỉ Nam Sơn." Ngâm Hoan còn muốn cám ơn Cố lão phu nhân, năm đó

nếu không phải nàng nói một câu kia giải vây, Ngâm Hoan bị khổ còn nhiều hơn.

"Đây là Ngâm Hoan tự mình thêu, có thể làm trang sức

đặt ở trong phòng Lão phu nhân cũng có thể dựng lên làm chụp đèn, hi

vọng lão phu nhân thích." Ngâm Hoan tiếp nhận hộp gấm từ trong tay Nhĩ

Đông, đem ra tiểu bình phong kia.

Cố lão phu nhân nhìn tiểu

bình phong được mang ra, trên mặt cũng lộ ra tia kinh ngạc, sai nha hoàn đem lên, một khung dải lụa tam giác xinh đẹp có thể làm chụp đèn liền

xuất hiện ở trước mắt nàng, thủ pháp thêu bức trang hạc ngắm lan rất

tốt, cùng chữ thọ kia bên cạnh đầy tinh tế.

"Ơ, thật là một

món quà tinh tế." Bành lão phu nhân mở miệng nói, quay đầu nhìn Ngâm

Hoan còn đang quỳ, "Nha đầu, con làm thế nào nghĩ được món quà như vậy?"

Ngâm Hoan mang trên mặt xẹt tia ngượng ngùng, không nhanh không chậm nói, "

Trong phòng Lão phu nhân nhất định không thiếu những thứ này, Ngâm Hoan

lại muốn làm một món quà đặc biệt khiến Lão phu nhân vui vẻ, lúc nhìn

đại bình phong trong phòng liền nghĩ đến cái này, hi vọng lão phu nhân

có thể khỏe mạnh trường thọ giống như bức thêu hạc ngắm lan này."

Cố lão phu nhân không khỏi nhìn nhiều nàng vài lần, Tam phòng có nhiều thứ nữ cũng không quá dễ dàng, cho dù Nghệ Lan (Phương thị) không phải là

một chủ mẫu hay đố kị nhưng nhìn mấy hài tử này trưởng thành sớm, cũng

làm cho người cảm thấy đau lòng.

"Đứng lên đi, con quỳ cũng

lâu rồi, ta nghe mẫu thân nói về con, mấy ngày trước con còn cứu tiểu

Lục, đứa bé ngoan, mau đứng lên thôi."

Ngâm Hoan đứng dậy,

từ trong tay Cố lão phu nhân nhận lấy bao lì xì, trên mặt luôn nhẹ nhàng cười, Phương thị ở sau lưng nhìn nàng trên mặt là một tia vui vẻ nhưng

nét mặt vẫn không hiện rõ, là một đứa nhỏ có thể khiến người khác an

tâm.

Không giống với việc được phụ thân khen ngợi, Cố lão phu nhân khen ngợi chính là đại diện cho Cố phủ, cũng là lần đầu tiên Ngâm Hoan được nhìn kĩ càng, đứa nhỏ này giữa hai hàng lông mày rất giống Cố Thừa Vũ, là một đứa nhỏ có tâm tư tinh tế, một cô nương thiện lương nhu thuận.

Ngâm Hoan trở lại sau lưng Phương thị, cảm nhận rõ

ràng được ánh mắt của người khác chiếu tới, tiểu bình phong kia so về

giá trị làm sao bằng quà của nhóm tỷ muội, nhưng so với những thứ như

ngọc quan âm, Phật châu các loại, chỉ có đồ của nàng, là tâm ý mà không

tiền nào mua được.

Người lớn tuổi, đối với mấy cái đồ xa hoa

đã sớm quá quan trọng, bởi vì là đại thọ năm mươi, quà của các nhà khác

đều rất quý trọng, ai cũng sẽ không tùy ý cầm cái bức tranh thêu đi tặng nên chỉ có tiểu bình phong của Ngâm Hoan là quà tặng độc đáo nhất.

Ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt thiện ý của Phạm cô nương đứng đối diện, Ngâm

Hoan cười hướng về phía nàng gật đầu nhẹ, yên lặng chờ tất cả mọi người

chúc thọ xong rồi, mới đi theo Phương thị đi vào tiểu hoa viên.

Ngâm Hoan ngồi ở trong đình, xem bọn Cố Ngâm Liên ở trong hồ nước cho cá ăn, gặp Cố Ngâm Phỉ cũng muốn qua đó chơi, chặn lại lên tiếng dặn, "Muội

cẩn thận một chút, trời mới mưa nên đường rất trơn, coi chừng trượt chân ngã vào hồ nước."

"Không phải bọn Ngũ tỷ cũng đi chơi sao,

Thất tỷ tỷ, chúng ta cũng qua đó nhìn một chút nha?" Ngâm Phỉ nhìn Ngâm

Hoan đầy khát vọng, Ngâm Hoan cầm lấy trái cây trên bàn đưa cho nàng,

"Tốt, vậy chúng ta cũng đi xem một chút nhưng muội phải hứa là không

được đứng quá gần hồ nước nha."

Cố Ngâm Phỉ gật đầu thật nhanh, lôi kéo nàng đi đến hồ nước...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...