Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VĂN CHIÊU

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nghe nói Thẩm phu nhân có giao tình tốt với Khánh Dương, không biết có thể thay ta dò hỏi một chút chăng?”

Nghe tiếng hắn, trong lòng ta chỉ dâng lên một cơn ghê tởm.

Kiếp trước hắn cũng dùng dáng vẻ dịu dàng như thế, nói rằng sẽ vĩnh viễn không phụ ta:

“Nếu có được Văn Chiêu, ắt lấy ngôi vị hoàng hậu để đáp lại.”

Kết quả thì sao?

Hắn g.i.ế.c sạch cả tộc ta, ngay cả t.h.i t.h.ể cũng tiện tay ném vào bãi tha ma.

Ngôi mộ ta dựng cho bọn họ, trong đó chỉ chôn một nắm đất ở nơi đó.

Mỗi tấc đất ấy, đều thấm m.á.u người Phó gia ta.

Ta nuốt xuống mối hận này, thản nhiên đáp:

“Có thể chia sầu cùng vương gia, tất nhiên ta sẽ hết lòng.”

Kỳ vương liền liên tiếp khen ba tiếng “tốt”, rồi quay sang khen Phó Tương:

“Phó gia, quả thật là trung thần của triều ta.”

Thẩm Dương đứng bên cạnh, khẽ nắm lấy lòng bàn tay ta.

Ta ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt đầy lo lắng của chàng.

Chỉ trong thoáng chốc, ta đã muốn bật khóc.

Thì ra ta không bình tĩnh như mình tưởng, mỗi khi đối diện với Kỳ vương, ta đều không kìm được, không kìm được mà muốn chính tay g.i.ế.c hắn.

Ngay cả tay ta cũng đang run nhẹ.

May mà vẫn còn Thẩm Dương.

Kỳ vương không biết, dù hắn không tìm đến ta, thì khi thời cơ đến, hắn cũng sẽ nhận được tin “hoàng đế bệnh nặng”.

Theo đề nghị của Phó Tương, Kỳ vương mặc áo tang, đích thân đến Quốc Tự cầu phúc cho hoàng đế.

Sau đó, lại giữa đêm một mình vào cung, lấy lý do con lo cho phụ thân, cầu được yết kiến một lần.

Thật là hiếu thuận.

Nhưng hắn đâu biết, cùng lúc dâng lên trước hoàng đế, còn có đủ loại chứng cứ tội trạng của hắn.

Có cả bằng chứng phụ thân ta và Phó Tương thu thập suốt thời gian qua về việc Kỳ vương kết đảng mưu tư, có tấu chương của các đại thần buộc tội hắn bán quan buôn chức, dung túng thuộc hạ làm càn, và điều quan trọng nhất, Thẩm Dương nói rằng hôm ở phủ Lương vương, chính đám người của Kỳ vương đã cưỡng ép vào lục soát phủ.

Hoàng đế nổi giận:

“Nghịch tử! Ngươi dám hại huynh đệ ruột thịt!”

Kỳ vương không hiểu vì sao mình lại khiến long nhan phẫn nộ.

Trong đầu hắn vẫn nghĩ ngôi thái tử là chuyện tất nhiên, giờ đây trong triều quá nửa đều là người của hắn, không còn đối thủ, hoàng đế lại bệnh nặng, việc lập hắn làm thái tử đã như đóng đinh trên ván gỗ.

Nhưng sao lại xảy ra sai sót?

Hắn xin được gặp phụ hoàng, song người hắn gặp cuối cùng lại là cấm vệ quân.

Và cả gương mặt cao ngạo của công chúa Khánh Dương.

“Kỳ vương, ngươi biết tội chăng?”

10

Kỳ vương bị cấm vệ quân trông giữ nghiêm ngặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-chieu/7.html.]

Từ sau khi Lương vương c.h.ế.t, hoàng đế lại chợt nhớ đến tình phụ tử giữa mình và y, nhưng khi nghe tin Lương vương có thể là bị Kỳ vương hãm hại, hoàng đế mới phát hiện, đứa con trai khác của mình đã sớm âm thầm thu phục phần lớn thế lực, chuẩn bị đoạt quyền trong tay ông.

Không ai có thể chịu nổi cú sốc như thế.

Sau khi điều tra rõ mọi chuyện, Kỳ vương bị phế truất, giam lỏng, rồi bị ban c.h.ế.t.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Suốt ba tháng liên tiếp, hoàng đế đem tất cả thế lực từng thân cận với Kỳ vương ra trảm sạch.

Kẻ c.h.ế.t, kẻ bị giáng chức.

So với khi trừng trị Lương vương, lần này càng triệt để hơn.

Nhưng Phó gia và Thẩm Dương vẫn bình an vô sự, bởi người hoàng đế tin tưởng nhất lúc này, chính là Công chúa Khánh Dương.

Mỗi ngày sau khi tan triều, Thẩm Dương đều kể cho ta nghe hoàng đế hôm nay đã xử lý những ai.

Càng kể càng sợ, vậy mà trước mặt ta lại cố ra vẻ cứng rắn, còn đưa tay bịt tai ta:

“Văn Chiêu nghe mấy chuyện này, có phải sợ rồi không? Đều tại ta, sau này không nói nữa.”

Ta cười, gạt tay chàng ra, cố ý trêu:

“Là ta sợ, hay là chàng sợ đây? Nếu chàng sợ, cứ nắm tay áo ta, ta sẽ che chở cho chàng.”

Thẩm Dương đỏ mặt, cúi đầu khẽ oán:

“Văn Chiêu lại đem ta ra trêu rồi.”

Hiện tại, chàng ở Lễ bộ như cá gặp nước, nhưng về đến nhà vẫn mang dáng vẻ mềm yếu, khiến ta không nỡ buông.

Ta liền bưng chén t.h.u.ố.c đến:

“Muốn ta vui thì không chỉ thế này, phải uống sạch chén t.h.u.ố.c này mới được.”

Những ngày gần đây mọi chuyện dần yên ổn, ta bèn nhờ Thần y kê cho Thẩm Dương nhiều phương t.h.u.ố.c bổ, để tẩm bổ thân thể cho chàng.

Phó Tương đôi khi đến chơi, thường cười trêu:

“Cả Thẩm phủ sắp bị mùi t.h.u.ố.c xông vào tận gỗ rồi, chủ nhân với phu nhân cứ ba ngày hai bữa là uống thuốc.”

Ta thản nhiên đưa tay:

“Vậy huynh làm ca ca, chẳng lẽ không tỏ chút lòng sao?”

Phó Tường lập tức nhảy dựng:

“Biết ngay hôm nay không nên tới! Cả nửa phủ tướng quân đều bị muội dọn sạch rồi! Hừ, may mà ta trẻ trung có chí, hôm nay vừa được hoàng thượng ban thưởng, muội chọn đi.”

Ta vừa gật gù “Ừ ừ, huynh giỏi thật”, vừa không khách khí chỉ vào danh sách:

“Ngọc dạ minh châu này muội muốn. Còn tấm gấm kia là cống phẩm mới, muội cũng lấy luôn. Đợi sang xuân cắt mấy bộ xiêm y đi dạo, cho Thẩm Dương thêm mấy bộ nữa. Còn cái này…”

Thẩm Dương đứng bên khẽ hành lễ:

“Đa tạ cữu huynh.”

Phó Tương bất lực:

“Hai người đúng là sinh ra để thành đôi.”

Trải qua một đoạn ngày tháng yên vui, Phó gia và Thẩm Dương cũng không hành động gì thêm.

Nhưng đến khi chuyện Kỳ vương sắp kết thúc, chúng ta đều hiểu, giai đoạn khó khăn nhất đang đến gần.

Thẩm Dương ngày càng bận, suốt nửa tháng đều trở về vào lúc nửa đêm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VĂN CHIÊU
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...