Tôi lại nhận được tin nhắn từ số lạ đó.
Là một đoạn ghi âm, tôi nín thở, bấm mở.
''Ai mà thích Ôn Minh Nguyệt? Tính khí thì lạ người, lại còn mắc bệnh công chúa, yếu đuối đến không chịu nổi.''
Là giọng của Cố Lăng.
Tôi lặng lẽ nghe người bạn trai yêu nhau ba năm của mình cười khẩy trước mặt người khác.
Tôi siết chặt điện thoại, hận không thể bây giờ có mặt ở đó đá văng đầu hắn đi mà đá bóng.
''Tại sao không chia tay? Chẳng phải là vì bố mẹ cô ta c.h.ế.t để cứu chú tôi sao.''
''Chú tôi coi cô ta còn hơn bản thân mình, tôi chỉ cần đối xử với Ôn Minh Nguyệt không tốt một chút là ông ấy liền khóa thẻ của tôi.''
Đoạn ghi âm dừng lại ở chỗ đ.â.m vào tim tôi đau nhất.
Tôi nhanh chóng trả lời đối phương.
''Mày là ai? Mày muốn làm gì?''
Đối phương gửi tới mấy tấm ảnh.
Người đàn ông và người phụ nữ vai trần nằm chung một chỗ.
Trên vai người đàn ông đó có một nốt ruồi nhỏ, tôi liếc mắt một cái là nhận ra Cố Lăng.
Sự khiêu khích rõ ràng như vậy, nếu tôi còn không hiểu, thì đúng là đồ ngốc rồi.
Đối phương vậy mà còn dám gửi cả số phòng qua.
Tôi bật người đứng dậy, gọi điện thoại cho bạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-menh-som-da-duoc-gieo-mam/chuong-1.html.]
Mười lăm phút sau, tôi và cô bạn thân nhất Hứa Niệm cùng nhau gõ cửa phòng khách sạn.
Cố Lăng mình trần nửa trên ra mở cửa, trên người đầy những dấu vết.
Cửa vừa hé ra một khe nhỏ, tôi mạnh tay đẩy một cái, sau đó dội cả một xô nước đá lên đầu hắn.
Cố Lăng hét t.h.ả.m lên.
''Ôn Minh Nguyệt cô muốn c.h.ế.t à?''
Tôi vẫn chưa hả giận, xách cái xô rỗng nhắm thẳng đầu hắn mà đập mạnh.
Hứa Niệm ở bên cạnh hỗ trợ, lách cách chụp lại rất nhiều ảnh bắt gian tại giường.
Động tĩnh lớn như vậy, vừa hay khách sạn lại là sản nghiệp của nhà họ Cố, rất nhanh Cố Trầm Nghiễn đã nghe được tin.
Lúc đó mặt Cố Lăng đã bị tôi và Hứa Niệm cào cho xanh tím một mảng, cuối cùng hắn tức quá hóa giận, nắm chặt lấy tay tôi.
''Cô ngang ngược cũng có giới hạn thôi, làm cho rõ vào, bố mẹ cô đều c.h.ế.t cả rồi, ăn của nhà họ Cố, uống của nhà họ Cố, còn dám ra tay với tôi?''
Nghĩ đến bố mẹ mất sớm, lòng tôi tối sầm lại, giống như cây sậy giữa trời không, bị lời nói của hắn thổi cho gãy gập.
''Cố Lăng, đồ khốn nạn!''
Tôi gào lên với hắn, nhưng mắt lại đổ mưa.
Giây tiếp theo, Cố Trầm Nghiễn ôm lấy vai tôi, chóp mũi tôi ngập tràn hương gỗ thông thoang thoảng.
Bao nhiêu uất ức trong lòng tôi đã tìm được lối thoát, tôi bĩu môi, giọng nức nở gọi một tiếng chú Cố.
Cố Trầm Nghiễn tháo đồng hồ đeo tay xuống, trầm giọng ra lệnh cho trợ lý sau lưng.
''Đưa Minh Nguyệt và bạn của con bé đi thay quần áo.''
--
--------------------------------------------------