Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VẬN MỆNH SỚM ĐÃ ĐƯỢC GIEO MẦM

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó tôi đóng sầm cửa lại.

''Mắc mớ gì tới anh, đúng là lo chuyện bao đồng.''

Cố Lăng vẫn không bỏ cuộc mà đập cửa.

''Không có biện pháp thì nhớ uống t.h.u.ố.c vào đấy, chúng ta đợi hai năm nữa là kết hôn rồi, em đừng cắm sừng tôi chưa đủ, lại còn làm ra một đứa con riêng nữa!''

''Có nghe thấy không? Em nói câu gì đi chứ Ôn Minh Nguyệt!''

Tôi phiền muốn c.h.ế.t đi được, đang định mắng hắn thì bị Cố Trầm Nghiên vươn tay ôm vào lòng, khóa chặt môi lưỡi.

Y bật cười một tiếng, ném vỉ t.h.u.ố.c tránh thai vào thùng rác.

Tôi chìm đắm trong hương gỗ tùng trầm lắng, khó khăn lắm mới thốt ra được một chữ ''Cút'' từ kẽ răng.

Một lúc lâu sau, bên ngoài không còn động tĩnh gì, Cố Trầm Nghiên cuối cùng cũng chịu buông tôi ra.

Tay y vẫn đỡ lấy eo tôi, cúi thấp đầu nhìn tôi.

''Yêu em nhiều lắm, Minh Nguyệt bảo bối.''

Tôi rùng mình một cái, cảm thấy toàn thân khó chịu.

''Chú Cố, bây giờ chú không thấy có lỗi với ba mẹ tôi sao?''

Tôi giơ tay mình lên cho y xem, vết thương do thước kẻ để lại trên đó vẫn chưa lành hẳn.

Y trầm giọng cười, nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay.

''Đám đàn ông khác bẩn thỉu lắm, lại còn làm em bị thương. Nếu em muốn chơi đùa, thay vì là bọn họ, sao không phải là chú.''

Tôi đảo mắt một cái, không muốn y.

Lúc dạy dỗ tôi thì ra vẻ đạo mạo lắm.

Đàn ông mà, đúng là một bụng ý đồ xấu xa, hễ là kẻ còn thở thì chẳng có ai tốt đẹp.

Tôi ngồi trước bàn, kén chọn bữa sáng Cố Lăng mang tới.

Được bày trong một cái khay nhỏ, chủng loại thì rất phong phú, nhưng toàn là tinh bột, tinh bột, và còn là tinh bột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-menh-som-da-duoc-gieo-mam/chuong-7.html.]

Tôi gào lên trong lòng.

Hắn làm bạn trai tôi ba năm rồi, mà không biết bữa sáng tôi không ăn tinh bột sao?

Cố Trầm Nghiên đứng dậy đi mở cửa, trợ lý đã mang bữa sáng mới tới, là khẩu vị tôi vẫn thường thích.

''Cô bé này kén ăn lắm, sữa cũng chỉ uống một nhãn hiệu này thôi.''

Cố Trầm Nghiên mỉm cười, đưa cho tôi ly sữa đựng trong hũ thủy tinh.

Tôi chậm rãi ăn cơm, y ngồi đối diện, chống cằm nhìn tôi.

''Hôm nay đi nói với Cố Lăng đi, hai đứa chia tay. Không cần có bất cứ gánh nặng tâm lý nào, là do chú tâm thuật bất chính, ngoại tình trước.''

Tôi nhếch môi, cười giả lả một tiếng đầy khoa trương với Cố Trầm Nghiên.

''Tôi không làm.''

Từ bỏ hôn ước, thì công ty sẽ không rơi vào tay tôi, coi tôi là đồ ngốc chắc?

Gân xanh trên trán Cố Trầm Nghiên giật thon thót, mặt phủ một lớp sương lạnh.

''Nó đã ngủ cùng người phụ nữ khác, nó không còn sạch sẽ nữa, em không phải bị bệnh sạch sẽ sao, loại đàn ông bẩn thỉu như vậy mà cũng nhìn cho lọt mắt được à?''

''Ba mẹ em mà biết thì sẽ đau lòng biết bao!''

Tôi đặt mạnh ly sữa xuống bàn một tiếng "cốp".

''Nếu họ biết, họ giao phó tôi cho chú mới có năm năm, mà chúng ta đã ngủ với nhau, đó mới thực sự là đau lòng!''

Cố Trầm Nghiên bị tôi chọc cho đau đầu, ấn vào thái dương, nhìn tôi chạy biến đi như một làn khói.

Mấy hôm nay tôi đều không về nhà, mà ăn dầm ở dề nhà Hứa Niệm.

Hễ gặp Cố Trầm Nghiên, là chúng tôi chắc chắn lại cãi nhau, sau đó y lại dùng cái điệu bộ trưởng bối vạn năm không đổi để áp chế tôi.

Chuỗi tin nhắn dài dằng dặc mà y gửi tới, tôi cũng giả vờ như không thấy.

--

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VẬN MỆNH SỚM ĐÃ ĐƯỢC GIEO MẦM
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...