Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Việt Vô Cữu

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Tỷ tỷ sau khi qua đời, mẫu thân ngày đêm trăn trở, ăn không ngon ngủ không yên.

Mỗi lần ta thấy người mang hai quầng thâm dưới mắt, muốn nói lại thôi, trong lòng liền bực bội vô cùng.

Những năm qua, tỷ tỷ được nuông chiều lớn lên bên cạnh phụ mẫu.

Còn ta, lại bị đưa đến Gia Dục Quan, do ông bà ngoại nuôi dưỡng từ nhỏ.

Mẫu thân vốn đã thiếu nợ ta.

Vậy mà sau khi ta hồi phủ, chẳng những không định tìm cho ta một mối hôn sự t.ử tế, lại còn có ý định bảo ta đi nối duyên với tỷ phu?

May mà mẫu thân và phụ thân vẫn còn biết kiêng dè, không dám trực tiếp mở lời.

Chỉ ngày ngày ở trước mặt ta thở ngắn than dài.

Trong lòng ta bất bình, vốn định viết thư về cho ông ngoại, dẫn người quay về Gia Dục Quan, mặc kệ bọn họ nghĩ sao thì nghĩ.

Nào ngờ lại vô tình nhìn thấy sợi tóc bạc nơi huyệt thái dương của mẫu thân, cùng sắc mặt ảm đạm và thân thể ngày một còng xuống của phụ thân.

Cuối cùng vẫn có chút không đành lòng.

Thôi thì, xem như báo đáp công ơn sinh dưỡng đi.

Vì vậy ta dứt khoát nói thẳng với mẫu thân:

"Gả vào phủ Tấn Dương Bá cũng được, nhưng mọi chuyện đều phải nghe theo ý ta!"

Mẫu thân cảm động đến nỗi lấy tay che mặt bật khóc:

"Hài nhi ngoan, mẹ biết con vẫn còn nghĩ cho chúng ta…"

Ta lạnh nhạt đáp: "Dừng lại! Lời xấu nên nói trước, miễn sau này cãi vã phiền toái."

Mẫu thân ngượng ngùng lau nước mắt, nói:

"Con cái gì cũng tốt, chỉ có tính tình này là y như ông ngoại con vậy…"

Nói xong liền vội vàng tiếp lời:

"Con nguyện ý gả vào Bá phủ, thì còn gì bằng. Con cũng biết đấy, tỷ phu con công vụ bận rộn, không rảnh chăm sóc hai đứa nhỏ. Vân tỷ nhi mới sáu tuổi, nếu không có mẹ dạy bảo, sau này làm sao tìm được nhà chồng t.ử tế? Hữu ca nhi mới ba tuổi, làm sao có thể lớn lên bình an? Nếu để rơi vào tay mẹ kế, tỷ tỷ con ở dưới suối vàng… e rằng c.h.ế.t cũng không nhắm mắt được…"

Vừa nói, lại bắt đầu khóc rấm rứt.

Ta thở dài một tiếng, chỉ cảm thấy đầu càng thêm đau.

2

Nói đến tỷ tỷ ta, quả là mệnh khổ.

Nàng dịu dàng xinh đẹp, hiền thục đoan trang, tuy thời gian sống chung không dài, nhưng vẫn luôn đối xử tốt với ta.

Tỷ phu là thế t.ử của phủ Tấn Dương Bá, tên gọi Triệu Ngọc Hoa, tướng mạo đường hoàng, văn võ song toàn, hiện đang làm Thị lang bộ Hình.

Phu thê hai người môn đăng hộ đối, lại có một đôi hài t.ử đáng yêu, hôn sự này từng khiến ai ai cũng ngưỡng mộ.

Chỉ tiếc tỷ tỷ thân thể yếu nhược, đầu năm ngoái vì một trận phong hàn mà mất mạng.

Hiện nay tỷ phu đã mãn tang kỳ, phủ Tấn Dương Bá truyền tin, muốn cùng nhà họ Việt chúng ta tiếp tục mối duyên hai họ.

Mẫu thân ban đầu không đồng ý.

Bà vốn hiểu rõ ta, biết ta từ nhỏ đã quen sống tự do, không thích vào cửa hào môn chịu trói buộc.

Thế nhưng hai đứa con mà tỷ tỷ để lại khiến bà quá mức lo lắng.

Nay Bá phủ người đông phức tạp, Bá phu nhân thân thể lại suy nhược, việc bếp núc trong nhà đều do nhị phòng là Lý thị quản lý.

Lý thị cũng có một đứa con trai, lớn hơn Hữu ca nhi hai tuổi, tính tình lại ưa tranh đoạt, thích nổi bật.

Hai đứa nhỏ do tỷ tỷ sinh ra ngày ngày bị nhốt trong viện, chỉ được ma ma chăm sóc, càng lúc càng tỏ ra rụt rè nhỏ nhen.

Nếu mẹ kế nhập môn, về sau cuộc sống của chúng chỉ sợ càng thêm khốn khó.

Ta nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc vẫn không yên lòng.

Chẳng qua cũng chỉ mười năm mà thôi.

Mười năm sau, Vân tỷ nhi cũng đến tuổi cập kê, Hữu ca nhi cũng có thể trưởng thành.

Đến khi ấy, ta hai mươi sáu tuổi, quay về Gia Dục Quan là được.

3

Nghĩ đến đây, ta liền nói với mẫu thân:

"Nếu đã giao phó cho ta, thì ta sẽ gánh vác trách nhiệm của một người mẹ. Hữu ca nhi quý giá như vàng, nếu không nghe lời, ta có thể đ.á.n.h nó hay không?"

Mẫu thân vội vàng gật đầu:

"Đương nhiên là có thể. Nếu con không đ.á.n.h, nuông chiều đến hư hỏng, ta mới thật sự lo lắng."

Vậy thì còn tạm chấp nhận được.

Ta lại hỏi tiếp: "Vậy còn Vân tỷ nhi? Có thể mắng mỏ được chăng?"

"Không thành vấn đề."

Mẫu thân xem như cũng là người hiểu chuyện.

Cuối cùng, ta nghiêm túc nói:

"Thế còn tỷ phu thì sao? Từ lâu ta đã thấy hắn chướng mắt. Có thể đ.á.n.h một trận không?"

Mẫu thân lau mồ hôi, nói:

"Chuyện này phải hỏi mẹ chồng con rồi, dù sao hắn cũng chẳng phải do ta sinh ra…"

"……"

Cuối cùng, ta trịnh trọng hỏi: "Mẫu thân, người có tin tưởng ta không?"

Mẫu thân chăm chú nhìn ta, nói:

"Con là cốt nhục của ta, càng là đứa do phụ thân ta dạy dỗ thành người. Vừa có trí, vừa có dũng, chính khí đầy mình! Ta không tin con, thì còn có thể tin ai nữa?"

Chỉ một câu ấy, là đủ rồi.

4

Cứ như vậy, ta mang theo thuộc hạ từ Gia Dục Quan cùng sính lễ hậu hĩnh, theo như nguyện vọng của mọi người, gả vào phủ Tấn Dương Bá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/viet-vo-cuu-fhyx/chuong-1.html.]

Kẻ làm kế thất thường chẳng có của hồi môn hậu hĩnh đến thế, phủ Tấn Dương Bá người nào người nấy đều tinh tường, lập tức hiểu rõ địa vị của ta ở nhà mẹ đẻ không hề kém cạnh tỷ tỷ.

Đêm tân hôn, ta vốn định nói rõ ràng với Triệu Ngọc Hoa.

Hồng Trần Vô Định

Từ nay về sau, đồng hành mà sống, cùng nhau nuôi dạy con cái, nước sông không phạm nước giếng.

Nào ngờ đến khi trăng lên giữa trời, hắn mới bị mấy tiểu tư dìu vào phòng trong tình trạng say khướt, vừa ngã xuống giường đã ngủ như c.h.ế.t.

Các nha hoàn của ta nhìn nhau, nói: "Cô gia… sao lại như vậy?"

Đêm tân hôn không uống rượu giao bôi, không động phòng, thật sự nói không xuôi tai chút nào.

Huống chi hắn cũng không phải thiếu niên chưa hiểu chuyện, sao lại dễ dàng bị chuốc rượu đến thế?

Nói cho cùng, là hắn chẳng để tâm đến ta – người vợ kế này.

Ta nghĩ, có lẽ hắn cũng không mong ta nhanh ch.óng mang thai… kẻo ảnh hưởng đến hai đứa con mà tỷ tỷ để lại.

Đã cùng một mục tiêu, ta chẳng việc gì phải làm khó hắn, liền khoát tay, bảo người thay y phục cho hắn rồi ném lên nhuyễn tháp ngủ.

Hôm sau, Triệu Ngọc Hoa từ từ tỉnh dậy, ta đã sớm trang điểm chỉnh tề, nha hoàn đầy phòng đứng chờ.

Hắn thấy ta thần sắc bình thường, không có vẻ uất ức hay oán trách, thì thoáng kinh ngạc, mở lời giải thích:

"Tối qua là mấy người Trung Sơn hầu chuốc rượu ta…"

Ta cắt ngang lời viện cớ nhợt nhạt kia: "Phu quân, nên đến từ đường nhận tổ tông rồi."

Triệu Ngọc Hoa thấy ta sắc mặt lạnh nhạt, ánh mắt toàn là hàn ý, chỉ ngẩn người trong chốc lát, rồi nói:

"Được, ta lập tức sửa soạn."

Chờ hắn chỉnh trang xong xuôi, liền dẫn ta đi đến từ đường nhà họ Triệu.

Dọc đường đi, không nói thêm một lời nào.

Ta từng nghe nha hoàn cũ của tỷ tỷ kể, Triệu Ngọc Hoa vốn là người nghiêm cẩn, hành xử trầm ổn, ngày thường lời ít ý nhiều, coi trọng giữ thể diện, ở trong nhà rất có uy nghiêm.

Khi tỷ tỷ sống chung với hắn, luôn phải dè dặt cẩn thận mà suy đoán tâm ý.

Nếu đoán đúng, hắn sẽ tỏ ra hài lòng.

Còn đoán sai, hắn sẽ chẳng nặng lời, chỉ lặng lẽ lạnh nhạt mà thôi, để tỷ tỷ tự mình lĩnh hội.

Tỷ tỷ ở bên hắn mấy năm, lúc nào cũng dè dặt hầu hạ.

Lần này hắn cố ý say rượu trong đêm tân hôn, nếu ta có thể khoan dung độ lượng mà thấu hiểu, hắn nhất định sẽ tặng ta một khuôn mặt ôn hòa.

Tiếc rằng ta không làm thế.

Cho nên trong mắt hắn, ta chỉ là một nữ t.ử không đủ hiền lương nhu thuận.

Những kẻ sĩ đại phu tự phụ như hắn, luôn có cách riêng để dạy vợ.

Chỉ tiếc, ta chẳng hề có hứng thú bận tâm đến hắn.

5

Lúc vào từ đường nhận tổ tông, ta cuối cùng cũng gặp mặt toàn bộ thân quyến phủ Tấn Dương Bá.

Phủ Tấn Dương Bá nhân khẩu đông đúc, ngoài đại phòng và nhị phòng là dòng chính, còn có tam phòng, tứ phòng đều là thứ xuất, nghe nói còn mấy vị cô tổ cô cô, đều đã xuất giá.

Bá thái phu nhân trông ôn hòa hiền hậu, song sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên thân thể không tốt.

Đương gia nhị phu nhân Lý thị lanh lợi lại mang chút bá đạo, lời nói câu nào cũng đầy ẩn ý châm chọc, nghe nói lúc trước tỷ tỷ đối đầu với nàng ta, thường là rơi vào thế hạ phong.

Nàng ta đối với ta, rõ ràng cũng có ý định muốn chèn ép.

Sau khi lần lượt ra mắt những người đồng bối phận, hai hài t.ử của tỷ tỷ cũng được ma ma dẫn đến hành lễ với ta.

Vân tỷ nhi thì còn đỡ, lễ nghi đoan trang đúng mực.

Còn Hữu ca nhi thì lại rụt rè e ngại, bộ dáng vô cùng nhút nhát.

Triệu Ngọc Hoa nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ không hài lòng, dường như không vừa ý với con trai mình.

Hữu ca nhi bị phụ thân lườm một cái, trong mắt lại càng thêm sợ hãi.

Ta thầm thở dài, bàn tay đã bắt đầu nắm c.h.ặ.t lại.

6

Nhận thân xong, thái phu nhân ôn hòa bảo ta về viện mình nghỉ ngơi.

Ta thuận theo, tiện thể dẫn theo hai đứa trẻ về luôn.

Vừa về đến viện, ta liền sai người đi thu xếp đồ cưới và người mà ta mang từ nhà mẹ đẻ theo.

Sau đó, ta nói với Vân tỷ nhi và Hữu ca nhi:

"Về sau, mỗi sáng hai đứa đến đây cùng ta dùng điểm tâm."

Vân tỷ nhi đã được ma ma dạy bảo từ trước, nghiêm túc đáp:

"Vâng, mẫu thân."

Thế nhưng ma ma của Hữu ca nhi là Tống thị lại nhỏ giọng nói:

"Phu nhân, ca nhi tuổi còn nhỏ… sợ là không dậy nổi sớm, hay là mỗi ngày buổi tối nô tỳ đưa người sang vấn an được không?"

Ta ngẩng đầu nhìn Tống thị một cái.

Sớm đã nghe nói bà ta là người tận tụy, xem Hữu ca nhi như con ruột mà nuôi nấng, quả không sai.

Nhưng nếu để một đứa trẻ lâu ngày chịu sự dạy dỗ của một phụ nhân thiển cận như vậy, e rằng khó mà sống sót được nơi cửa nhà quyền quý.

Ta nhàn nhạt nói:

"Hữu ca nhi đã ba tuổi, không còn nhỏ nữa. Giờ ăn sáng bên ta cũng chẳng sớm, chỉ cần ngủ sớm dậy sớm, chẳng có gì là dậy không nổi cả."

Nhìn vào mắt Tống thị, ta từ tốn nói:

"Đại gia công vụ bận rộn, mỗi ngày chỉ có bữa sáng là dùng tại phủ. Hữu ca nhi đã không còn mẹ ruột, chẳng lẽ từ sáng đến tối, ngay cả mặt phụ thân cũng không thấy được một lần hay sao?"

Hữu ca nhi càng ít tiếp xúc với Triệu Ngọc Hoa, lại càng dễ sinh sợ hãi.

Nam hài không thể cả đời nép trong lòng ma ma và mẫu thân, càng cần có phụ thân bên cạnh dìu dắt nuôi dạy.

Tống thị ấp úng đáp: "Vâng, nghe theo phu nhân sắp xếp."

Ma ma của Vân tỷ nhi là Trạch thị thấy Tống thị chịu lép vế, trong mắt lộ ra vài phần đắc ý.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa, ta để hai đứa nhỏ quay về nghỉ ngơi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Việt Vô Cữu
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...