Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Việt Vô Cữu

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đang nói, chỉ thấy Triệu Ngọc Hoa mặt mày trắng bệch đứng nơi góc tường, chẳng biết đã đợi bao lâu.

Nhìn thấy mặt A Trạch, rốt cuộc hắn không thể bình tĩnh nổi nữa.

"Vi thần tham kiến… Thái t.ử điện hạ."

28

Trên xe ngựa trở về, Triệu Ngọc Hoa rốt cuộc không nhịn được, nói:

"Ta vốn muốn cùng nàng nói chuyện, ai ngờ... người kia lại là Thái t.ử. Việt Vô Cữu, nàng nợ ta một lời giải thích."

Thấy hai mắt hắn ửng đỏ, thần sắc âm trầm cố chấp, nghĩ chắc nếu không nói rõ, e là hắn sẽ chẳng thể yên lòng.

Nếu ta cứ luôn im lặng không đáp, chỉ e hắn lại suy nghĩ lung tung.

Ta khẽ thở dài, nói: "Chuyện này cũng chẳng có gì không thể nói, thật sự chẳng có gì to tát…"

Mọi việc phải kể từ mười lăm năm trước.

Lúc mẫu thân sinh ta, phụ thân đang nhậm chức ở gần Gia Dục Quan.

Khi ta chưa đầy hai tuổi, phụ thân nhận được điều lệnh, phải đi nơi khác làm quan.

Mẫu thân thấy ta tuổi còn nhỏ, không đành lòng để ta theo đường xa vạn dặm, bèn để ta ở lại nhà ngoại tổ. Một lần ở lại như thế là mười lăm năm.

Từ nhỏ, ngoại tổ đã nuôi ta như con trai.

Khi ta mười hai tuổi, đã theo ngoại tổ lên chiến trường g.i.ế.c địch.

Lúc đó ngoại tổ có bốn đứa cháu trai, trong nhà bèn cho ta xếp hàng thứ năm, với bên ngoài thì xưng là cháu trai thứ năm của ngoại tổ.

Các ca ca từ nhỏ đều gọi ta là Tiểu Ngũ.

Nhớ lại chuyện năm xưa, ta dần chìm vào hồi ức.

Năm ta mười ba tuổi, A Trạch được Thánh thượng phái đến Gia Dục Quan rèn luyện.

Lúc ấy, ngoài ngoại tổ và cữu cữu ra, chẳng ai biết thân phận thật sự của hắn.

Cữu cữu sợ A Trạch xảy ra chuyện, không dám để hắn ra tiền tuyến, chỉ giao cho Tứ ca của ta dẫn hắn đi khắp nơi làm quen, tìm ít việc cho hắn làm.

Nhưng Tứ ca ngại phiền phức, không muốn cả ngày theo sát một tiểu t.ử non nớt, bèn đẩy sang cho ta.

Nào ngờ ta và A Trạch vừa gặp đã hợp, chuyện trò vô cùng tâm đầu ý hợp.

Chúng ta thường cùng nhau săn b.ắ.n, cưỡi ngựa, đôi khi ta còn dẫn hắn đi làm ít nhiệm vụ nhỏ.

Thời gian ấy thật tốt đẹp, ta và A Trạch suốt ngày cười cười nói nói, vui vẻ như hai con khỉ con.

Thế nhưng Gia Dục Quan chẳng phải nơi lúc nào cũng yên bình, vẫn thường bị địch quấy nhiễu.

Có lần ta nhận một nhiệm vụ, đi tập kích doanh trại địch ban đêm, dụ rắn ra khỏi hang.

Để A Trạch có thêm kiến thức thực tiễn, ta cố ý gọi hắn đi cùng.

Nào ngờ lần đó ta khinh suất, hình như địch nhân đã biết Thái t.ử đang ở đây, bọn chúng kéo đến nhiều gấp mấy lần ngày thường.

Chúng ta chưa kịp được ứng cứu thì đã bị đ.á.n.h cho tan tác, suýt chút nữa bỏ mạng.

May mà những người theo ta đều từng vào sinh ra t.ử, cuối cùng cũng tìm được một nơi ẩn thân an toàn.

Khi ấy, ta còn thay A Trạch đỡ một kiếm.

Giờ trên vai ta vẫn còn vết sẹo ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/viet-vo-cuu-fhyx/chuong-12.html.]

Nghĩ lại, cũng may là ta đủ nghĩa khí, nếu lúc đó A Trạch c.h.ế.t trận trong cuộc chiến vô danh ấy, cả Gia Dục Quan e là khó mà gánh nổi trách nhiệm!

Khi đó A Trạch ôm lấy ta mà khóc òa, nói sau này nhất định sẽ không phụ ta, sẽ cùng ta hưởng vinh hoa phú quý gì đó.

Ta nói: "Việc này có gì đáng kể? Chúng ta là người hành quân đ.á.n.h trận, dẫu ruột gan có trào ra ngoài cũng phải nhét lại mà g.i.ế.c địch tiếp!"

A Trạch nước mắt nước mũi đầy mặt, nghẹn ngào nói:

"Tiểu Ngũ, miệng muội còn cứng hơn cả đao!"

Cuối cùng, vào lúc nguy cấp, Tam ca và Tứ ca mới dẫn binh tới tiếp viện, cứu được hai cái mạng nhỏ của chúng ta.

29

Hồng Trần Vô Định

Trận ấy chúng ta từ cõi c.h.ế.t trở về, ngoại tổ nổi trận lôi đình.

Cũng từ đó ta mới biết thân phận thực sự của A Trạch.

Lúc đó nghĩ lại, đúng là lạnh cả sống lưng!

A Trạch cũng biết ta chẳng phải cháu trai của đại tướng quân dũng mãnh gì, mà là ngoại tôn nữ của ông.

Triệu Ngọc Hoa vẫn lặng lẽ lắng nghe, tựa như một pho tượng điêu khắc, bất động không nói.

Cho đến khi ta kể đến đây, hắn mới khẽ khàng hỏi: "Vậy... ngọc như ý đó..."

Ta nhẹ nhàng gật đầu: "Phải, là do Thái t.ử điện hạ tặng ta."

Giữa ta và A Trạch vốn là quang minh lỗi lạc, xưa nay chưa từng có điều gì khuất tất.

Chỉ là khi ấy vui vẻ quá, quên cả thời gian trôi qua.

Về sau, Hoàng thượng triệu hắn hồi cung.

Trước khi đi, A Trạch hỏi ta có nguyện ý gả cho hắn làm Thái t.ử phi không.

Ta suy nghĩ suốt một đêm, cuối cùng từ chối.

Ta nói với Triệu Ngọc Hoa: "Không phải ta tự ti cho rằng bản thân không xứng. Kỳ thật, ngoại tổ từng nói ta là nữ nhi kiêu hùng, chẳng thua gì nam t.ử, là cô nương tốt nhất thiên hạ."

Chỉ là ta cảm thấy bản thân không thể làm một Thái t.ử phi, càng không thể trở thành mẫu nghi thiên hạ.

Vậy nên ta đem lễ vật A Trạch tặng, đưa lại cho tỷ tỷ, coi như chấm dứt chuyện xưa.

Triệu Ngọc Hoa khẽ cười tự giễu, đau lòng nói:

"Ngay cả vị trí Thái t.ử phi cũng không giữ được nàng, Triệu Ngọc Hoa ta có tài đức gì chứ?"

Ta nhún nhún vai: "Tỷ tỷ lâm bệnh nặng, ta về để chịu tang. Lúc ấy mới phát hiện bên cạnh phụ mẫu chỉ còn mỗi mình ta, bèn ở lại."

Về sau nữa, hết thảy đều là số trời an bài.

30

Nghe một hồi lâu, sắc mặt Triệu Ngọc Hoa như thể bị chấn động mạnh.

Ta chậm rãi nói từng câu một: "Cho nên, bất luận thế nào, ta cũng nhất định sẽ quay về Gia Dục Quan."

Bởi vì nơi đó mới là nhà của ta.

"Hiện tại ta lưu lại nơi này, là vì ơn dưỡng d.ụ.c của cha mẹ, là vì tình thâm nghĩa trọng với tỷ muội, chứ không phải vì ngươi."

Xưa nay đều không phải.

Triệu Ngọc Hoa thở dài, đột nhiên một quyền nện mạnh vào thành xe.

"Ầm" một tiếng, m.á.u tươi từ tay hắn chảy đầm đìa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Việt Vô Cữu
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...