Suy cho cùng, Triệu Ngọc Hoa là cha ruột của chúng.
Từ Gia Dục Quan ta mang về bốn thủ hạ đắc lực, lần lượt là Hồng Diên, Lục Khỉ, Dao Hoàng, T.ử Hinh.
Hồng Diên giỏi dò la tin tức, Lục Khỉ giỏi dùng hình bức cung, Dao Hoàng khéo léo hiểu lòng người, T.ử Hinh… ra tay g.i.ế.c người không chút do dự, lạnh lùng vô tình.
Chuyện thế này, dường như chỉ có thể bàn bạc với Dao Hoàng.
Dao Hoàng ôn nhu cười nhẹ, nói: "Theo quan sát của thuộc hạ, cô gia là người tự cao tự đại, tiểu thư đối với hắn lạnh lùng thờ ơ, ngược lại khiến hắn nảy sinh ý muốn chinh phục."
Nói xong nàng khẽ vén sợi tóc bên trán, "Nam nhân mà, chỉ có vậy thôi."
"……"
Ta xoa xoa trán, nói: "Có cách nào, khiến hắn biết khó mà lui không?"
Dao Hoàng nghĩ nghĩ, nói: "Tự tôn càng cao, càng sợ bị cự tuyệt. Người chỉ cần tránh xa hắn, lạnh nhạt với hắn, hắn tất sẽ tự hiểu."
Hy vọng là thế đi.
Sau đó, ta đối với Triệu Ngọc Hoa càng thêm lãnh đạm, mỗi ngày đều chạy ra bãi ngựa để tránh hắn.
Triệu Ngọc Hoa lại không hề lùi bước, ngược lại càng thêm hăng hái, suốt ngày lấy lòng ta, tặng ta lễ vật, có lúc còn chạy tới bãi ngựa đón ta về phủ.
Bọn hạ nhân trong Bá phủ thấy vậy, liền bắt đầu truyền nhau rằng ta hiền lương thục đức, dụng tâm giáo dưỡng hai đứa nhỏ do tỷ tỷ để lại, rốt cuộc đã cảm hóa được Thế t.ử gia.
"……"
Đến cả mẫu thân bên nhà mẹ đẻ ta cũng nghe được phong thanh, chạy tới nói với ta:
"Thật ra thì tỷ phu con cũng không tệ, có thể xem là văn võ song toàn, tiền đồ rộng mở. Nếu con có thể nghĩ thông suốt, cùng hắn sống cho tốt, mẫu thân cũng yên lòng rồi."
Thật buồn cười!
Toàn bộ đều là hắn tự mình đa tình!
Ta bị Triệu Ngọc Hoa quấy rầy đến phiền không chịu nổi, hôm ấy đang ở bãi ngựa nghĩ xem làm sao để đ.á.n.h hắn một trận, chợt thấy phía xa có một người thúc ngựa lao về phía ta.
Bóng dáng ấy cực kỳ quen thuộc, càng lại gần càng khiến tim ta rộn lên.
Không ngờ lại là cố nhân đến rồi!
23
Đối phương vừa trông thấy ta liền mỉm cười rạng rỡ: "Tiểu Ngũ, đã lâu không gặp!"
"A Trạch." Ta khẽ gọi một tiếng.
Từ sau lần chia tay ở Gia Dục Quan, đến nay đã gần hai năm.
A Trạch vẫn tuấn tú nho nhã như xưa, hắn thuần thục cưỡi ngựa sóng vai với ta, vừa nhìn ta thật sâu, vừa trách nhẹ:
"Trở về kinh thành đã lâu như vậy, muội lại chẳng thèm ghé qua xem ta một lần?"
Ta dĩ nhiên biết hắn ở nơi nào, nhưng nói những lời ấy thì có ích gì?
Ta chỉ đáp: "Thân phận hiện tại của ta, không tiện liên hệ với huynh."
A Trạch bất chợt dừng ngựa, khẽ thở dài rồi hỏi: "Muội... dạo này sống ổn chứ?"
Ta đưa mắt nhìn về phía xa: "Rất ổn."
Hai đứa nhỏ đều lớn khôn, trong phủ chẳng ai dám bắt nạt ta, chỉ cần giải quyết xong Triệu Ngọc Hoa là mọi chuyện đều tốt đẹp.
A Trạch cúi đầu, dịu giọng: "Chỉ cần muội thấy ổn, thì ta an tâm rồi."
Ta lặng lẽ thở dài một hơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/viet-vo-cuu-fhyx/chuong-10.html.]
Ngày hôm ấy, chúng ta cưỡi ngựa thật lâu trong trường, giống hệt như khi xưa.
Hồng Trần Vô Định
Cho đến khi con ngựa của ta biểu hiện bất mãn, ta mới dẫn nó trở về uống nước, ăn cỏ.
Lúc sắp rời đi, A Trạch khẽ nói: "Tiểu Ngũ, sau này nếu ta muốn gặp muội, có thể đến đây được không?"
Ta thản nhiên đáp: "Trường ngựa làm ăn buôn bán, đương nhiên huynh có thể tới. Chỉ là... vẫn nên như hôm nay, cải trang mà đến."
A Trạch nở nụ cười chân thành: "Tiểu Ngũ, hôm nay ta thật sự rất vui."
Trên đường trở về, lòng ta bất giác trào dâng cảm xúc.
Nghĩ đến những tháng ngày tiêu d.a.o khoái hoạt tại Gia Dục Quan cùng A Trạch, ta chợt thấy muốn rơi lệ.
Bởi ta biết, thời gian ấy đã mãi mãi không trở lại.
Sau khi về phủ, Triệu Ngọc Hoa mặt mày u ám ngồi đợi trong phòng, như thể có kẻ thiếu hắn mười vạn lượng bạc.
"Ngươi có việc gì?" Ta uể oải hỏi.
Triệu Ngọc Hoa chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt ta: "Hôm nay nàng ở cùng ai?"
24
Khẩu khí của Triệu Ngọc Hoa như thể đang chất vấn, khiến ta rất phản cảm.
Ta lặng lẽ nhìn hắn chốc lát rồi đáp: "Ta ở cùng ai thì liên can gì đến ngươi?"
Gân xanh nổi trên trán Triệu Ngọc Hoa, hắn giận dữ quát:
"Hôm nay ta cố ý vòng đường tới đón nàng, lại trông thấy nàng cùng một nam t.ử trẻ tuổi, không biết liêm sỉ! Việt Vô Cữu, nàng là thê t.ử của ta, nhưng nàng chưa từng cười với ta như thế bao giờ!"
Thì ra hắn trông thấy ta với A Trạch.
Có điều chắc chưa thấy rõ mặt, nếu không đã chẳng phản ứng kiểu này.
Ta khinh thường cơn thịnh nộ của hắn, lạnh nhạt nói:
"Ta là gả cho ngươi, chứ không phải bị ngươi mua về! Dựa vào đâu mà ngươi gào thét với ta?"
Nếu là trước kia, ta đã đ.á.n.h gãy mấy cái răng của hắn rồi!
Triệu Ngọc Hoa bất ngờ đứng bật dậy, sải bước đến trước mặt ta, túm c.h.ặ.t cổ tay ta:
"Nàng không muốn cùng phòng với ta, cứ luôn đẩy ta ra xa ngàn dặm, có phải trong lòng nàng đã có kẻ khác?"
Khoảng cách giữa hắn và ta quá gần, khiến ta thấy vô cùng khó chịu.
Ta trầm giọng: "Buông tay."
Triệu Ngọc Hoa nhìn chằm chằm vào mắt ta: "Ta không buông! Trừ phi nàng nói rõ cho ta!"
Một luồng lửa giận không tên bùng lên trong lòng ta, ta hất mạnh tay, quát lớn:
"Đừng có động tay động chân với ta!"
Hắn bị ta gạt ra, ánh mắt càng thêm phẫn uất, ép sát lại gần:
"Vô Cữu, nàng đã gả cho ta, thì nên làm vợ chồng thực sự, vì ta sinh con đẻ cái, cùng ta sống trọn đời trọn kiếp!"
Hắn định cưỡng ép ta sao?
Vì tiếng động quá lớn, Hồng Diên và Lục Khỉ từ ngoài lập tức xông vào, cảnh giác nhìn chằm chằm Triệu Ngọc Hoa, sẵn sàng động thủ.
Triệu Ngọc Hoa quát lớn: "Cút!"
Ta khoát tay ra hiệu cho Hồng Diên và Lục Khỉ.
Hai nàng liếc nhau, biết ta không dễ bị khi dễ, liền lùi ra ngoài.
--------------------------------------------------