Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Cổ Hủ, Chồng Trác Táng!

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Già Lam hôm nay vốn dĩ có thể tan làm bình thường.

Nhưng làm bác sĩ, luôn sẽ gặp phải rất nhiều tình huống đột xuất.

Lúc đó Trần Già Lam đang thay quần áo trong phòng thay đồ, nhận được điện thoại bảo cô đến khoa Cấp cứu hỗ trợ. Một đoạn đường nào đó xảy ra t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng.

Viện của họ gần địa điểm xảy ra t.a.i n.ạ.n nhất, nên xe cứu thương đưa những người bị thương nặng đến bệnh viện họ gần nhất.

Người bị thương nặng được đưa vào phòng phẫu thuật cấp cứu, ngay sau đó lại đến một đợt người bị thương nhẹ. Khoa Cấp cứu bận không xuể, gọi điện đến các khoa tìm người đến giúp.

Trần Già Lam chưa cởi áo blouse trắng, đóng cửa tủ lại đi thẳng đến khoa Cấp cứu.

Khi cô đến khoa Cấp cứu, bên đó đang rối như tơ vò.

Có một người nhà chạy tới túm lấy cánh tay Trần Già Lam, hỏi bao giờ mới đến lượt vợ anh ta, nói vợ anh ta sắp đau c.h.ế.t đi được rồi.

Trần Già Lam nhìn theo hướng ngón tay người đàn ông chỉ, vợ anh ta mặt mày tái nhợt ngồi trên ghế.

Nhưng chưa đợi Trần Già Lam mở miệng, nhân viên cấp cứu đẩy giường bệnh tới. Người đàn ông trên giường bệnh n.g.ự.c cắm một mảnh kính vỡ, m.á.u nhuộm đỏ cả chiếc áo trắng của anh ta.

Nhìn thấy tình cảnh này, người phụ nữ trên ghế nói: "Tôi... tôi cũng không đau lắm..."

Ở khoa Cấp cứu, có thể đợi một chút đều là không nghiêm trọng. Nếu nghiêm trọng thật, bác sĩ tự khắc sẽ cho bệnh nhân chen ngang.

Trần Già Lam đi giúp đỡ. Bận rộn một cái, là hết nửa đêm.

Đợi đợt bệnh nhân t.a.i n.ạ.n giao thông này lần lượt được xử lý xong, Trần Già Lam chuẩn bị rời khỏi khoa Cấp cứu.

Kết quả, cô nhìn thấy một người ở khu vực chờ.

Trần Già Lam đi thẳng tới, nhìn người đàn ông mặc áo khoác da màu đen đang ngồi trên ghế.

"Chu Dã, anh khó chịu ở đâu?" Trần Già Lam chỉ nghĩ Chu Dã thấy không khỏe nên đến bệnh viện, "Anh đăng ký chưa?"

...

Sự việc quay lại một tiếng trước.

Chu Dã vô cùng bất mãn với việc Trần Già Lam thất hẹn.

Người này trước khi cưới đã giao kèo với anh những việc đã lên kế hoạch nếu không có tình huống đặc biệt thì không được thay đổi. Hóa ra giao kèo đều dùng để ràng buộc anh.

Cô không về đến một tin nhắn cũng không gửi. Gọi điện thoại còn không nghe.

Anh muốn chặn wechat của Trần Già Lam, nhưng giây sau lại nghĩ, người này sẽ không xảy ra t.a.i n.ạ.n gì chứ? Vị "vinh quang gia tộc" mới nhậm chức của nhà họ Chu này mà xảy ra chuyện gì, bố mẹ anh sẽ không tha cho anh đâu.

Thế là, Chu Dã lái xe đến bệnh viện.

Cửa phòng khám và khu nội trú đã đóng, anh bèn đi vào từ phía khoa Cấp cứu.

Cũng là ch.ó ngáp phải ruồi, bắt gặp Trần Già Lam đang bận rộn ở khoa Cấp cứu.

Trần Già Lam cũng khá dễ nhận ra. Cô người gầy, lại cao, áo blouse trắng mặc trên người cũng như mặc áo gió. Tóc dài buộc thấp sau đầu, đeo khẩu trang và kính không gọng.

Chu Dã liếc mắt cái là nhận ra ngay. Người vẫn lành lặn. Còn đang đi lại làm việc giữa khoa Cấp cứu.

Nhìn thấy người, Chu Dã thở phào nhẹ nhõm. Rất tốt, "vinh quang gia tộc" vẫn ổn, khoản đầu tư bố mẹ cho đội xe của anh, cũng có thể yên ổn.

Chu Dã xác định sự an toàn của Trần Già Lam, lẽ ra nên quay đầu về nhà. Nhưng anh lại ngồi xuống ghế, nhìn Trần Già Lam tăng ca.

Mà Trần Già Lam chuyên tâm vào công việc, mãi đến khi kết thúc công việc, mới chú ý đến anh ở khu vực chờ.

Chu Dã trả lời Trần Già Lam: "Tức n.g.ự.c, khó thở."

"Bác sĩ cấp cứu đều đang bận, tôi đưa anh đi đo huyết áp trước, còn khó chịu ở đâu nữa?"

"Không cần đâu, giờ tôi lại khỏi rồi."

Lông mày Trần Già Lam hơi nhíu lại, "Rốt cuộc khó chịu ở đâu?"

Làm bác sĩ sợ nhất gặp phải bệnh nhân kiểu: Thích lên mạng tra bệnh tình, rồi nói với bác sĩ anh nói không giống trên mạng. Và, không hợp tác.

Như kiểu Chu Dã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/vo-co-hu-chong-trac-tang/chuong-21-be-ngang-co-len.html.]

Nhưng Chu Dã trông có vẻ, quả thực không giống có bệnh gì. Tứ chi lành lặn, không có ngoại thương, trung khí đầy đủ, hai mắt sáng ngời. Không giống đến khám bệnh, giống đến gây sự hơn.

Trần Già Lam nói: "Thế anh cứ ở đó đi, tôi tan làm đây."

Nói xong, Trần Già Lam quay người bỏ đi. Tính khí cũng không nhỏ.

Chu Dã nói thầm trong lòng. Anh đứng dậy đi theo, nói ra nguyên do: "Ban ngày cô nhắn tin cho tôi, bảo cho tôi một lời giải thích. Giải thích đâu?"

Trần Già Lam bận rộn nửa đêm, mãi đến khi Chu Dã nhắc đến chuyện này. Mới nhớ ra đoạn video hot một hồi trên mạng, rồi lại nhanh ch.óng bị gỡ xuống. Và, cô quả thực đã gửi tin nhắn cho Chu Dã.

Trần Già Lam xin lỗi: "Xin lỗi, tạm thời xảy ra chút sự cố, tôi đến khoa Cấp cứu giúp đỡ, quên mất trả lời tin nhắn của anh."

Cô xin lỗi quá nhanh, những lời Chu Dã chuẩn bị sẵn, đều không có cơ hội phát huy.

"Bận đến mức điện thoại cũng không nghe?"

Lúc đó có nhìn thấy cuộc gọi của Chu Dã, nhưng cô đang bận, thực sự không rảnh nghe. Trong tiềm thức cảm thấy, chuyện của Chu Dã trong tình huống lúc đó, không quan trọng bằng chuyện bệnh viện.

Trần Già Lam gật đầu, "Xin lỗi, lần sau nếu còn tình huống đột xuất, tôi nhất định sẽ nhắn tin trước cho anh."

Lúc Trần Già Lam nói, còn cúi người cúi đầu với anh.

Chu Dã lùi lại nửa bước: ?

Thành ý lớn thế à? Cũng không cần hành đại lễ như vậy.

Chu Dã khựng lại, "Tôi cũng không phải đến hưng sư vấn tội, hơn nữa thấy cô đúng là bận rộn trong bệnh viện, tôi..."

Cũng không thể vô lý gây sự.

"Hay là cô đứng lên trước đi?" Chu Dã cảm thấy Trần Già Lam cúi đầu với anh gì đó, thực sự không cần thiết. Cảm giác như anh được đằng chân lân đằng đầu vậy.

Anh đưa tay đỡ Trần Già Lam. Cái này mà để người ta nhìn thấy, không biết chừng lại nói quan hệ bác sĩ bệnh nhân căng thẳng thế nào.

Trần Già Lam lại nhanh hơn anh một bước, dùng bàn tay trắng nõn thon dài, nắm lấy cánh tay anh, "Đỡ một chút..."

Giọng nói rất yếu ớt, đốt ngón tay trắng bệch.

Chu Dã lúc này mới phát hiện không ổn, trở tay nắm lấy cánh tay Trần Già Lam, tay kia đỡ eo cô, để tránh cô ngã xuống đất.

Lúc này Trần Già Lam từ từ ngẩng đầu, trên trán lấm tấm mồ hôi.

"Hả? Cô... lời giải thích này tôi không cần nữa được chưa. Cô làm sao thế?" Chu Dã đỡ Trần Già Lam, "Tôi đưa cô vào cấp cứu."

"Không cần."

Chu Dã hiểu được sự cạn lời của Trần Già Lam khi nghe anh nói "không cần" lúc nãy, "Tôi cảm giác cô sắp ngất rồi."

"Chỉ là chưa ăn gì, hơi... đau dạ dày..."

Vì là tình huống đột xuất, lúc đó Trần Già Lam đến thẳng khoa Cấp cứu, bận một cái là nửa đêm. Lúc bận rộn là không màng đến ăn uống. Đợi có cảm giác, đã không phải đói, mà là đau rồi.

"Cô thế này là hơi à? Cô thế này là rất đau. Đi cấp cứu."

Chu Dã muốn bế ngang cô lên đưa vào cấp cứu luôn cho rồi. Còn bảo anh không tuân thủ lời dặn bác sĩ, bản thân cô là bác sĩ, thức đêm không nói, đau dạ dày đến mức này còn không đi khám, cứ phải cố chịu.

Cứng đầu.

Trần Già Lam là bác sĩ, cô biết tình trạng này vào cấp cứu, cũng chỉ là lấy m.á.u chụp phim đợi kết quả. Còn làm phiền đồng nghiệp.

Trần Già Lam nói: "Về văn phòng trước đã, tôi đi uống chút nước mật ong."

Khoảnh khắc đau nhất đã qua, Trần Già Lam giờ đỡ hơn nhiều rồi. Bác sĩ bọn họ, có ai ba bữa đúng giờ đâu. Có ai đường ruột dạ dày hoàn toàn khỏe mạnh đâu?

Trần Già Lam thấy Chu Dã không động đậy, liền tự mình đi về phía trước.

Kết quả vừa đi được nửa bước, người bên cạnh đã nắm lấy tay cô.

Bế ngang cô lên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vợ Cổ Hủ, Chồng Trác Táng!
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...